Mỹ tục :D

Thực ra mình cũng hơi bức xúc với các thể loại chém lợn, đâm trâu, chọi trâu,… và mới nhất là đập trâu! Căn bản là mình cũng tự kỷ xa rời xã hội đi, cho nên ko kịp update tình hình. Mình lại cứ tưởng bở là chỉ còn hội chọi trâu tồn tại, còn mấy cái đâm trâu chém heo thì đã bị ngừng rồi. Tối qua coi thời sự, lại còn phát hiện ra cả hội đập trâu nữa chứ!!!!!! Đúng là có mắt mà ko thấy núi thái dương, đọc vài bài lá cải, xem vài buổi tv mà biết dc cả 1 sàng “hủ tục” (bỏ vào ngoặc kép, bởi vì là có nhiều người họ ko có cho đây là nx hủ tục, họ coi là mỹ tục 😀 – thế nhé!).

Mấy hôm đầu năm, cả TV và báo chí cũng sục sôi cái vụ chém lợn rồi, bên thì kêu là tàn bạo, máu me, bên thì kêu là tục lệ ý nghĩa lịch sử và nhân văn, hỳ hỳ, tưởng nhớ đại vương nào đó ngày xưa nổi dậy chống lại cường quyền, chế độ thối nát j j cơ mà (và vì là đại vương khởi nghĩa nên sẽ tự động dc thêm vào các bổ nghĩa như, hành hiệp trượng nghĩa, cướp của người giàu chia cho người nghèo, giúp đỡ dân đen, cứu khổ cứu nạn… blha blah. Ko biết đại vương ý có hành hiệp ko, nhưng mà theo như Thủy Hử và Rô-bin Hút thì các đại vương thường là như vậy, thế nên là… nói chung, cần tưởng nhớ 😛 ). Mà ko rõ là đại vương chém lợn nuôi khao quân hay là chém lợn để ăn qua ngày đoạn tháng khi bị truy nã vây khốn, nhưng đại khái là có hành động chém lợn, sách vở ghi thế, tưởng nhớ đại vương bằng cách chém lợn cho đẹp, cho hay như đại vương là dc 😛

Ko thua anh kém em, 1 địa phương khác cũng phấn khởi phục dựng lại lễ hội đập trâu (Phú Thọ, 7 năm rồi) cụ thể là như sau:

–  Theo các chức sắc ở địa phương, lễ hội cầu trâu có từ lâu đời, nhưng do chiến tranh nên đã bị gián đoạn. Đến năm 2000, theo ý kiến nguyện vọng của nhân dân trong toàn xã và hội người cao tuổi đề nghị với cấp trên cho dựng lại lễ hội cầu trâu.

– Lễ hội cầu trâu là lễ mật, được tổ chức vào 12 giờ đêm, tổ chức trong nội bộ làng. Lễ hội nhằm tưởng nhớ đến công ơn đánh giặc, giữ làng, giữ nước của các bậc tiền nhân khi xưa. Xem thêm tại link này

– Theo clip trên Thời sự 19g vtv1 (ngày 18/3/2015) (xem tạm link nè), cả làng buộc 1 con trâu vào 1 cái cột, sau đó tuyển ra tầm chục anh trai làng con của “các gia đình văn hóa”, trẻ đẹp, sạch sẽ (còn trynh? hihi), khỏe mạnh (để lấy sức mà đập), mỗi người cầm 1 cái búa gỗ, đến đúng giờ chính Tý (12g đêm là chính Tý nhỉ???) thì thi nhau đập vào đầu con trâu – “con trâu càng quằn quại, càng giãy dụa lâu chết thì mỹ tục càng trọn vẹn, lễ hội càng thành công tốt đẹp, dân làng năm ấy sẽ càng dc may mắn, thần linh phù hộ” (trích lời bình luận của nhà đài, hehe, hơi modified đi 1 tí cho nó kịch tính nhé)

Trong bối cảnh sự phản đối bên trong lẫn bên ngoài của 1 bộ phận những người dư thừa thời gian, cũng như đạo đức giả, những người luôn kêu gào rằng động vật là những con gì đó nên được có 1 số quyền cơ bản nhất định, cần dc tôn trọng và bảo vệ, Bộ Văn hóa cũng nóng mặt quá rồi, thế là đích thân Bộ trưởng phải xuống đối thoại vs các chức sắc địa phương hòng thuyết phục từ bỏ hành động đập trâu. Đến khổ với Bộ trưởng, nói rã cả hơi, mà các bác ý đáp lại như này:

