Đẹp mới được đóng vai ác?

Post này là lan man về film ảnh, ko có ẩn ý gì đâu. Phải phân bua trước thế, chứ ko lại có người cho là bạn Anhca đang rỗi việc (cái này thì đúng) rồi trảm phong linh tinh, có khi lại đưa ra 1 mệnh đề mang tính minh triết chứ chẳng chơi, kiểu như, người đẹp thì có nhiều đặc quyền, rồi thì người đẹp thì ác, người ác thì đẹp… vân vân và mây mây (căn bản chơi lâu vs 1 số người thâm nho, nói 1 câu mà ẩn tới mấy ý cho nên mới phải rào đón thế này :D)

Ngoài lề: Dường như tồn tại 1 quy luật bất thành văn trong ngành film ảnh là – đẹp mới dc đóng vai ác, mà version thường dc quoted của nó là “xấu mà đòi đóng vai ác” – dùng để chê bai người ko biết lượng sức mình, kiểu như – ở đời cũng phải biết mình là ai…

Có lẽ chính cái quy luật này là nhân tố lớn lao đóng góp vào cái xu hướng mang tính biến thái là yêu thích nhân vật phản diện của bạn Anh ca 😛

Context, nhân tiện review cái film luôn 😛

Trưa nay, đang ngồi đợi xem tập tiếp của 1 bộ film (Phi đao vấn tình, ăn theo của Tiểu lý phi đao, vẫn với anh Tiêu Tầm hoan tóc xoăn tít, cơ mà xem chủ yếu là do chị nữ chính đẹp gái) rỗi việc nên bấm lung tung, thấy có kênh nào đó đang chiếu Lưu Bá Ôn thần cơ diệu toán. Cái film này, ko hiểu là nó dài tới mức nào, mà mấy tháng gần đây, lúc nào hình như cũng tồn tại ít nhất 1 kênh nào đó đang chiếu 1 tập nào đó của nó!!! Hầu như cứ mở ra là thấy đến tập mấy mươi rồi, và mình thì chả biết ông Lưu bá ôn là ông nào, cho nên thường là ignore (tại toàn thấy 1 đống các anh zai xâu xấu đang tranh cãi nhau cái j đó 😦 More info, film này của Đài, và các anh đóng chính của film là các anh mà mình tình cờ ko có thiện cảm).

Thế mà hôm nay, mở ra trúng đoạn anh Lưu đang bị nhốt trong lao vs mẹ ảnh… rồi có 1 anh Thái tử (ác ôn nhưng đẹp zai) + 1 ông thừa tướng (tay sai ác ôn nhưng đẹp lão) vào đe doa, nhục mạ, khinh thị… anh Lưu và mẹ. Vấn đề là anh thái tử nhìn thật là đẹp trai, rất là phong cách, cho nên mình xem tiếp xem thế nào, và cuối cùng thì cố ý bỏ lỡ cái film Phi đao luôn (nói thế này là để nhấn mạnh anh này phong cách cỡ nào :P). Anh này có cái điệu lâu lâu nắm cái nhúm tóc mai lên vuốt 1 phát + cười tủm tỉm – nhìn vừa điêu vừa điệu 😛 Cơ mà cái hành động này, xét về tâm lý học, thì thể hiện đây là 1 người rất tự mãn và rất tự yêu bản thân mình (hehe, có cá tính).

Image

Là cái anh áo tím, anh kia là hoàng tử nào đó…

Sau khi xem xong, check tên, thì thấy anh Thái tử do diễn viên là Kha Thúc Nguyên, đã xem qua 1 số film hiện đại có anh này, nhưng chưa coi cổ trang, mà anh này dc cái chuyên trị các thể loại phản diện 😛

Trở lại cái film, đây là film nhiều phần, mỗi phần là 1 chuyện, kiểu như Bao thanh thiên vậy, mà trong đó anh Lưu đóng vai trò như kiểu anh Bao. Phần này nói về vụ 1 anh Thái tử nhiếp chính tàn ác gian xảo bị các anh em khác phế truất, mô típ cũ ly miêu hoán thái tử. Chu Nguyên chương, có 1 bà phi, là Thạc phi, rất đẹp. Bà này trước là người yêu của 1 ông, quên tên rồi, hình như 2 người này đã có quan hệ mờ ám trước hoặc sau khi bà này vào cung, cho nên khi bà ấy mang thai và sinh con, thì đứa bé là của ông người yêu, người mà sau này dc Chu phong làm thừa tướng. Ông thừa tướng rất yêu quý đứa nhỏ, và rắp ranh nâng đỡ nó lên ngôi thái tử. Vấn đề là, Thạc phi sinh ra là 1 bé gái, và bị 1 ông trùm sò khác, tráo con trai ông ý vào. Thế nghĩa là ông thừa tướng vs bà Thạc phi nuôi con tu hú 1 lần, còn anh Chu thì nuôi tu hú 2 lần (tuy nhiên, ko xi nhê gì đối vs anh Chu, vì anh ý may mắn chết hoặc đời sống thực vật hoặc là đi đâu vắng  khi sự việc vỡ lỡ, mà anh ý cũng ko yêu thương, quan tâm gì anh thái tử này cho cam :P).

Ông thừa tướng và bạn tu hú, giờ đã thành thái tử nhiếp chính (chắc anh Chu đang trong coma?), sau khi bàn tay vấy bao máu của người khác 😛 bây giờ muốn đối phó vs Lưu bá ôn, vì sao thì ko biết vì bạn Anhca nhào vào coi giữa chừng. Ah, anh Lưu biết dc anh thái tử ko phải con của Chu + anh Lưu là bạn của các anh hoàng tử khác => vạch ra chiến lược tổng phản công và nổi dậy để đả đảo anh Thái tử. Cuối cùng thì anh Thái tử và ông thừa tường cũng bị dồn tới chân tường, các anh hoàng tử kia đã khống chế cấm quân, ngự lâm quân j j đó, và buộc tội anh này ko phải là con vua. Và cái j đến sẽ phải đến, chính là tiết mục kinh điển, lấy máu nhận thân. Anh này thử máu vs bà mẹ, và ko hợp lại => anh ý ko chỉ ko là con của vua, mà còn ko phải là con của bà Thạc phi (và ông tướng gia). [Ngoài lề, anh này rất yêu mến mẹ và ông tướng gia, đồng thời ko lâu cũng vừa biết dc ông thừa tướng chính là cha đẻ mình]

Đến đoạn này mới là đoạn gây ấn tượng vs bạn AC, và khiến bạn phải lên đây viết review này nọ. Đó là phản ứng và diễn xuất gây xúc động của anh Thái tử (và cả ông thừa tướng). Một người từ chỗ có tất cả mọi thứ, kiêu ngạo về xuất thân, về địa vị (anh này luôn mở miệng ra là “Ta là người con tuấn tú, thông minh nhất, do 1 bà mẹ đẹp nhất trên đời sinh ra” – thực ra đây là câu đùa của anh ý vs bà thạc phi – 2 mẹ con này phản diện mà xì tin kinh dị :P), bị rơi tới chỗ – ko chỉ mất hết tất cả đang có, mà còn ko biết bố mẹ thân sinh của mình là ai… Đang dc sủng ái nhất đời, tự dung biến thành bơ vơ… Ông bố đẻ của anh nỳ (vốn là sư phụ) cứu anh ý đi trốn, rồi nói vs anh này ông ý là bố ruột, nhưng anh này ko tin 😛 Phản ứng tiếp theo của anh này là lén lút chạy về nhà, tìm mẹ, vì nhớ mẹ quá!!! 😛 (bà thạc phi, ko hiểu sao bà này giờ lại đang ở nhà ông thừa tướng???). Thấy bà này đang nằm ngủ, đại khái anh này lại khóc lóc 1 hồi, hồi tưởng lại quá khứ, rồi quỳ lạy tạ ơn bà này, coi như đời này ko có duyên làm mẹ con, xin kiếp sau blah blah, nói chung rất sến sủa, nước mắt nước mũi tèm lem. Bi kịch là trong khi hôn mê, bà mẹ cứ lẩm bẩm “con gái ta, con gái tội nghiệp của ta” , xát muối xát muối 😛 Đoạn này tự dưng thấy thích nhân vật “Thái tử” này ghê ấy – thấy tình cảm của anh này đối với bà mẹ rất là chân tình và thân thiết, bản năng khi gặp khủng hoảng là chạy về tìm mẹ. Nhưng mà cũng rất là lý trí, biết là mình ko phải là con đẻ, mà lại sợ mang vạ cho bà mẹ nên quyết định rời đi. Khi nghe bà mẹ thều thào về con ruột của bà ấy, cũng ko ganh tị, ko thù oán, ko nổi điên vs bà mẹ, mà lại thấy xin lỗi bà mẹ (trong khi anh ý chẳng có lỗi j). [Thực ra, ông bố hờ, thừa tướng và bà mẹ hờ cũng vẫn thương yêu anh này – ko hề có ý định ghét bỏ, dù sao thì cũng tình nghĩa 2 mấy năm… Đoạn này ông thừa tướng diễn cũng dc, thấy tội nghiệp cho 1 kiếp người giỏi giang, nhưng bị người ta đoạt vợ, rồi đoạt con, ẩn nhẫn trả thù, ác ôn nhưng mà cũng chưa hoàn toàn mất hết nhân tính.]

Bonus cho mấy cái links, in case curious.

Cái phần phim này nó hay ở chỗ, khai thác vào nội tâm của các nhân vật phản diện, còn khêu ra phần nào đó đẹp đẹp của nhân vật phản diện (ngoại trừ vẻ bên ngoài :P), khiến cho người ta thấy dễ cảm thông hơn, bao dung hơn vs nx người ác (chà, cảm thông, cảm thông rồi thì lại thỏa hiệp, dung túng cho cái ác hoành hành). Dĩ nhiên, trừ nx kẻ ác có thần kinh điên loạn, biến thái, có vấn đề về thần kinh và tâm lý (vd như trong cái truyện quái quỷ j của Lôi Mễ mà mình recommend bạn Trì đọc đấy).

Nói thế này ko phải là để bao biện cho các hành vi độc ác, cho nx người phản diện. Điều mà mình thấy đó là, nx người ác đó có thể sẽ ko trở thành người ác, nếu họ có cơ hội. Và film ảnh thì thay vì làm cái kết với sự hả hê trên việc tiêu diệt sạch trơn bè lũ ác ôn, có thể khai thác sâu hơn về nội tâm và diễn biến tâm lý của nx nhân vật phản diện, bi kịch của họ… Dĩ nhiên, cũng chẳng để làm gì, ngoài việc ám ảnh người xem cho vui vậy thôi 😛 Cơ mà, film ám ảnh người xem thì mới dc gọi là thành công chứ hả, chứ coi xong như nước chảy lá khoai thì…

Đơn cử một số nhân vật có thể khai thác sâu hơn – lấy vd về mấy film chưởng quen thuộc đi hả – bạn Bại này (hì, cái này ngta làm rồi, 2 lần), bạn Lâm bình chi (bạn này thấy tội tội làm sao), Âu dương Khắc (ko hiểu tại sao mình lại ko ghét bạn này mới lạ!), có thể là bạn Dương Khang?  Bạn Snape thần tượng của ai đó, bạn You-know-who…

Nhưng mà dù sao đi nữa, thì cứ phải chọn người đẹp đóng vai ác cái đã, như chị Charlize Theron vai bà Nữ hoàng mà đẹp outmatch bạn Snow White ấy, thế mới có hứng mà xem! Như cái film Lưu bá ôn, anh thái tử tu hú kia mà xấu thì chắc bạn AC chẳng bao g xem rồi (hời hợt thế cơ chứ lị), đừng nói j tới việc phát hiện ra phần tốt đẹp trong tính cách này nọ. Thêm nữa, vai ác mà vừa ác vừa đẹp/tài, thì vai chính chiến thắng mới càng đáng tung hê chứ 😀

Advertisements

Điệu Hồ Quảng – Thiên tiên phối/ Hoàng mai khóc mộ

Gần đây ta nghe cải lương theo điệu chứ không xem cả tuồng. Còn nhớ vài tháng trước (nhanh nhỉ, time flies) còn bỏ cả ngày nghe Đế nữ hoa cùng con chim (by the way, Đế nữ hoa trong tuồng Lưỡng Quốc thâm tình của Vũ Linh, có người đưa lên youtube rồi đây (chỉ có tiếng, ko có video, nhưng có slideshow) http://www.youtube.com/watch?v=ezE2ajz2qXE).

Hôm nay, lại bỏ cả nửa ngày để nghe Thiên tiên phối/ Hoàng mai khóc mộ. Thực cũng không hiểu tại sao điệu này có đến 2 tên, có lẽ do xuất hiện trong cùng 2 tuồng trong khoảng thời gian gần nhau. Một trong hai là tuồng Lương Sơn Bá – Chúc anh Đài chắc rồi (mấy điệu tuồng trong Lương Sơn Bá, Chúc Anh đài là hay thấy hoàng mai này hoàng mai kia, hoàng mai kết bạn (lúc 2 anh chị gặp nhau), hoàng mai trả ngọc (lúc anh trả chị ngọc khi hay tin chị chuẩn bị đi lấy chồng), hoàng mai khóc mộ (lúc chị khóc lóc bên mộ anh) vân vân), còn tuồng kia, nhìn tên đoán tuồng :-D, chắc là tuồng liên quan đến tình yêu tiên phàm, Giáng tiên, hay Đồng Vĩnh với thất tiên nữ  gì đó (thông tin bên lề là anh Đồng Vĩnh là một trong Nhị thập tứ hiếu bên tq).

Điệu này có vẻ phổ biến, nghe riết thành quen tai, trước nay cũng nghe qua nhiều lắm (nhưng cũng có thể do mình hay nghe mấy tuồng có điệu này, đặc biệt là Lương Chúc). Tuy nhiên,  đến hôm nay nghe clip này, mới thấy ấn tượng sâu sắc.

Lại là do lời hát của Vũ Linh (người cứ quen textual analysis riết thành bệnh), đặc biệt là:

Nước/ mắt buồn/ phủ mây/ thành mưa

Nước/ mắt buồn/ khiến sông/ thành băng

Trời/ cuồng quay/ đất nghiêng/ vần xoay

Còn /âm u /có đêm /không ngày

Bước/ tôi đi/ lẫn trong/ gió sương… vùi /kiếp /phong/ trần.

Con chim kia thông cảm. Trình độ sến của ta ngày càng nặng. Lời hát này, kết hợp với nhịp nhạc đều,  từ từ, câu hát ngắt 2 chữ một như trên, diễn tả thứ tình cảm phần đau khổ,  phần chấp nhận hiện thực phũ phàng, phần tâm tình nỗi lòng, phần nén đau thương, nhịp điệu lại dửng dưng, rất hay (thế này cho dễ hiểu, mặc dù chẳng chứa tý nhạc lý nào ở trong). [Nếu xem video, còn kết hợp thêm tư thái chấp tay chúc phúc nàng đi lấy chồng, và quỳ xuống nhận chén rượu rất chi tao nhã của thần tượng mình, và đôi mắt long lanh nước mắt… thừa nhận là một đôi mắt long lanh nước mắt trực trào đôi khi khiến con người ta thương tâm hơn một đôi mắt giàn giụa nước mắt – hì hì, gì cũng phải chêm vào khen thần tượng vài câu].

Nghe cả cái điệu này, chợt nghĩ, Tống từ cũng chỉ đến thế mà thôi… 😀 (Mỗi câu dài là 1 khổ thơ tứ tuyệt (trừ khổ kết thêm 2 câu), Tống từ  thì lời vần hơn).

Một số link Thiên tiên phối/ Hoàng Mai khóc mộ đây:

http://www.youtube.com/watch?v=nxcSXfyp_aY (Vũ Linh- Thanh Thanh Tâm)

http://www.youtube.com/watch?v=jWfRfJ9DcRE (Vũ Linh – Phượng Mai – đoạn này nhạc nhanh hơn, vui hơn).

http://www.youtube.com/watch?v=fHWBhA0mPtQ&playnext=1&list=PL4EC80C658F4D8200&feature=results_video (Khóc mộ đây)

Điệu này thấy các câu toàn kết thúc bằng vần bằng cả, có điệu Từ hải có câu đầu mỗi khổ kết thúc bằng vần trắc, là một trong những điệu ta vôcùng ưa thích.

Hoa Sinh

Đáp lại sự mong đợi…

Hay “vừa đi đường vừa kể chuyện”, cho nên là, post này sẽ viết theo phong cách lan man tùy hứng,  ko cấu trúc, ko trọng điểm, người nào đọc cảm giác khó chịu thì ráng mà chịu 😛

Đầu tiên là nói tới khí hậu. Quả thực mấy năm sống ở vùng nhiệt đới cạnh đường xích đạo làm ta quên mất cái lạnh + mưa lất phất ẩm ướt ở HN. Trời lạnh quá, người nó cũng lười đi, não cũng ko hoạt động nhiều. Cho nên là mấy ngày ở HN cũng ko đọng lại ký ức j nổi bật. Trừ có mỗi mấy thứ – lạnh, kẹt xe và film ảnh 😛

Kẹt xe (hay còn gọi là tắc đường) – đi xe máy ở các tp lớn như HN và HCM thực là cực hình. Kẹt xe tắc đường khiến người ta bực bội, lại dẫn đến nhiều câu hỏi lớn (ko người đáp) khác, vd tại sao mà ngta cứ đổ về thành phố lớn, vì thuận tiện, vì có nhiều cơ hội? Dân thì đổ lỗi cho nhà chức trách, nào thì ai bảo ko phân phối đầu tư 1 cách cân bằng, đều đặn, hoặc là nếu đã đầu tư mất cân đối thì cái nơi tập trung dân đông, tại sao ko quy hoạch đầu tư cho nó tử tế 1 chút, rồi thì ko có quy hoạch dài hạn, tầm nhìn chiến lược (hì, ta là thường hay overuse cái cụm từ chiến lược này, thực ra cứ nói cho kêu vậy thôi, chứ ta cũng chả hiểu nó nghĩa là gì đâu :P).  Nhà chức trách thì đổ lỗi cho người dân, vô ý thức, mất văn hóa, đạo đức xuống cấp v.v và mây mây, làm cho các vấn đề xã hội đã khó xử lý nay càng thêm nan giải… rồi thì siết chặt nhập cư  vào các thành phố lớn (nghe có vẻ mất dân chủ, cơ mà có lẽ cứ phải bàn tay sắt thế nó mới hiệu quả). Nói linh tinh 1 hồi mà ko có trọng điểm 😛 đại khái là ta thấy XH này sao tự dưng nó rối ren lộn xộn quá, thực là mệt mỏi. Dĩ nhiên, với bản chất bàng quan thì ta cũng than 1 câu cho hợp với xu thế thế thôi,  chứ ko có cô thì chợ vẫn đông. Ta thì đã nghĩ rồi, dành dụm tiền rồi kiếm nơi nào yên ả sống, tốt nhất là Huế hoặc Đà lạt đi, cho nó lãng mạn 😛 2 nơi này thì vừa đẹp vừa có vẻ an ổn, duy có 1 điều là – hơi nhiều ma (ở Huế thì 1 năm ko biết có bao nhiêu ngày là ngày giỗ chung, vì nơi đây chịu qua quá nhiều trận thảm họa người chết hàng loạt, đi đâu cũng thấy mồ mả, còn chuyện ma ở tp Đà lạt thì nhiều như cát trên bờ sông Hằng =!=). Mới nhìn thì có vẻ cũng hợp vs ta đấy – 1 fan lâu đời của thể loại truyên & film kinh dị ma mãnh, nhưng mà fan này là fan nửa mùa, kiểu như… ko dám xem 1 mình, xem đến đoạn kinh dị nhất thì nhắm mắt :P… nhớ hôm nọ TV có cái film Dark Water, thực ra trình kinh dị của film này rất thấp, thèm thuồng lắm mà cũng ko  có dám coi, vì nhát gan. Cơ mà hôm sau thấy chiếu lại, ko thể nào kìm nén cái sự sung sướng đó dc, đành phải coi. Mâu thuẫn thế chứ 😛 Nhắc tới cái vụ tự mâu thuẫn, lại nhớ tới mình bỏ 1 buổi chiều để đi xem phần cuối của chạng vạng. Ôi chao… film với chả là ảnh, thực phí tiền!

– Lại nói tới film ảnh, dạo này ta có vẻ kén cá chọn canh quá (có vẻ, nghĩa là ta thì ko thấy thế, nhưng mà giang hồ họ nói thế thì ta đành viết như vậy). Có người kêu mình ra để cùng xem film (online) cơ mà cuối cùng lại chả thèm coi (thực ra là đã coi hết rồi!!!) mà ngồi đọc truyện (ngôn tình!!! rất dở nữa!!!) – thế có nản ko cơ chứ!!!. Nhưng mà dù sao cũng coi dc mấy film. Đầu tiên là film cổ trang VN – Thiên mệnh anh hùng, có em Midu (ko biết đọc là mi-du hay là me-too?) khá là xinh, tiếc nỗi anh nam chính ko có dc đẹp cho lắm (hơi béo béo, cộng vs bộ ria mép thực là điêu dân =.=). Phim làm cũng dc lắm, cảnh quay đẹp, Bái đính Ninh bình chả thua kém film trường bên Tàu bên Hàn là bao. Đánh võ cũng đẹp, khinh công múa kiếm cũng như ai. Còn chêm vào mấy cảnh kinh dị, dọa bạn AC xanh hết cả mắt. Có điều, film vẫn là có điểm vô lý, nhất là quanh cái vụ bức huyết thư. Đầu tiên, bằng chứng buộc tội quan trọng của bà thái hậu, lại mang tính bí mật, cần chế độ bảo mật cao, thế mà đi đâu, gặp ai cũng thấy gào lên, bức huyết thư ở đâu, bức huyết thư thế này, bức huyết thư thế kia, cứ như đang nhắc tới tờ báo lá cải ko bằng. Thứ hai, cái vụ cuối cùng, khi mà anh nam-chính-có-ria-mép đem thư tới trả cho bà thái hậu thực là dở hơi. Anh này tự dưng biến thành bồ tát, ko chỉ tha mạng cho kẻ thù giết cả họ, mà còn giúp kẻ thù củng cố ngôi vị, hơn nữa, nếu đã tha tại sao ko đem đốt hay đem giấu cái thư, lại còn mang tới nộp, thực anh hùng rơm. Mà cái bà thái hậu, bàn tay đã dính máu te tua, cuối cùng lại còn ko thèm giết nhân chứng cuối cùng nữa. Tự dưng cũng đắc đạo gớm. Phim này chỉ thik dc mỗi anh tiểu vương gia, nhân vật phãn diện, rất đẹp zai, rất có phong cách 😛 Ta để ý rồi, tại ta chơi nhiều vs 1 nhân vật hắc ám cho nên bị nhiễm thì phải, coi film, ta hầu như toàn thik các anh/chị /bè đảng phản diện, hắc ám. Coi chạng vạng thì thik bè lũ Volturi, coi van Helsing thì thik anh Dracula, kiểu như vậy (có điều vẫn chưa trình cao như ai đó – thik anh Snape và bạn-you-know-who :D) => hoặc có vấn đề về tâm lý, hoặc là đúng như ai đó từng generalizes “nhân chi sơ tính bản ác”? (=> câu hõi nghiên cứu cho người đang muốn tìm về tôn giáo, người mà hiện vẫn đang trăn trở tại sao ko có ai làm ra 1 cuốn kiểu như Phật giáo for Dummies hay là 50 Câu hỏi về Đạo Phật :P)

Họ nói ta kén chọn film. Ta cũng ko biết nói làm sao nữa. Có lẽ là bây giờ i’m not in the mood for film ảnh? Coi film cũng ko có kiên nhẫn, hehe, luyện xong bộ Hiên viên Kiếm 3 mấy tập bằng cách xem 3 tập đầu và 1 tập cuối (chủ yếu để ngắm em Lưu thi thi xinh gái :P), Đế Nữ Hoa thì khá hơn, coi dc đến tập 9 rồi mới coi tập cuối (mặc dù cả em Xa thi mạn lẫn anh gì đó đều ko đẹp j, đây người ta gọi là – diễn viên có thực lực có khác :D). Tìm trên mạng, chọn qua chọn lại, chọn tới chọn lui, chả thấy dc cái film Tàu nào để coi (btw, dạo này nhà này lại sính cổ, quay lại luyện tvb, ko thèm coi film mainland :P). Đi đâu cũng thấy Mã Cảnh đào, Mã đức chung, Âu dương chấn hoa, Xa thi mạn… thực là tức điên. Mà phát hiện (ngoài lề), hình như nx người họ Mã nhìn cứ đêu đễu – hay là do ấn tượng từ anh Mã giám sinh mà ra (??!!!). Dc cái, vừa chọn vừa chê, chê nhưng mà vẫn coi, coi xong lại chê, thế mà vẫn tiếp tục coi… ko thể hiểu dc (có lẽ là 1 số người nào đó đang hơi rảnh rỗi và thừa thời gian, my god, nói câu này mà thấy thực có lỗi vs tổ chức).