– Tục này là truyền thống tốt đẹp bao đời nay, thể hiện lòng biết ơn với nx người có công với dân với nước (khiếp, nghe các bác nói đến cái lý do này mà mình lại muốn chửi thề 1 câu) ===> Nghĩ mà thấy tội con trâu, chả hiểu nó xấu xa bỉ ổi, tượng trưng cho cái gì ác độc ghê người mà chuyên bị đưa ra làm đe dưới búa, nào là đâm trâu, chọi trâu, đập trâu. Cả con heo nữa, cả đời chỉ biết ăn với ngủ, béo thì bị làm thịt, thế mà cũng bị đem ra làm màu, chém càng tung tóe thì người càng vui. Haizzz, nói ra thấy cũng hèn, tung hô lòng thượng võ vs lại dũng cảm thì đi tìm hổ tìm báo, tìm voi tìm rồng mà chém, không thì thả trâu ra mà choi với nó nhóe. Mấy con trâu con heo nó hiền thì dc thể bắt nạt, gặp mấy con kia chả mà chạy cong đuôi (dĩ nhiên, đây là bạn AC đang nói dỗi mà thôi, chứ chém con hổ con báo, ừ, gan dạ dũng cảm thật đấy, nhưng mà vào thời nay thì sẽ bị truy nã, chứ ko dc truy phong như anh Võ tòng ngày xưa đâu). Mà chưa kể là nghe bảo thời xưa, còn có luật cấm giết trâu giết bò nhỉ, truyền thống j mà truyền thống. Biết ơn nx người có công vs dân vs nước, uh, thế thì học theo gương tốt của họ, đi tìm ốc bươu vàng, tìm ruồi tìm muỗi, tìm bọ chét bọ xít mà giết giùm đi cái, cứu cây lúa, cứu các cháu khỏi bị sốt xuất huyết nhé.

– Chúng tôi tổ chức lễ này 7 năm nay, có ai nói gì đâu, là do mạng mẽo thông tin um sùm nên mới bị chỉ trích, ko biết đâu, chúng tôi ăn vạ báo chí và truyền thông đấy nhé. Hehehe, lý do khách quan đấy nhé, do xã hội đấy, ko phải do chúng tôi. ===>  Ko dám nói các bác cổ hủ, cơ mà các bác lại cứ muốn dc làm người cổ hủ cơ. Thật đúng là “ai cho tao dc quyền cổ hủ???”, ai cho chúng tao dc quyền biệt lập, dc tự kỷ, dc tách rời xã hội? Nghe bảo truyền thống tốt đẹp của dân tộc ta là biết kết hợp sức mạnh đoàn kết dân tộc với sức mạnh thời đại nhỉ? Coi bộ, các cụ ko cần 😀 Thế giới họ bảo vệ động vật quyền, kệ họ nhóe, ai bảo vệ cứ bảo vệ, ai đạo đức giả cứ đạo đức giả đi, chúng tôi bịt tai, đập trâu. Kệ chúng tôi đi 😀

Nghĩ đi nghĩ lại, có lẽ là vì bây giờ làng nào, xã nào, địa phương nào cũng cần có di sản, cần có lễ hội, cần có mỹ tục, cần có 1 ai đó để tưởng nhớ, để chứng tỏ truyền thống lâu đời, dũng cảm, văn minh của mình, cho nó bằng anh bằng em, thế nên mới lắm lễ hội dc phục dựng, dc bảo vệ quyết liệt như vậy. Đúng ko nhỉ? Hay là do người ta thích nx trò máu me? Rồi là mê tín dị đoan gì gì đó? Hay là sao nhỉ? Kể cũng tò mò!!! Hehe, ko biết có bác nào, cô nào, anh chị em nào, làm cái nghiên cứu về hiện trạng và nguyên nhân của làn sóng phục hồi các lễ hội và mỹ tục này chưa nhỉ? Hehe, có khi laij phải theo lời bạn HS, làm cái thẻ Thư viện QG lên tra thử 1 lần cho biết 😀

P/s: má ơi, kêu là viết vài câu để note lại rồi hôm nào rỗi thì viết tiếp, thế mà quay đi quay lại, thấy ra 1 bài tràng giang như này, kinh thật, trình chém gió ngày nào, tưởng đã mai một… thế mà… Ko biết nên vui hay là buồn nữa T_T

anhca

Advertisements

“Đừng chết vì yêu” và feminism :D

Hôm nay đọc được cái bài này, thấy cũng hay hay… Tại thấy dạo gần đây thiên hạ cứ ồn ào về 1 em nào đó, viết 1 cuốn tiểu thuyết tình cảm gì đó, với 1 tuyên ngôn rất chi là gây sốc: “Nói không với sex trước hôn nhân” 😛 mà cái tựa đề cũng rất chi là shocking hả 😛 – “đừng chết vì yêu”. Xưa nay người ta thường ca ngợi, tình yêu đẹp nhất là ở chỗ người ta sẵn sàng hy sinh cái này cái nọ, thậm chí tính mạng… nhân danh tình yêu :P. Còn bạn này thì cổ xúy có 1 phong cách yêu mới – ích kỷ, tự tôn, có cũng được mà ko có cũng chẳng sao 😛