Bàn về film ảnh, lại phải mở bài Đế nữ hoa ra nghe lại 😛

Thực là hay quá đi mà. Bài hát này nghe rất rợn người, 1 em công chúa nước mất nhà tan mà phải tự vẫn, 1 anh phò mã, vì yêu em công chúa mà cũng tự vẫn theo, để mấy kiếp sau sẽ nối lại duyên. Đêm tân hôn thành đêm tự tử 😛 Ko biết truyện có điêu dân chút nào hay ko, vd, dân châu Á (dân Tàu) thik bi kịch nên viết ra như thế, hoặc anh phò mã bị ép ko còn đường nào nên đành tự tử chứ cũng chả phải thâm tình gì cho cam? Nhưng mà nếu thực như vậy, thì anh phò mã này thực là đáng ngưỡng mộ, đáng ngưỡng mộ – coi cái chết nhẹ như lông hồng. Thời nay có lẽ ko còn kiểu tình yêu lý tưởng, vì tình mà chết kiểu như thế này nữa (à, hình như ta hơi khinh suất kết luận, mới hôm nọ vừa đọc đâu trên mạng thấy có 2 anh chị “quan hệ bất chính, buộc tay nhau tự tử” , kể thì cũng hơi hâm mộ tình cảm của họ. Mặt khác, như Trì chủ biên cũng đã nhận xét, đã có dũng khí “quan hệ bất chính”, tại sao ko có dũng khi sống tiếp??? Thực ra ta hơi ko hiểu những người tự tử , ý là tại sao lại phải làm như vậy, nhất là nếu việc đó gây hại đến nx người khác).

Trên đà các chuyện tình bi thảm, ta post một bài từ trong cuốn 300 Bài Tống từ, “mới cứng, bọc lụa trắng tinh, bìa in chữ dát vàng chóe mắt, mang từ TRUNG QUỐC VỀ, MANG TỪ TRUNG QUỐC VỀ”:

玉樓春

Ngọc lâu xuân (Tác giả: Tống Kỳ)

東城漸覺風光好,
觳皺波紋迎客棹,
綠楊煙外曉寒輕,
紅杏枝頭春意鬧。

浮生長恨歡愉少,
肯愛千金輕一笑,
為君持酒勸斜陽,
且向花間留晚照。

Phiên âm

Đông thành tiệm giác phong quang hảo,
Hộc trứu ba văn nghinh khách trạo,
Lục dương yên ngoại hiểu hàn khinh,
Hồng hạnh chi đầu xuân ý náo.

Phù sinh trường hận hoan du thiểu,
Khẳng ái thiên kim khinh nhất tiếu,
Vị quân trì tửu khuyến tà dương,
Thả hướng hoa gian lưu vãn chiếu.

Dịch nghĩa (thivien)

Dần cảm thấy phong cảnh phía đông thành thật là đẹp,
Sóng nước lăn tăn đón mái chèo của khách,
Sáng sớm còn hơi lành lạnh ngoài làn dương liễu rủ mành như khói phủ,
Ý xuân náo động đầu cành hoa hồng hạnh.

Kiếp phù sinh cứ giận mãi ít lúc được đùa vui hoan hỷ,
Lẽ nào lại tiếc nghìn vàng xem nhẹ một tiếng cười (mà không dám mua),
Vì anh dâng rượu khuyên ánh tà dương,
Hãy lưu lại những tia nắng cuối cùng cho vùng hoa thắm.

English translation (hôm nay bày đặt chơi trội :P)

The scenery is getting fine east of the town
The rippling water greets boats rowing up and down
Beyond green willows morning chill is growing mild
On pink apricot branches spring is running wild

In our floating life scarce are pleasures we seek after
How can we value gold above a hearty laughter?
I raise wine cup to ask the slanting sun to stay
And leave among the flowers its departing ray.

Thực ra lúc đọc, thấy hai câu in nghiêng+đậm rất là thích.

Có thế thôi 😛

Anhca

Đọc Harry Potter và tán nhảm về Quan hệ Quốc tế…

Trước tiên là đôi dòng tán nhảm:

Sau phong trào phim Hàn xẻng và truyện ngôn tình Trung Của, ta giở lại HP (bản dịch của Lý Lan) đọc. Chợt nảy ra suy nghĩ buồn cười. Ví như, ví như, ví như ta là phù thủy, thì ta sẽ được xếp vào Nhà nào của trường Hogwarts? (hihi, cứ làm như bây giờ ta chưa phải là một mụ “phù thủy”, đặc biệt là khi được bác Lê Hoàng miêu tả thế này “xa lạ với váy ngắn hoặc mái tóc đen mượt óng ả, cả đời chỉ đầu bù tóc rối hoặc đeo kính cận dày cộp, nhìn đâu cũng thấy những vấn đề của thế giới chứ không thấy nổi vấn đề của bản thân mình và vừa khó tính, vừa cau có lại vừa khô khan”!!! 😀 –> giống trong truyện  nhỉ, không phải là phù thủy thì là gì???)

[ấy mà quên, con chim kia đã đọc HP chưa nhỉ?]

Nhà Griffindor của các em Harry Potter này kia thì chắc chắn ko vào được, vì muốn vào nhà đó đức tính đầu tiên cần có là dũng cảm, mà ai quen với ta đây đều biết là ta hèn và sợ chết (mà từ cái nhãn quan hèn và sợ chết của ta, thấy các em nhà Griffindor kia rất ư, rất ư là liều mạng). Còn cái con chim kia, kẻ chỉ ăn thức ăn luộc (gần- như- không- chấm- nước- mắm) có lợi cho sức khỏe, ăn giá đỗ tự trồng vì sợ rau ngoài chợ phun thuốc sâu, và đi ngủ đúng giờ để tránh bệnh đau tim, thì chắc lại càng không vào được Griffindor. Nhân tiện, do trí liên tưởng phong phú, tự nhiên nghĩ là em HP nếu đặt vào bối cảnh Thủy Hử/ Kiếm hiệp TQ, sẽ được đặt biệt hiệu là Biển Mệnh (liều mạng, giống Biển mệnh tam lang Thạch tú, hay như em gì nhân vật chính trong Bộ Bộ Kinh tâm, cũng được gọi là Biển mệnh thập tam muội. Vì thế Biệt hiệu + tên của em ý sẽ là: Biển mệnh Ha Lợi Ba Đặc. Hic!!!).

Cái nhà được coi là xịn thứ 2 ở Hogwarts, là nhà Ravenclaw, cũng ko vào được, bởi vì nhà đó đòi phải thông minh, mà… Hỡi ôi, ở cái tuổi tam thập nhi lập rồi mà không một xu dính túi, có tự nhận là thông minh thiên hạ cũng không ai người ta chấp nhận!

Cho nên, chỉ có khả năng bị xếp vào Hufflepuff (chăm chỉ, kiên nhẫn, bonus là trung thành)  hoặc Slytherin (xảo quyệt, không từ thủ đoạn). Tất nhiên, đây là những miêu tả chính thức (official), mà vì vậy mang tính vô cùng “tuyên truyền, đánh bóng” cho nhà Hufflepuff, bởi vì nói một cách trắng trợn ra, thì những ai không dũng cảm, không thông minh, thì bị xếp vào nhà Hufflepuff, được gán cho cái đức tính “chăm chỉ” gọi là “an ủi”, nhưng mà có an ủi vỗ về cách nào thì “chăm chỉ” cũng không được đánh giá cao bằng các đức tính “dũng cảm”, “thông minh” (bằng chứng: như lời mấy nhân vật chính HP, Ron… khi bàn luận về các nhà ở tập 1: hy vọng được vào nhà Gryfindor, Ravenclaw cũng không đến nỗi nào, chỉ sợ là bị vào Hufflepuff… sau đó tự an ủi, nhưng ít ra vào Hufflepuff còn hơn Slytherin, vì nhà đó toàn phù thủy hắc ám; hay như thực tế mà truyện kể, nhà Hufflepuff cả trăm năm nay chả bao giờ thắng cái gì ở trường cả, chả có vinh quang nào, nói chung là mờ nhạt).

Nhà Slytherin thì tất nhiên là hắc đạo, khỏi phải bàn. Chợt nghĩ. Đúng là truyện cho… trẻ con. truyện TQ, xảo quyệt thủ đoạn toàn lên làm vua đấy, toàn anh hùng cả đấy :D. Tục ngữ còn có câu: Vô độc bất trượng phu :D. Chưa kể theo dòng truyện ngôn tình, đặc biệt là mấy cái truyện ngược luyến, đàn bà toàn yêu đàn ông xảo quyệt thủ đoạn cả! (Câu hỏi nghiên cứu thú vị: hình như người TQ coi trọng/ suy nghĩ tích cực hơn về đức tính xảo quyệt thủ đoạn so với người phương Tây? đúng như người ta hay nói là TQ vẫn tư duy chính sách đối ngoại theo thuyết âm mưu và thích dùng tactics… còn VN chúng ta có thế không nhỉ? :-))

Cơ hội của ta là 50 ăn 50 cho mỗi nhà.

Chăm chỉ, nếu chăm chỉ thật thì đã không có thời gian xem phim Hàn xẻng, đọc hết từ kiếm hiệp sang ngôn tình sang Harry Potter, lại còn lên mạng chơi điện tử và viết blog nhảm nhí, thế là biết rồi đấy…  Tuy nhiên, tự nhận là chăm chỉ đủ để chưa bao giờ là học sinh dốt 😀

Xảo quyệt, ta thì cho là ta vô cùng tận ngây thơ trong sáng, nhưng không hiểu vì cái lý do chối tỷ gì mà bị “thiên hạ” (kẻ mà ai cũng biết là ai đấy) đặt cho  biệt hiệu là Huyết Liên, Lãnh trì Huyết Liên, Bạo Liên, lại  gán cho chức vụ là Đông Phương giáo chủ? (By the way, Đông Phương giáo chủ đứng đầu Nhật Nguyệt thần giáo, cái chữ Nhật Nguyệt kia ghép vào thật là có implication, chẳng nhẽ là có “duyên”?!). Còn cái kẻ suốt ngày nhìn đời qua lăng kính “đểu” kia, lại tự đặt tên mình là Nước Lã với Đạm Thủy mới sợ (chẳng qua là chiêu trò gắp lửa bỏ tay người, hay ngậm máu phun người gì mà thôi)!!! Nhưng thôi, dù sao để tỏ ý tôn trọng ý kiến “dân chủ” của cộng sự+ em út, ta cũng bỏ ngỏ khả năng là ta đây có thể xảo quyệt thủ đoạn…

Tóm lại là ta đây, nếu trong một môi trường được chia thành bốn loại người, sẽ được xếp vào hạng hoặc là hơi đần (những người ko thông minh nhưng chăm chỉ thì vẫn ok (và thậm chí có thể trở thành rất giỏi), còn vừa không thông minh vừa lười thì kết quả rõ là đần), hoặc là hơi xảo quyệt, hoặc là đần kếp hợp với hơi xảo quyệt….nói chung là, thảm, thật là thảm …

Harry Potter và Quan hệ Quốc tế…

[đã từng thấy có quyển sách tên như thế này đấy, nhưng mà chưa có đọc, những gì viết dưới đây là suy luận của bản thân thôi].

Vô cùng thú vị là truyện Harry Potter kia đầy rẫy những social construction (kiến tạo xã hội) về một số chủ thể quốc tế, mà hình như là phản ảnh và tái kiến tạo tư duy Chiến tranh Lạnh (của phương Tây nhưng ngày nay đã áp đặt lên toàn thế giới)??? (hay ho hơn nữa là ngày nay họ gọi tư duy Chiến tranh lạnh là tàn tích cần phải loại bỏ, là hiếu chiến, và đổ cho “một số chủ thể” là vẫn duy trì tư duy này, trong khi rõ  là ai cũng có phần cả – tại anh tại ả tại cả đôi bên).

Ở tập 4, tham gia cuộc thi Tam pháp thuật ở châu Âu có 3 trường: Hogwarts của Anh, Beauxbatons của Pháp, và Dumstrang, tuy không nói rõ địa điểm cụ thể, nhưng căn cứ vào việc đồng phục học sinh của trường này là áo khoác lông thú, địa điểm trường ở nơi rất lạnh, và tên các học sinh toàn là tên Nga hoặc Bulgaria (xem ở đây), thì người đọc có thể đoán đại loại là trường ở phía Bắc của Đông Âu (hay rồi nha).

Tóm lại là 1 châu Âu với trục Anh- Pháp, và thêm 1 đại diên của Đông Âu cho đủ bộ!

Đại diện của Đông Âu – Dumstrang kia, được kiến trúc thành một hình ảnh khá tệ hại (ở đời cứ phải có cặp đối lập chính>< tà mới vui, mà mình là chính rồi thì 1 thằng nào đó chắc chắn phải là tà, chứ nếu không có kẻ xấu các anh hùng đâm ra lại buồn rỗi không có việc gì làm, như tục ngữ Trung Quốc có câu đấy, anh hùng không sợ thời loạn, chỉ sợ thời không loạn). Trước hết là trườngDumstrang là trường duy nhất và công nhiên đeo đuổi Nghệ thuật Hắc ám, đối lập với phe chính nghĩa Hogwarts+ Beauxbatons. Thứ nữa là thầy hiệu trưởng Igor Karkaroff chăm sóc “gà nòi” Viktor Krum (cầu thủ nổi tiếng thế giới, học trò cưng) một cách ra mặt, offer mọi đặc quyền đặc lợi, trong khi rất phũ phàng với các học sinh khác. Ngay cả ông thầy Snape ở trường Hogwarts vốn nổi tiếng là bênh học sinh nhà ông ý và trù úm học sinh nhà khác cũng không có thái độ trắng trợn lộ liệu như hiệu trưởng Karkaroff. Thật là một minh họa sống động cho George Orwell’s “all animals are equal, but some are more equal than others” 😛 (con chim đã viết về George Orwell  ở đây).

Bản thân Karkaroff là nhân vật phản diện xấu xa: ngoài thái độ coi trọng học trò cưng (ai đem lại vinh quang cho mình), xem học sinh khác như cỏ rác ở trên, ông này cũng lười biếng không thực hiện đúng trách nhiệm “phụ mẫu chi dân” (qua lời kể của Krum, ông này chẳng động tay động chân gì, trên đường đến Hogwarts để tham gia cuộc thi Tam Pháp thuật, học trò của ông ý phải tự lo hết). Chưa hết, ông này là một Tử thần thực tử (Death Eater) tà đạo, lại còn gian giảo phản phúc và hèn nhát (để tránh bị vào tù liền chỉ điểm đồng bọn). Tóm lại là tội phạm chiến tranh lọt lưới. Ấy thế mà ông ý leo lên đến chức Hiệu trưởng học viện pháp thuật đấy (implication, implication… có thể liên tưởng đến những ai đây 🙂 !!!).

Ngoài ra nữa thì tư duy và  cách tiến hành quan hệ quốc tế của ông này mang tính thiếu thân thiện, bất hợp tác, giở quẻ, lấy dạ tiểu nhân đo lòng quân tử và thiếu minh bạch (hehe nghe quen không, giống quan niệm của “dư luận quốc tế” về “a rising China” nhỉ 😛 –>  thông cảm, dư âm từ Tuần lễ nghe theo Tổ quốc kêu gọi vẫn còn). Ví như, trong khi Dumbledore của Hogwarts và Bộ Pháp thuật của Anh Quốc miệt mài lao động để thúc đẩy mối hợp tác quốc tế (thông qua cuộc thi Tam Pháp Thuật), thì Karkaroff, khi biết Harry Potter cũng được dự thi, đã phản ứng dữ dội, chỉ trích thậm tệ và dọa dẫm bỏ cuộc (so với phản ứng nhẹ nhàng, lịch sự và vẫn duy trì niềm tin vào Dumbledore của bà hiệu trưởng Maxime trường Bauxbatons). Trong đêm vũ hội, khi Hermione hỏi Viktor Krum về trường Dumstrang, Karkaroff chặn lời ngay không cho Krum trả lời, sợ nói lộ bí mật trường (so với Hogwarts tình nguyện đứng ra làm chủ nhà). Ông này cũng nghi ngờ Hogwarts muốn “xử lý” quân của ông ý…

Hơ hơ, như thế nào mà lại là một trường đầy học sinh Đông Âu (sao không tưởng tượng ra một trường đầy học sinh  Ý, hay Pháp, hay Hy Lạp ở Nam Âu)? và tại sao lại là cả trường có “truyền thống lâu đời” theo nghệ thuật Hắc Ám? mà không phải là chỉ một vài cá nhân xấu, bất chợt điên rồ như kiểu Voldemort? Và như thế nào mà một người xấu xa như Karkaroff  lại có thể leo lên đỉnh quyền lực (chứ như ông Malfoy ở Anh chẳng làm được cái thể thống gì, thỉnh thoảng dùng tiền bạc đánh lén, đánh tỉa nhưng ko ăn thua mấy)? Khỏi phải trả lời nhỉ? cứ theo cái gọi là social construction thì người kia hiểu rồi đấy. Tư duy của con người ta được định hình thế rồi…

À, mà nhân vật Krum học Dumstrang hóa ra là người tốt, nhưng mà anh này tâm sự với em Hermionie là anh ý không có thích học Dumstrang, anh ý thích đến Hogwarts hơn  (ngày xưa là phải vượt biên qua tấm màn thép đó nha, nay thì khỏe rồi hihi).

Ơ thôi mệt rồi, tám đến đây thôi (còn nữa, và còn chuyện khác cần tám)….

—-

Hàn

Những Ngày ở Miến Điện – Burmese Days (George Orwell)

George Orwell là 1 cây bút đặc biệt. Mặc kệ quan điểm chính trị như thế nào, mặc kệ sự châm biếm chua cay tới đâu, thì những dòng viết của ông đều toát lên 1 loại tinh thần nhân đạo giản dị mà thực tế 😀 (Hình như những tác phẩm của ông không được phép xuất bản ở Vietnam?)

[ Ngoài lề: thân thế, tiểu sử, cuộc đời hoạt động văn nghệ văn gừng => check wiki http://en.wikipedia.org/wiki/George_Orwell]

Có lẽ là, những người đọc (kể cả bạn AC) ko khó gì mà đi đến 1 nhận định chung rằng là 1984 và Trại Súc Vật là 2 tác phẩm nổi bật nhất/thành công nhất/hay nhất của ông. Tuy nhiên, trong số các tác phẩm từng đọc của Orwell, bạn AC lại ấn tượng sâu sắc nhất vs Những Ngày ở Miến Điện. Vì sao ấn tượng thì cũng không nhớ, có lẽ là do 1 sự tổng hợp của 1 bức tranh ảm đạm ở 1 xứ thực dân, 1 tâm lý u uẩn vương vất và 1 sự vỡ mộng nhỏ nhoi của 1 bạn tiểu tư sản hơi bị lãng mạn quá mức (khá khôi hài trong mắt của đa số người xem) nó hợp với cái tình trạng tâm lý lúc bạn AC lần đầu nhìn thấy cuốn này trên thư viện (lúc ý đang đọc về tình trạng nhân quyền ở Myanmar để viết luận văn và than vãn cho cái cuộc sống nhàm chán vô phương vô hướng của mình :P)

Image

Có thể tìm thấy bản mềm tại đây, bằng tiếng Anh và nhìn có vẻ hơi khó đọc

http://gutenberg.net.au/ebooks02/0200051.txt

Về nghệ thuật: Ngòi bút đầy màu sắc và sống động, khung cảnh ngột ngạt, đầy màu sắc, mùi vị ở 1 xứ thuộc địa vùng nhiệt đới hiện ra như có thể đụng chạm vào được, với mùi cà-ri ngào ngạt tới tắc thở, mồ hôi nhễ nhại của người lao động dưới cái nắng hè gay gắt, và ruồi muỗi hàng đàn ở xứ nhiệt đới  :P. Sự châm biếm là có, nhưng không lộ rõ như những tác phẩm khác, viết rất chi là “khách quan” và thờ ơ, nhưng nghe ra 1 đống vị chua cay 😛

Về nội dung: Đây là 1 câu chuyện buồn 😦 nhưng viết với 1 ngòi bút thờ ơ nên nó ko éo le và lấy nước mắt như truyện Quỳnh Dao (và các phiên bản phim truyền hình 1 thời làm mưa làm gió trên thị trường nghe nhìn). Còn sót lại ở người đọc là 1 cảm giác hơi chua xót và tiếc thương cho 1 vài số phận…

–         Xuyên suốt cuốn tiểu thuyết là 1 thái độ chán chường với chủ nghĩa thực dân, nhưng nó không dẫn đến 1 sự phản kháng kịch liệt và triệt để. Theo quan điểm cách mạng, thì là tác giả vẫn còn tàn dư tư sản, tinh thần chống đối thường chỉ dẫn tới 2 kết quả: 1. thỏa hiệp, cải lương, hoặc là 2. rơi vào u uất, bất đắc chí, tự kỷ tự bế. Có vẻ nhân vật chính trong truyện này (và cả Orwell trong những năm tuổi trẻ?) rơi vào trường hợp số 2.

–         1 bức tranh về đời sống dưới chế độ thực dân ở 1 thuộc địa xa xôi, những người bản địa “mọi rợ” bị khinh thường và bêu riếu với đủ các tật xấu (từ ngoại hình tới tính cách :P), những người thực dân với những nỗ lực bảo vệ nếp sống “văn minh” (ngoặc kép :P) trong 1 bối cảnh “nhơ nhớp” ở thuộc địa, những cảnh đời nhàm chán, buồn bã và những mơ mộng mang tính lý tưởng và lãng mạn (tiểu) tư sản dần bị vỡ tan…

–         1 khát khao về tự do, chủ yếu là về tinh thần/linh hồn, dĩ nhiên là cuối cùng không có đạt được, thãm (bi kịch mà :()

Trích đoạn:

Time passed and each year Flory found himself less at home in the
world of the sahibs, more liable to get into trouble when he talked
seriously on any subject whatever. So he had learned to live
inwardly, secretly, in books and secret thoughts that could not be
uttered. Even his talks with the doctor were a kind of talking to
himself; for the doctor, good man, understood little of what was
said to him. But it is a corrupting thing to live one’s real life
in secret. One should live with the stream of life, not against
it. It would be better to be the thickest-skulled pukka sahib who
ever hiccuped over ‘Forty years on’, than to live silent, alone,
consoling oneself in secret, sterile worlds.
……
Since then he had not even applied for home leave. His father had
died, then his mother, and his sisters, disagreeable horse-faced
women whom he had never liked, had married and he had almost lost
touch with them. He had no tie with Europe now, except the tie of
books. For he had realized that merely to go back to England was
no remedy for loneliness; he had grasped the special nature of the
hell that is reserved for Anglo-Indians. Ah, those poor prosing
old wrecks in Bath and Cheltenham! Those tomb-like boarding-houses
with Anglo-Indians littered about in all stages of decomposition,
all talking and talking about what happened in Boggleywalah in ’88!
Poor devils, they know what it means to have left one’s heart in an
alien and hated country. There was, he saw clearly, only one way
out. To find someone who would share his life in Burma–but really
share it, share his inner, secret life, carry away from Burma the
same memories as he carried. Someone who would love Burma as he
loved it and hate it as he hated it. Who would help him to live
with nothing hidden, nothing unexpressed. Someone who understood
him: a friend, that was what it came down to.

A friend. Or a wife? That quite impossible she. Someone like Mrs
Lackersteen, for instance? Some damned memsahib, yellow and thin,
scandalmongering over cocktails, making kit-kit with the servants,
living twenty years in the country without learning a word of the
language. Not one of those, please God.

Dĩ nhiên, nx dòng giới thiệu của bạn AC có vẻ đuổi khách 😛 nhưng thực sự đây là 1 cuốn sách rất đáng đọc, vả lại đọc xong mới thấy, nó thực ko ảm đạm như bạn AC viết đâu.

Highly Recommended cho người thích đọc về lịch sử, tâm lý, văn học châm biếm và người muốn luyện English 😛

….