Em, tên là Mèo xù :P, viết gây shock rồi (chưa đọc nên cũng chẳng biết có shock ko, thiên hạ kêu shock thì mình cũng cứ tạm cho là vậy đi hả), vấn đề là em và cuốn sách của em ngày càng gây bão hơn, vì em… xấu quá (xấu theo đánh giá của đa phần người xem, chứ còn nói theo kiểu beauty với beholder gì gì đó thì thôi, hòa cả làng 😛 )  

Thực tình mà nói thì cái suy nghĩ thực dụng (hoặc gọi là thực tế đi, cho nó trung lập, thực dụng ngta hay nghĩ tới ý nghĩa tiêu cực), bất cần và vị kỷ trong việc yêu đương thì ko phải là mới. Mới thế nào được khi mà nx câu kiểu, nhân chi sơ tính bản ác, người không vì mình trời tru đất diệt, hay là ta thà phụ thiên hạ chứ ko bao g để thiên hạ phụ ta… nó lại được 1 bộ phận dân cư ko phải là nhỏ tâm đắc từ mấy trăm (thậm chí mấy ngàn) năm như vậy. Cho nên, cái chuyện bạn ý kêu gọi, ta ko quan tâm và cũng ko định bàn ở đây. Mặc dù, thực tình thì có hơi phản cảm – “Đừng chết vì yêu” – nghe như dạy đời thiên hạ ấy nhỉ 😀 Em này, giọng điệu cứ như hiền triết lão giả lăn lộn ở đời mấy trăm năm ko bằng, nghe cái title vãi cả minh triết 😛

Lan man linh tinh, giờ mới vào câu chuyện chính. Uh, thì tại em xấu quá nên em gây bão!!!

Các chị em đẹp, được các anh cung phụng thì chê em, tại em xấu nên chả có ma nào thèm mà sex với chả là ko sex 😀 Căn bản các chị em xinh đẹp thì hay yêu sớm, mấy cái chuyện xyz này nọ chắc ko phải là chuyên gì to tát. Bây giờ em ý lại mang cho 1 cái mũ gọi là “buông thả, phóng túng, không ngoan”… Người Việt ấy mà, mặc dù truyền thống xxx trước hôn nhân nó cũng đã có từ hàng trăm năm trc rồi, nhưng cứ thích tô vẽ quá khứ, thích làm màu bản sắc, cho nên chi gia giáo, danh tiết này nọ đến giờ vẫn còn chỗ đứng trong XH lắm, bị chê là buông tuồng với dễ dãi thì cũng đáng cay cú lắm chứ ko phải là thường (mặc dù ngoài miệng thì vẫn ra rả, ai thik sống kiểu j thì sống, kêu gọi nhau đạp lên dư luận mà sống :D)

Các anh em thì dĩ nhiên là càng chửi tợn, vì ai cũng như cái cô này thì lấy đâu ra rau cho các anh chăn 😛 Thế là lại được phen kích bác, các em gái nha, dc xxx trc hôn nhân là 1 bảo chứng, chứng nhận là em cũng có sức hút đấy, chứ như cái ngữ nhà chị gì gì “đừng chết vì yêu” ấy hả, úi giời, cho bọn anh, bọn anh cũng thèm vào, hứ 😛

Các chị em xấu tương tự và các anh chàng gia trưởng: hì hì, support kịch liệt, vì nó sát sườn với lợi ích bản thân mà… nx người này bảo vệ cho vẻ đẹp của bạn này, nào là vẻ đep tâm hồn, phụ nữ đẹp thời đại mới, nào là phong cách cá tính (thực ra trong ấn tượng của ta thì, khi ko còn gì để khen 1 cô gái, ngta sẽ dùng từ “cá tính” :P, cho nên được/bị khen là cá tính cũng ko phải là 1 điều gì hay ho cho lắm, rất đáng buồn là ta toàn bị khen như vậy, tức điên, hic hic. Thà đừng khen!!!  >_< )

Những người lão thành cách mạng (hì, ý là nx người già cỗi, bảo thủ kiểu như ta đây hoặc là nghiêm túc như bác nhà phê bình văn học) thì cảm thấy tuổi trẻ thời nay nhiều chuyện cũng hài hước quá, 1 cuốn sách vớ vẩn, 1 tuyên ngôn linh tinh câu hàng (để bán sách) mà cũng gây bão dư luận được. Dư luận thời nay cũng rỗi việc (ờ nhưng thực ra ta đây cũng đang ngồi viết về nó đây, rỗi việc quá xá, huhu tại vì cái procrastination đáng ghét đáng ghét)

Vấn đề thú tính ở đây là, ờ thì cái tuyên ngôn đó thực ra là nó cũng vô thưởng vô phạt, ko phải chỉ mỗi mình em