Anhca

Bi kịch của Khổng Minh (*)

Phân bua

1. Cái dấu (*): Khổng Minh (KM) có cảm thấy bi kịch hay ko thì ko biết, mà mọi người đọc TQDN có thấy ông ấy gặp bi kịch hay ko thì ko biết, chỉ là bạn AC đọc truyện, và coi phim, cảm thấy cuộc đời bác KM rất bi kịch (!!!) cho nên mới nói như thế. Lại nói, dạo này đang có phong trào đặt title (và ăn nói nói chung) càng shock càng gợi (?) thì mới càng hay, cho nên chi là bạn AC cứ thử mạnh dạn 1 lần 😛

2. Thực ra là khi muốn viết linh tinh cái gì đó, thì điều kiện CẦN là phãi đọc kỹ càng, data cho thật đầy đủ hẵng; còn hứng thú, motivation chỉ là điều kiện đủ mà thôi. Có điều là, thực ra thì TQDN mình đọc lâu quá rồi, mà chưa đọc lại (cái này chưa bắt chước dc bạn YL, lâu lâu vẫn lôi tiểu thuyết kinh điển ra thưởng thức, lại có khi còn đọc nguyên văn tiếng Tàu chứ chẳng chơi :P), film cũng coi từ hồi nhỏ, cái bộ năm 95 ấy, mà cũng chỉ coi dc 1 lần, ko xem lại, film mới cũng ko xem (cơ mà cũng ko quan trọng, vì film mới là Tam Quốc, chứ ko phải TQDN). Đấy background knowledge sơ sài thế mà cũng dám khua bút, quả thực đôi khi mình cũng tự thấy hâm mộ cái sự liều của mình 😉

Cơ mà thực ra, bài này, viết là để trả nợ là chính 😛

3. KM ở đây là 1 nhân vật hư cấu của tiểu thuyết. Có lẽ thực sự tồn tại 1 vị quân sư tài ba Gia Cát KM, nhưng ông có giỏi như trong TQDN, tâm lý của ông có giống như dc khắc hoa trong TQDN, mấy cái này mình ko có data để biết, mà cũng ko quan tâm lắm.

Tại sao lại bạn AC lại chú ý đến KM và bi kịch của ông?

–  Thú nhận luôn là mình thích KM, hâm mộ KM trong TQDN.

– Viện cái lý lẽ của nx người tự coi mình là po-mo, cách suy diễn của mình về KM có lẽ bị ảnh hưởng nhiều bởi hoàn cảnh cá nhân. Có thể La Quán Trung thực sự có ý định khắc họa KM thành 1 nhân vật vs nhiều bi kịch, cũng có thể là ko, nhưng mà qua lăng kính cảm nhận riêng của bạn AC, thì KM lại hiện ra như thế (có lẽ tự cá nhân bạn AC phải đối mặt vs nhiều bi kịch nên nhìn đâu cũng thấy bi kịch hahaha)

– Vs nx bi kịch này, KM hiện lên như 1 nhân vật rất gần gũi, rất “người”, ko hề thần thánh 1 chút nào. Có đáng chê, có đáng phục và cũng đáng đc đồng cảm.

KM bi kịch ở chỗ nào?

1. Biết thiên ý mà vẫn đi ngược?

Nhiều người từng nói vs mình, ko thấy phục KM cái gì cả, hoặc là La Quán Trung xây dựng hình ảnh KM có mâu thuẫn… Tại sao KM giỏi thế, trên rành thiên văn dưới tường địa lý, xem sao đoán mệnh như thần, tại sao ko đoán dc quân Thục sẽ thua, nhà Hán sẽ diệt vong ko thể tái khởi, tại sao đầu quân cho Lưu Bị làm gì, sao ko theo Tào Tháo? Theo logic này, hoặc là KM tài học chưa tới, hoặc là biết trước kết quả thảm hại mà vẫn lao tới chẳng khác con thiêu thân => ko phục tài trí KM, vân vân và mây mây 😛

Trong TQDN, thiên ý là 1 cái theme rất lớn, nếu để ý kỹ thì sẽ thấy nhân vật Thủy Kính tiên sinh (Tư Mã Huy, ko biết có họ hàng j vs Tư mã Ý ko?) đã từng nói thẳng ra luôn – KM gặp dc chúa mà ko gặp dc thời. Tư Mã Huy là thầy dạy của KM, có thể coi là kỳ tài (có lẽ là siêu quần hơn KM, cũng có thể là trò sẽ hơn thầy, ko biết được), nhưng TMH chọn cuộc sống ẩn dật, vì vậy ở trong truyện, TMH hiện lên như 1 người ngoài cuộc, có 1 cái nhìn objective về thời thế, có lẽ ông là nhân vật mà tác giả muốn hóa thân thành.

Kết quả thì đã rõ ràng trong lịch sử, nhà Hán diệt vong, LQT cho dù yêu thích Lưu Bị & Co. đến đâu đi nữa thì cũng phải để cho họ thua thôi. Và bởi quân Thục có đủ hết nhân hòa – dc lòng người, có tướng giỏi (Ngũ Hổ tướng này nọ) + quân sư xịn (yếu tố chủ quan), cho nên đành phải lý giải sự thất bại của họ bằng địa ko lợi thế và thiên ko cập thời (yếu tố khách quan).

Mình đoán là KM biết dc phần nào “ý trời”, và về lý, có lẽ ông ấy cũng từng tự bảo mình là ko nên ra đi: (1) Nếu ko nhầm TMH từng khoa trương là KM còn xuất sắc hơn ông ấy (hồi nào ko nhớ), có thể chỉ là 1 câu xã giao giả dối, nhưng theo dõi performance của GCL trong suốt truyện, có thể thấy ông là bậc nhân tài hiếm có, việc ông ấy xem thiên văn địa lý và đoán dc thời thế là có thể; (2) giả dụ ông ko biết dc ý trời, thì trong lúc học hành thảo luận, thể nào TMH cũng có thể hiện ý kiến của mình về thời cuộc, cho nên GCL dù ko tin, vẫn là phải có lưu tâm; (3) có thể ông ấy biết nhà Hán tận diệt mà ông ko có cảm tình vs các nhà khác (vd ông vẫn nặng tư tưởng trung quân), cho nên ông ở ẩn mà ko xuất thế. (4) KM theo Đạo giáo, mà Đạo giáo thì ủng hộ thuyết vô vi (ko làm gì hết, kệ đời :P)

Nhưng tại sao ông vẫn ra đi: (1) có thể là muốn đa tạ tấm thịnh tình của LB – đây là 1 tâm lý rất phổ thông của con người – ai cũng narcissistic, ai cũng muốn cái tôi của mình dc người khác ve vuốt; huống chi, người tài dù sao đi nữa, vẫn mong muốn có dịp trổ cái tài của mình ra. (2) Hoặc muốn giúp dân, LB dù sao cũng tốt hơn 1 số warlords khác. (3) Kể cả nx thầy bói toán cao tay nhất cũng khó mà đoán dc tương lai 1 cách chính xác, thêm nữa là thiên ý có thể thay đổi. Có lẽ KM muốn thử 1 lần xem có thể nhân định thắng thiên, đức năng thắng số 😛

Cái bi kịch đi ngược mệnh trời này còn thể hiện ở 2 điểm nhỏ nhỏ khác:

Muốn lánh đời vs. muốn lao vào đời: KM dc nuôi dạy trong cái nôi của Đạo giáo, cho nên thích vô vi, thích ở ẩn. Trước khi theo LB đi, cũng quay đầu mà nói vs người nhà là ở nhà chăm lo vườn tược, mai mốt ta đi xong, (thành công) ta về (hic, tiếc là mong ước điền viên của bác mãi mãi ko bao giờ thành :()

Bàn tay vấy máu: “Dĩ Đạo tá nhân chủ giả, bất dĩ binh cưỡng thiên hạ” – Dùng nhân đạo chứ ko dùng binh mà cưỡng đoạt thiên hạ. Có lẽ vì thế mà KM đi theo LB. Nhưng đã dù sao bác cũng đã bị cuốn vào 1 trường tranh chấp ác liệt, và vì vậy việc bàn tay vấy máu (khiến bác suốt ngày lo lắng về việc tổn thọ) là ko tránh khỏi.

===> Tuy nhiên, mình thik KM vì sự cố chấp này, 1 khi đã xác định thì sẽ sống hết mình vì lý tưởng :P. Nhân vật KM còn tượng trưng cho 1 mong muốn thầm kín của tác giả và nhiều độc giả – đó là ước muốn được làm chủ vận mệnh của mình, ko muốn bị trời sắp đặt.

2. Ko có tri kỷ và bệnh perfectionism

Hồi cấp 3, trong thư viện trường thấy trưng 1 cuốn sách rất to ở tủ kính, chỗ rất dễ nhận thấy, tên là gì quên rồi, đại khái là 10 lỗi lầm của GCL hay gì gì đó 😛 Thú thực là nhìn bìa rất động chạm thần tượng (mà hồi trẻ con thì hay có trò cực đoan chủ nghĩa lắm hehe) thế nên là ko đọc. Về sau, trên mạng lâu lâu hay xuất hiện các bài viết kiểu như Nx sai lầm chiến lược của KM, 10 sai lầm cơ bản của GCL này nọ, ngắn cho nên là cũng click vào đọc. Nói chung hầu hết là chê GCL ko biết dùng người này, khinh suất cho người nọ đi trấn giữ chỗ kia, kiêu căng ngạo mạn ko thèm để ý tới sáng kiến của người khác, nhỏ mọn thù dai v.v và v.v… Mình ko để ý lắm, bởi vì các ý kiến này quá technical, mà mình thì lại đâu có nhớ kỹ TQDN, đọc cũng như gió thổi qua tai mà thôi :(. Lại nói căn bản mình cũng nghĩ là trong thời điểm thóc cao gạo kém, binh ít tướng thiếu như quân Thục, KM cũng ko có nhiều space để maneuver, ko có nhiều options để mà lựa chọn như anh Tào bên kia. Aizzz!

Trong số các lỗi lầm, có 1 lỗi mà mình để ý nhất (bây g vẫn nhớ :P) – KM bao thầu quá nhiều, tự nội chính đến ngoại giao, ko chịu transfer techno cũng như chia sẽ quyền lực/nhiệm vụ cho các đối tác và bọn đàn em => lao lực quá sức mà bệnh tật đến mức chết trẻ 😦

Thực ra thì, cái bệnh này nó cũng ko hiếm lạ (nhà này cũng có 1 người đấy :P), nhất là ở 1 số người có khả năng, tục gọi là bệnh cầu toàn, là 1 chứng bệnh tâm lý, cho nên cũng khó mà kiểm soát dc. Chỉ là họ muốn tự tay làm thì mới an tâm, họ ít khi tin tưởng dc vào khả năng của người khác, chủ yếu bởi vì level của họ quá cao so vs người thường, và vì vậy ko có thấy ai đủ trình làm tri kỷ 😦

Có vẻ KM ko có người tri kỷ, thậm chí LB nhiều khi cũng ko đồng ý vs KM chuyện này chuyện nọ. Cho nên tới khi KM gặp dc Khương Duy (KD – Bá Ước) thì ông rất hớn hở, suốt ngày bắt bạn này kè kè bên mình, nom bộ rất khả nghi :P. Dĩ nhiên KD yêu mến và kính trọng KM (mặc dù bị lừa về) bởi vì có lẽ họ có sự đồng điệu, vd chỉ cần nói 1, người kia sẽ hiểu 10. Đó người ta gọi là tri kỷ. Cho nên KM ko tiếc gì kiến thức của mình, nói chung là ra sức bồi dưỡng bạn này. Tuy nhiên, cũng nhiều ý kiến phê phán KD, ko đủ tài năng, hiếu chiến, hiếu thắng, ham lập công danh, chiến lược sai bét ect ect. Thực ra thì mình cũng ko biết đánh giá chiến lược của bạn KD (chủ động tấn công là chính yếu) là đúng hay sai. Theo logic thông thường của realism, mà thời đó thì  người TQ yêu thích realism phết, nhà Ngụy ắt hẳn sẽ thôn tính Thục, chẳng sớm thì muộn, thế 3 chân, thực ra ko vững lắm với tốc độ tăng trưởng của Ngụy. Người ta chê KD ko biết “giấu mình chờ thời”, nhưng mà liệu có “thời” để mà thể hiện trong tương lai hay ko, đó lại là 1 vấn đề. KD có lẽ chọn cách an toàn, đi theo direction của sư phụ (có thất bại thì sư phụ chịu trách nhiệm ha haha)

 [Bên lề, Ngụy thực sự là mạnh, ko chỉ về binh hùng tướng mạnh mà còn về văn hóa giáo giục, sở dĩ để ý là bởi vì cuối thời tam quốc xuất hiện 1 nhà thư pháp nổi tiếng – Vệ Thước, Vệ Phu nhân, bà là học trò của Chung Do – 1 viên tướng của Tào Tháo, cha hay ông j đó của Chung Hội, kẻ bày mưu đả bại anh KD của ta nên ta nhớ rõ lắm huhu :(. Dưới trướng Tào Tháo còn 1 đống nhà thơ nhà văn nữa. Dĩ nhiên thư pháp, thơ văn thì ko dùng để đánh nhau dc, nhưng mà trong khi quân Thục, ăn còn chưa no, mặc còn chưa ấm, thì bên Tào Ngụy ăn chơi đàn hát, văn nghệ văn gừng tràn lan, quan tướng còn thì giờ để tập thư pháp. Cân bằng lực lượng rõ ràng quá chênh lệch :(]

Tác giả dựng lên 1 KM tài năng, rồi cũng vì ý trời mà bại, rồi KD cũng dc mô tả như 1 tiểu Gia Cát, thế mà cũng bại. Giải thik thế nào, ko biết, đành lại phải dùng ý trời 1 lần nữa… Bao vụ xui xẻo, rồi thì cháu Thiện ngu ngốc, đủ hết. Nói chung bi kịch của KM lại 1 lần nữa dc lặp lại ở bạn KD – nhân định ko thể thắng thiên, fatalism 😛 (Và dĩ nhiên, cá nhân bạn AC cũng thik bạn KD như từng thích bác KM, thích cái tinh thần “thà 1 phút huy hoàng rồi chợt tắt” đó)

[Bắt chước bạn YL, làm cái ngoài lề :P: Mối quan hệ thân mật giữa GCL và KD đã gợi cảm hứng cho 1 số fan, nhất là mấy đứa ngày xưa chơi trò Dynasty warriors (mềnh ko chơi nhưng có mấy đứa bạn chơi, vẽ hình nhân vật đẹp chết đi), liên tưởng đến 1 mối quan hệ kiểu danmei 😛 Hehe, xem ảnh, nhìn cute hem?]

Dĩ nhiên, xem 1 hồi các bi kịch thì chúng ta có lẽ có cảm nhận chung KM thật là ko sáng suốt, biết chẳng nên làm mà cứ đâm đầu vào làm!!! Tính tình còn nhiều điểm dở người nữa 😛

Cơ mà mình thì vẫn là cứ thik KM thôi. Ấn tượng ban đầu lúc nào cũng khó phai. Hồi nhỏ thích vì khâm phục sự thông minh, tính bình tĩnh và cả nhân hậu nữa (nói thật, cái này 1 phần là do định kiến hồi bé rằng cứ bên Thục là chính nghĩa, là tốt bụng, yêu dân; tuy nhiên nx hình ảnh như KM đứng thở than trên trận địa với nhiều người chết, KM bắt thả Mạnh Hoạch, KM làm bánh bao ném sông để phá bỏ cái tập tục cống người cho hà bá… cũng tạo ấn tượng 1 KM có lòng yêu thương nhân loại)

Lớn lên đôi khi ngẫm về số phận KM, ko hiểu tại sao lúc đó ông ấy lại xuất sơn? Vì ham công danh, có lẽ, vì nể LB, có lẽ, vì muốn “cứu vớt” dân chúng (tại LB dc coi là hiền chủ mà), cũng có lẽ. Nhưng cá nhân mình lại thường nghĩ rằng, có vẻ KM quyết định đánh cược vs số phận, dùng cả số mạng mình (và 1 cớ số mạng người khác) đánh cược với ý trời. Đáng buồn là thất bại 😦

Dù sao, KM cũng để lại số bài học kinh nghiệm, ít nhất, về khoa học, ông cũng có thể dc coi là 1 học giã nghiêm túc:

1. Critical thinking: hehe, ko thể nhắm mắt mà tin vào lời thầy Thủy Kính dạy, vào sách vở, vào trăng sao này nọ.

2. Chủ nghĩa thực nghiệm: phải bắt tay vào làm thì mới biết dc đúng sai, lý thuyết (nhất là IR) nhiều khả năng là 1 đống lạp 😛

3. Ko thể coi nhẹ sức mạnh của lý thuyết (!!!), KM ra đi & bỏ mạng cuối cùng cũng  chứng tỏ dc 1 điều – lý thuyết rằng nhà Hán diệt là đúng 😛

Còn gì nữa???

DL

Tản mạn về Cải lương Hồ Quảng

Người ta lại còn ra vẻ ngây thơ vô số tội, nhắc khéo là “có kẻ tuyên bố sẽ viết cái gì đó về Vũ Linh cơ mà?” (nội dung chat ngày 26/5/2012–> trích nguồn tử tế, đạo đức cách mạng cao đến thế là cùng). Phải, thì đúng là có kẻ tuyên bố đấy, nhưng vẫn như cũ, lời của kẻ đó chỉ “nhất ngôn tứ đỉnh, song mã khả truy” thôi”, tin vào có mà “cạp đất mà ăn à?”

Bài học quan trọng tự rút: đã lười rồi thì từ nay đừng có bày đặt mà tuyên bố!!!

[Ngoài lề 1: hì, với tất cả lòng ngưỡng mộ đối với sắc đẹp của Ngọc Trinh, cũng như lòng thương hương tiếc ngọc đối với phái nữ nói chung, giải thích luôn rằng cái cụm từ “cạp đất mà ăn à” ở trên chỉ là tiện tay nhặt lấy, vì nó đang nổi bồng bềnh trên các mặt báo, chứ ko hề mang ý nghĩa đứng về phe các nhà văn hóa, nhà đạo đức, nhà phê bình xã hội vân vân và mây mây ném đá hay chỉ trích Ngọc Trinh]

[Ngoài lề 2: cụm từ “vân vân và mây mây” là học từ “người ta” – cái đứa ép tình ép duyên gì thì không ép lại cứ ép văn ép thơ ấy]

Vũ Linh – haizzz, vẫn là cổ nhân nói đúng, “tình nhân nhãn lý xuất Phan An, xuất Tống Ngọc”, với thể loại “Vũ Linh đích cuồng phiến” (quạt cuồng của Vũ Linh :-P), nếu viết về thần tượng thì chỉ có thương yêu và ngưỡng mộ. Mà do văn dở chữ kém, lại thiếu kiến thức chuyên môn về bộ môn nghệ thuật cải lương Hồ Quảng, thật ngoài hai chữ thương yêu và ngưỡng mộ ra cũng chẳng còn biết viết gì khác.

Vì thế cho nên, khi chẳng thể viết gì về thần tượng, thì con người ta xoay ra viết một bài tản mạn… về nội dung các tuồng cải lương Hồ Quảng… thông qua lăng kính poststructuralism 😀

Cần nói luôn là số lượng tuồng Hồ Quảng ta đây từng xem qua rất khiêm tốn, và chủ yếu là tuồng có Vũ Linh. Tất nhiên, là trừ 1 số vở nổi đình nổi đám như Mạnh Lệ Quân (2 versions: Lệ Thủy + Minh Vương; Phượng Mai + Kim tử Long) hay Con gái Mạnh lệ Quân/ Xử án Phi Giao (Ngọc Huyền + Chí Linh; Ngọc Huyền+ Kim Tử Long)…

[Ngoài lề 3: trong các đại mỹ nam TQ, Phan An, Tống Ngọc chỉ là những cái tên, riêng nhân vật  Lan Lăng Vương có lý lịch trích ngang và cuộc đời “hoạt động cách mạng” thật là đặc biệt, thật là đặc biệt.]

[Ngoài lề 4: chợt nghĩ, đáng ra phải lục mấy quyển truyện ngôn tình, học mấy cụm 4 chữ để miêu tả thần tượng cho thêm phần văn vẻ, đại loại như diện mục như ngọc, hình dung tú mĩ, nhân trung chi long, ngọc thụ lâm phong,  phong độ phiên phiên, khí độ quá nhân … hì nhưng mà thật cũng chẳng để làm gì]

Cải lương Hồ Quảng: hơi đáng tiếc, hầu hết cả vở cải lương Hồ Quảng (clHQ) đều dùng tích truyện TQ, hoặc lấy bối cảnh TQ. Không biết có phải do dùng tích TQ dễ bịa hơn, thích bịa thế nào thì bịa theo trí sáng tạo của người viết tuồng? Bối cảnh TQ thích ăn mặc trang điểm thế nào thì ăn mặc?

Chứ dùng bối cảnh VN, nhân vật lịch sử VN, kể cũng phiền hà? 😀 mấy cái phim cổ trang mới bước đầu thử nghiệm, đã bị bao nhiêu người lao vào ném đá, nào là đầu tóc giống tq quá, ăn mặc giống TQ quá vân vân và vân vân. Mà người VN chúng ta, với truyền thống cộng đồng  sắt son, sau lại càng được củng cố bởi tinh thần tập thể xã hội chủ nghĩa, cộng thêm dòng máu cách mạng luôn hừng hực trong tim, nên rất bạo dạn trong mấy vụ ném đá hội đồng, đã ném là ném cho sứt đầu mẻ trán cho biết mặt “sức mạnh tập thể” của các ông các bà mới thôi. Mà khổ nỗi, ném thì cứ ném, nhưng lại chưa ai chỉ ra được ngày xưa các cụ chúng ta ăn mặc như thế nào, để đầu tóc trang sức như thế nào (cho rằng người Vn xưa đội khăn xếp, mặc áo tứ thân, như cách chúng ta hay dress up cho mấy bức tượng bà Trưng bà Triệu, hay diễn những tuồng tích VN, cũng ko có gì là đúng nha). Nản hơn nữa, hầu hết người ném đá lại chẳng dựa trên sách vở tư liệu lịch sử gì, mà dựa trên reference là xem phim TQ 😛 Trong bối cảnh như thế, clHQ cho các anh hùng dân tộc ăn mặc giống TQ, hay cho vài màn yêu đương đàm tình thuyết ái chàng nàng “sến sủa”, xem chừng cũng khó quá hả… 🙂

Nhưng mà dù sao thì cũng vẫn tiếc, nếu tuồng về lịch sử Vn, con người Vn, sẽ càng đáng trân quý hơn [personal opinion]. Hay là, cứ bịa ra tên quốc gia, tên nhân vật như truyện cổ tích, thế cũng được.

Cải lương Hồ Quảng là thứ mà nhìn từ góc độ chống TQ, bài TQ đang nở rộ mấy năm gần đây (nhờ mấy vụ tranh chấp ở cái vũng nước trứ danh kia, mà làm cho ít nhất là 1 nhân vật trong nhà này đang đau đầu trầm cảm:-P), sẽ bị cho là sản phẩm của tình trạng “nô dịch văn hóa phương Bắc”, hì hì, còn nếu nhìn từ góc độ “hội nhập”, “toàn cầu hóa”, “đi tắt đón đầu”, “hòa nhập chứ ko hòa tan” and the like… thì là “tiếp thu tinh hoa văn hóa của nhân loại”, nhưng là “tiếp thu có sáng tạo”, cộng thêm đã “Việt Nam hóa” để phù hợp với “thuần phong mỹ tục” của người Việt Nam 😛

Ta đây vốn bản tính “cải lương dễ thỏa hiệp” (có muốn đâu, nhưng mà đặc điểm giai cấp nó như thế, làm sao đây 😦 ), nên chẳng muốn nghĩ mình nô dịch làm gì cho “đau đầu nhức óc”, lại phải “nếm mật nằm gai” đồ mưu đấu tranh cách mạng (chữ mượn trong Bình Ngô Đại cáo của thần tượng Nguyễn Trãi). Vì thế cho nên, hoàn toàn nhìn nhận clHQ theo ý nghĩa tích cực, tức là có học hỏi, có sáng tạo. Mà thực đúng là như thế cơ, truyện TQ, nhân vật TQ, nhưng tinh thần lồng trong đó lại rất VN (như sẽ được chứng minh ở dưới đây).

[Ngoài lề 5: hôm nay ta dùng chữ “cách mạng” hơi nhiều, phải chăng là “mặt trời chân lý” sắp “chói qua tim” rồi??? :D]

Cải lương Hồ Quảng – một vài nhận xét bên lề

– Xem/nghe clHQ, nói chung là đừng mong nhiều ở cốt truyện, đừng mong hành động, giật gân như phim Holywood, hay cao trào kịch tính như phim tâm lý tình cảm Hàn Quốc. Đại loại là có kịch tính, có lâm ly, có hành động, nhưng cái gì cũng ở mức vừa vừa phải phải. Mà cũng đừng mong cốt truyện chặt chẽ, thuyết phục, bởi vì nhiều tuồng cứ thủng lỗ chỗ ra đấy.

Nhớ gần đây nhất, xem vở Hoa bướm ngày xưa – Hai mảnh hoa tiên, thật là bực mình mà. Nhân vật An Đình (Kim Tử Long đóng) hùng hổ chia tay người yêu là Chiêu Lan (Phượng Mai đóng) ra trận để cứu nguy non nước, bảo vệ non sông này kia, sau khi đi nghe tin người yêu bị tuyển vào cung vua, lập tức quay giáo hàng giặc (??? à mà cũng đáng thông cảm, theo như trong tuồng thì “cháu nó” mới 18 20 tuổi). Một ngày đẹp trời anh An Đình lẻn quay về nước, giết phăng ngự lâm quân để cướp quần áo giả trang  vào cung vua tìm người yêu (thế mới sợ!!!). Gặp rồi, được em khuyên nhủ một hồi, nên quyết định lại quay về trung nghĩa với triều đình (hì hì, nghe hơi Ngô Tam Quế). Vì thế cho nên khi quay lại chốn sa trường, thân vẫn tại địch, cầm quân địch đánh nhau với quân nhà, nhưng cứu mạng tướng nhà là Hàn Phong Vũ (tên đẹp ghê, thần tượng của mình đóng :-D), xong sau đấy cùng tướng nhà nội ứng ngoại hợp đánh tan quân địch. Về phần em Chiêu Lan, được nhà vua gán cho anh Hàn Phong Vũ, làm vợ anh này nhưng vẫn tơ tưởng anh An Đình. Cho nên là, sau khi thắng địch, anh Hàn Phong Vũ dẫn ân nhân cứu mạng + anh em kết nghĩa trên sa trường chính là anh An Đình về ra mắt vợ. Thế là nhân lúc anh Hàn Phong Vũ không có mặt hai anh chị An Đình + Chiêu Lan có 1 màn hờn trách, dằn vặt, khóc lóc, bày tỏ nhớ thương. Câu chuyện còn, nhưng mà hic, đại loại là nó lãng nhách như thế đấy.

Lời clHQ: dùng nhiều từ Hán Việt, thơ cổ (TQ), điển tích cổ, nhưng đôi lúc lời/ điển tích/ thơ không phù hợp với nội dung tuồng cũng là chuyện bình thường. À mà thực ra vấn đề này cũng chẳng quan trọng mấy, clHQ vẫn hay tuyệt cú mèo, chẳng qua là tính ta tỉ mỉ nhỏ nhen, mới để ý kỹ lưỡng vậy thôi.

Ví dụ nha, xem tuồng Lương Sơn Bá Chúc Anh đài do Vũ Linh – Phượng Mai đóng, vừa đoạn trước, Lương huynh có một màn chỉnh đốn giới tính cho Chúc “đệ”, đại loại là chúng ta đều là đàn ông, làm sao có chuyện như đôi cá đôi ngỗng gì được
(xem ở đây http://www.youtube.com/watch?v=hADeEF5VA9U&feature=relmfu)
sang đến màn sau, lúc Lương Chúc nói lời chia tay, Lương huynh lại ngâm lên câu thơ: Cầu Ô thước đã chia đôi ngả – Giọt mưa ngâu là giọt lệ tình. Điển tích Ngưu Chức – cầu Ô thước.. là về tình yêu nam nữ (đúng ko nhỉ? nếu ta nhớ ko nhầm), Lương huynh ngâm hai câu này, thật ko hợp lý cho lắm.
(xem ở đây http://www.youtube.com/watch?v=RImnZ1kCuNw&feature=relmfu)

[Ngoài lề 6: by the way tuồng này Vũ Linh+ Phượng Mai hát hay ghê đi. Nhưng mà xem Lương Chúc, chỉ dừng đến đoạn Trả ngọc thôi, lại vẫn câu cũ, già rồi yếu tim nên ko xem được mấy đoạn thảm thiết về sau.
Ngoài ra, rất thích câu hát này của Lương huynh:
Hôm kia, còn yên vui
Hôm qua, còn hoa tươi
Hôm nay, buồn đau thương
Hôm nay, sầu ướt mi… tuôn tràn lan (ghi chú là mỗi version ca từ câu này lại được Lương huynh hát khác đi một chút) → tại sao lại thích câu này? chắc là cái bọn nghiên cứu chính trị đã dở hơi lại còn là tín đồ của postmodernism/ poststructuralism, rất thích các thể loại process tracing nên mới thích câu này 😛
(xem Lương Chúc Vũ Linh- Tài Linh trả ngọc ở đây http://www.youtube.com/watch?v=G33D-DxjmAE → Lương huynh nhìn thư sinh nho nhã thế thôi nhưng mà hất tay ném cái cốc vèo 1 cái, yêu ghê :-D)]

Ví dụ khác này, tuồng Gánh cải Trạng Nguyên, theo tuồng thì nhân vật chính (xem lâu rồi ko có nhớ tên, dĩ nhiên là Vũ Linh đóng :D) đi học chăm ngoan thi đứng thủ khoa cấp huyện hay gì đó, được 1 ông quan “biết hàng” mai mối cho cô con gái đến tuổi cập kê của mình, chắc là chờ thi đỗ trạng nguyên xong rồi cưới. Nhưng đến khi nhân vật này từ chối lời tán tỉnh của 1 em (không nhớ tên nốt – Tài Linh đóng), lại kể là “lương duyên tôi đã định rồi, giao hôn chỉ phúc với nàng họ Vương”. Hic giao hôn chỉ phúc là chỉ bụng hứa hôn lúc còn mang thai cơ…  Ngoài ra, nàng họ Vương kia trong lúc tương tư nghĩ đến chàng, đến hạnh phúc lứa đôi sau này lại ngâm bài Phong kiều dạ bạc mới kinh 😛

[Ngoài lề 7: trong tuồng này Vũ Linh- Tài Linh tung hứng rất xuất sắc, đáng xem,
tại đây – http://www.youtube.com/watch?v=oxZpp_5kKaQ; http://www.youtube.com/watch?v=d4z2U9vEEZI&feature=relmfu ]

Nữ phẫn nam trang: các đào cải lương phần đông hình dáng ko được thon thả, khi cải nam trang lại hay thắt đai quanh eo, nên nói chung nhìn hơi tròn, rất thiếu khí chất (đặc biệt kết hợp với kiểu đầu xịt gôm bờm sư tử ở trên nhìn rất gớm- Mốt những năm 90s đầu 2000s). Nên cho đến giờ, thấy cải nam trang đẹp nhất là Phượng Mai trong tuồng Lương Chúc, lúc đầu đội mũi, mặc áo ko thắt đai (link ở trên), chứ còn cái lúc ở trường học thì …

Nhân tiện tám luôn về Vũ Linh phẫn nữ trang: mới xem thần tượng phẫn nữ trang trong các tuồng: Phùng Bửu Sơn – Ngọc Quế Trang; Thái tử Đan giả gái; 1 cảnh nhỏ trong Phàn Lê Huê báo gia cừu; và gần đây nhất là Ngũ tử tư phạt Sở.

Thấy thần tượng nhìn duyên nhất là trong Phùng Bửu Sơn – Ngọc Quế Trang (http://www.youtube.com/watch?v=4alN2ADRidc), dáng điệu lúc hát câu “đuốc hoa ta động phòng trao thân” rất đáng yêu 🙂

Đến Ngũ tử tư phạt Sở (http://www.youtube.com/watch?v=iDe48ZUPz0s) thì… ôi thôi. Như đã kể với con chim, thần tượng cũng ko còn trẻ nữa, tuy vẫn thanh tú nhưng dù sao cũng ko còn được như ngày xưa, trong tuồng này thần tượng bị trang điểm quá đậm, quan trọng là màu sắc lại còn lạc tông với bộ áo cánh màu tím (màu tím là màu rất khó phối màu sắc). Bộ tóc ko hợp khuôn mặt. Ngoài ra, dù sao cũng là đóng vai võ tướng giả gái, ăn mặc kín đáo 1 chút như trong Phùng Bửu Sơn – Ngọc Quế Trang nhìn duyên hơn, mặc bộ đồ voan để làn da lấp ló, lại còn độn ngực lên cho gái 100%…  tóm lại là, dù thương yêu thần tượng lắm lắm thì cũng phải ngậm ngùi mà thừa nhận rằng nhìn Kỷ Xuân của thần tượng giống gái lầu xanh hết thời, hay gái nạ dòng phấn son lòe loẹt hơn là mỹ nữ, hic.

[Ngoài lề 8: hàn sinh ơi hàn sinh, bao giờ mới có đủ tiền mua mấy tuồng mới của thần tượng để xem đây??? Y_Y T_T Y_Y]

Trang phục trang sức tuồng: nhờ phước của nền văn hóa pop-rock đang lộng hành khắp thế giới, mà các loại công nghệ làm kim tuyến, kim sa, phụ kiện lóng lánh đạt đến đỉnh cao nghệ thuật. Cũng nhờ đó mà khiến cho trang phục tuồng ngày càng chói mắt. Ngày xưa kim tuyến kim sa gì đó chỉ đính viền áo, giờ dát nguyên cả bộ áo… Diễn trên sân khấu chấp nhận được, mang vào video hơi lóng lánh quá mức cần thiết (và quá tương phản với khung cảnh xung quanh). Bên cạnh đó, là đôi lúc các đào đeo mấy bộ tóc+ trang sức quá rắc rối, nhiều thứ lỉnh kỉnh ko khác gì đống rác trên đầu.

Cải lương Hồ Quảng và feminism (chủ nghĩa nữ quyền)

– ClHQ là một great feminist – thật đáng khen thay. Feminism thể hiện ở những chỗ xây dựng hình ảnh người phụ nữ rất tích cực:

+ Nhân vật nữ ra trận đánh giặc chí khí anh hùng ko thua gì nam giới. Thậm chí có khi còn hơn, không khỏi khiến người xem phải thắc mắc là đàn ông nam nhi đâu hết, sao toàn ngồi nhà để nữ giới ra trận là sao? (tuồng Ngũ Tiểu Thanh là 1 ví dụ – mà tuồng ngày cũng là 1 tuồng xem nội dung khá bực mình, mặc dù thần tượng của ta diễn cảnh ngượng ngùng “tình trong như đã mặt ngoài còn e” thật là hay, à ngoài ra còn có màn quay quạt siêu pro. Tuồng Lưu Kim Đính nữa, anh Cao Quân Bảo hùng hổ xông ra trận thì nằm ốm liệt giường, em Lưu Kim Đính ra trận thì hạ hết thành Đông đến thành Tây hic).

+ tự do tư tưởng, tự do truy cầu tình yêu, thể hiện qua mấy màn nữ trêu nam.

[Ngoài lề 9: nói đến nữ trêu nam, cứ thấy Tài Linh gặp Vũ Linh trên đường/ ngoài chiến trường là biết ngay sẽ có 1 màn nhảy vào trêu chọc, như trong mấy tuồng La Thông tảo Bắc, Thần nữ dâng ngũ linh kỳ, Mộc quế Anh dâng cây, Phàn Lê Huê báo gia cừu, còn gì nữa thì không nhớ (trừ Gánh cải trạng nguyên nội dung hơi khác biệt). Và mặc dù Tài Linh diễn cũng duyên lắm nhưng mà xem nhiều quá đến phát chán đi, đâm thấy hay nhất lại là màn Ngọc Huyền cua Vũ Linh trong Phàn Lê Huê phá hồng thủy trận (đúng ko nhỉ? đại loại là đoạn 2 người mới gặp nhau). Nhưng mà nói thế thôi, xem lần 2, màn Ngọc Huyền cua Vũ Linh trong Mộc Quế Anh cũng thấy chán nốt. Tóm lại, chẳng có chung kết….]

+ nếu lấy chồng rồi thì ngoan hiền đảm đang, hết lòng vì chồng, theo chồng.

+ Ngoài ra, nam đóng giả nữ không phải là hành động nhục nhã, mà toàn là anh hùng không (trong truyện Tam Quốc, Khổng Minh gửi quần áo đàn bà cho Tư Mã Ý, có ý bỉ thị lắm).

+ Tuy nhiên, có 1 tuồng lại đấu tranh cho nữ quyền 1 cách lộ liễu, là tuồng Tứ hỷ lâm môn, không thích, không thích, đâu phải cái gì cứ nói thẳng toẹt ra cũng là hay (by the way tuồng này có mấy màn tam ca Vũ Linh, Kim tử Long, Ngọc HUyền rất dễ thương, tuy nhiên, phản cảm vụ mặc quần áo giả trai, chân đi giày cao gót; đi giày cao gót kết hợp với trang phục đào võ trong Phàn Lê Huê thì còn tạm chấp nhận được).

Có 1 điều là, clHQ vô hình chung đã reflect, construct and reconstruct (hì, dịch ra tiếng Việt thế nào đây: phản ảnh, kiến tạo và tái kiến tạo, btw, cho ai vô tình đọc được dòng này, “kiến tạo” là từ chuyên môn nhé) hình ảnh, vị trí của người phụ nữ Việt Nam rất là mười phân vẹn mười, “ba sẵn sàng, ba đảm đang”, “chăm việc nước, đảm việc nhà”, “anh hùng, bất khuất, trung hậu, đảm đang” (hì hì, cụm cuối cùng vợt được trong phần bình luận về mấy cô nữ dân quân hay gì đó trong lễ diễu hành kỷ niệm 1000 năm Thăng Long Hà Nội, có thể kiểm chứng ở đây 😀 http://www.youtube.com/watch?v=d63AqpclZtk)

Gần đây, bạn bè của ta kêu dữ lắm, có người thì nói, trên đời chỉ có 2 loại phụ nữ, 1 là phụ nữ hạnh phúc, 2 là phụ nữ Việt Nam (thãm hết biết), người khác lại kêu, đàn ông Việt Nam có giỏi thì chăm việc nước, đảm việc nhà đi (hì!!!). Cách kiến tạo hình ảnh người phụ nữ đa năng ở Vn thật là đeo tròng vào cổ phụ nữ mà (theo một cách vô cùng tinh vi :D, vừa đeo tròng vào cổ con nhà người ta, lại vừa khiến con nhà người ta tiếp tục phấn đấu khoác tròng và tự hào vì điều đó).

[Ngoài lề 10: cơ sở khiến Ngọc Trinh tự nhận là sống phụ thuộc vào tiền của người yêu bị các “liền anh liền chị” đức cao vọng trọng ném đá không tiếc tay là đây :-)].

– Có một điều này rất thú vị nha, trên chiến trường hay có mấy màn nữ đánh thắng nam (Mộc quế Anh dâng cây, La Thông tảo Bắc, Phàn Lê Huê (thắng cả Tiết Đinh San, cả Tiết Ứng Luông), Lưu Kim Đính, vân vân). Nhưng thường nàng thắng chàng là do dùng phép thuật. Suy ra là gì: (i) for some reason hình tượng người phụ nữ luôn gắn với phép thuật, không hiểu có phải dựa trên hệ tư duy là phụ nữ nói chung mê tín hơn đàn ông, nên dễ tin vào mấy chuyện phép thuật, dễ luyện mấy môn phép thuật hay ko :-)? Anh hùng hảo hán thường là “đường hoàng”, minh bạch, ko có chuyện dụng phép nha; (ii) Phụ nữ nói chung cũng cần phải có phép thuật thì mới thắng đàn ông, không thì đừng hòng. Tóm lại là trong đời sống thực thì đương nhiên không có chuyện này 🙂


Cải lương Hồ Quảng và Vietnamese nationalism (chủ nghĩa dân tộc Việt Nam)

– Vì clHQ hay lấy bối cảnh TQ, nên trước hết lạm bàn mấy câu về “the so-called” chủ nghĩa thiên hạ TQ (con chim kiến thức vững hơn nhớ correct cho ta vụ này).

Nếu các chuyên gia chuyên nghiên cứu về TQ (cả trong lẫn ngoài TQ) phân tích chính xác, thì cho đến cuối thế kỷ 19 ở TQ vốn không có thứ gọi là chủ nghĩa dân tộc 🙂 Thế giới quan của người TQ là chủ nghĩa thiên hạ (tiếng Trung: tianxia zhuyi, tiếng Anh: tianxiaism), và tư duy chính sách đối ngoại của TQ đối với lân bang là chủ nghĩa văn hóa (culturalism). Tức là gì: trên là trời, dưới là thiên hạ, nghĩa là TQ là thiên hạ, hoàng đế TQ cai trị toàn thiên hạ.  Vì hoàn cảnh mà bắt buộc TQ phải chấp nhận sự tồn tại của 1 vài vương quốc nhỏ xung quanh, nhưng các vương quốc này thần phục hoàng đế TQ (theo cơ chế triều cống, bao gồm cả VN trong đó), chấp nhận hoàng đế TQ là chủ thiên hạ. Ngoài ra các vương quốc này hoàn toàn inferior về văn hóa, bị người TQ gọi là man, di, địch, rợ, đại loại là ko có tư cách nói chuyện lân bang theo nghĩa bình đẳng.

Vì thế cho nên, TQ vốn là thiên hạ, chứ ko phải là 1 quốc gia-dân tộc theo cách mà chúng ta tưởng tượng (nhớ lời 1 học giả nào đó về tq ngày nay: a civilisation pretends to be a state). Do đó mới có chuyện, TQ cho đến khi bị phương Tây chia năm xẻ bảy  làm gì có tên nước (như tên TQ ngày nay), chỉ có tên các triều đại Hán Đường Tống Nguyên… làm bá chủ trung nguyên, cai trị thiên hạ mà thôi. Cái này ở Vn khác nha, chúng ta có các triều vua Lý Trần Lê… thay nhau trị vì, nhưng chỉ có 1 tên quốc gia là Đại Việt.

Thế nhưng theo thế giới quan rất đáng yêu của người VN, 🙂 được kiến tạo và tái kiến tạo qua bao nhiêu là thế hệ, như:
+ thế kỷ 11, “Nam quốc sơn hà Nam đế cư, Tiệt nhiên định phận tại thiên thư” (Lý Thường Kiệt),
+ thế kỷ 15, “Như nước Đại Việt ta từ trước, vốn xưng nền văn hiến đã lâu, Núi sông bờ cõi đã chia, Phong tục Bắc Nam cũng khác, Từ Triệu Đinh Lý Trần bao đời xây nền độc lập, cùng Hán Đường Tống Nguyên mỗi bên hùng cứ một phương” (Bình Ngô Đại Cáo – Nguyễn Trãi)
+ thế kỷ 18: “đánh cho sử tri Nam quốc anh hùng chi hữu chủ” (Quang Trung Nguyễn Huệ)

luôn muốn khẳng định chúng ta là 1 quốc gia độc lập, bình đẳng với thiên triều đế quốc, nên rất là downplay các bạn TQ, hì hì. Tóm lại các bạn to thì có to, nhưng cũng chỉ là 1 quốc gia- dân tộc (như mọi quốc gia- dân tộc khác) mà thôi. Thế giới quan này đương nhiên càng được củng cố ở thời hiện đại, nhờ sự hình thành của hệ thống quốc gia- dân tộc trên thế giới.

ClHQ phản ảnh và kiến tạo tư duy này rất rõ, bằng việc gán tên cho các triều đại TQ thành Đường bang, Tống bang, Minh quốc (cứ như là tên của TQ thời đó là nước Đường, nước Tống :D) (trong nhiều tuồng, giờ ko nhớ nổi).

Chủ nghĩa dân tộc VN đáng yêu đấy chứ hả? 🙂

– Còn nữa, các bạn TQ ngày xưa vốn ko có quốc gia, nhưng có “thiên tử”, nên tư tưởng “trung quân” rất mạnh. Còn hệ thống value của người VN, như được thể hiện trong clHQ, “trung quân – ái quốc” luôn song hành. Thậm chí gần đây, soạn giả của tuồng Triệu phi loạn Yên Bang, Ngũ Tử Tư phạt Sở… còn quẳng luôn cả phần “trung quân”, chỉ giữ lại “ái quốc” 🙂 (such an interesting political implication!!!)

Mà “ái quốc” đối với người VN – vốn trải qua nhiều cuộc chiến tranh giữ nước – là một value tuyệt đối đúng, miễn thắc mắc, được coi trọng hàng đầu (không nói điều này là sai, chỉ chỉ ra hiện tượng là như vậy thôi), tất cả mọi hành động mang danh nghĩa “ái quốc” đều có thể được justified, bao gồm cả hành động gây chiến tranh 🙂

Xem link này trong Ngũ Tử tư phạt Sở – http://www.youtube.com/watch?v=EZrXk_aN-lc&feature=relmfu
và đây nữa http://www.youtube.com/watch?v=RdDLL84tsUU&feature=relmfu

[Ngoài lề 11: Nghe mấy link trên chợt nghĩ, Ngũ Tử Tư và Khổng Tử sinh ra cùng thời, thậm chí Ngũ Tử Tư còn cưỡi hạc trước Khổng Tử mấy năm, lúc Ngũ Tử Tư đang bận rộn ủ mưu báo thù cha, Khổng tử cũng đang dạy học/ làm quan, không biết lý thuyết Nho giáo của Khổng Tử lúc đó đã lan rộng đến bao nhiêu mà các nhân vật toàn thấy hát trung hiếu, đạo tam cang với ngũ thường (suy theo 1 khía cạnh nào đó thì hiển nhiên là chưa lan rộng lắm, nếu ko làm gì có vụ Ngũ Tử Tư- nếu được đào tạo “trung quân” một cách bài bản, trốn sang nước khác rồi chăm chăm quay về xử lý vua cũ). Hì, mà thực ra cũng chẳng quan trọng, tinh hoa văn hóa của người xưa, mượn thả vào bối cảnh nào chẳng được, giống truyện chưởng TQ ý, cứ thơ cổ mượn thả vào ầm ầm, bất chấp thời đại, kiểu như truyện lấy bối cảnh nhà Minh mà mượn thơ nhà Thanh. Tuy nhiên, kể ra 1 số thông tin nền hay ho sau cho ai có hứng thú: (i) tất nhiên sẽ rất sai lầm khi nghĩ rằng ông Khổng Tử là người sáng tác ra mấy cái tam cương ngũ thường này nọ, mà bản thân Khổng Tử cũng nói, ta có sáng tạo gì mới đâu, là người xưa nói hết rồi, chẳng qua là kế thừa thôi; (ii) tuy nhiên bản thân Khổng Tử không có viết sách, hệ thống hóa hệ tư tưởng của ông ý đâu, sau khi Khổng tử mất mới là các học trò tập hợp lời nói của Khổng Tử thành Luận ngữ này kia, mới ra bài bản; (iii) thời Xuân thu Chiến quốc là thời bách hoa đồng phóng, bách gia tranh minh, Nho giáo chỉ là 1 trong các học thuyết, phải đến thời Hán Vũ đế vài trăm năm sau đó mới trở thành độc tôn, là triết lý duy nhất được đề cao; (iv) interesting enough, Nho giáo trong vòng mấy trăm năm đầu chỉ đề cao giá trị “trung”, chứ ko hề có “trung quân”. Cũng phải từ Hán Vũ Đế trở đi, quyền lực tập trung vào tay hoàng đế, mới xuất hiện thứ gọi là “trung quân” – cái này đọc được từ 1 cuốn gọi là Luận ngữ chú giải của người TQ nhé :-)].

Lời kết (chẳng liên quan gì mấy đến những thứ viết ở trên)

Hôm nọ đọc được tin Việt Nam phải mời chuyên gia TQ sang dậy cho diễn viên VN đóng phim cổ trang, chợt nghĩ, sao ko mời luôn các nghệ sỹ Hồ Quảng (đặc biệt là thần tượng của mình)…

Kho tàng cổ thi Việt Nam cũng có nhiều bài thơ rất hay 🙂 các soạn giả clHQ nếu đào vào kho tàng này cũng hay lắm chứ…

Thực hiện xong lời tuyên bố, phù….


Vũ Linh đích phiến 🙂


leminhkhaiviet

About Vietnamese Cultural History and Scholarship

Le Minh Khai's SEAsian History Blog

Always rethinking the Southeast Asian past

followmybrushmarks

exploring the ancient art of Chinese Brush Painting

Hoasinh_Anhca

Trì trung Hoa sinh hưởng lạc Chi thượng Anh ca mạn đề

Nguyễn Huy Hoàng

the star is fading

becomingnguoiviet

An outsider's view on what is going on inside Vietnam

Quỹ Nghiên cứu Biển Đông

Vì công lý và hòa bình cho Biển Đông

Nghiên Cứu Lịch Sử

Các bài nghiên cứu, biên khảo và dịch thuật các chủ đề về lịch sử

Thought Catalog

Thought Catalog is a digital youth culture magazine dedicated to your stories and ideas.

About Words - Cambridge Dictionaries Online blog

Commenting on developments in the English language

VƯƠNG-TRÍ-NHÀN

đang hoàn thiện

Nghiên cứu quốc tế

Just another WordPress.com site

My kitchen of love ~

What's behind my kitchen door

%d bloggers like this: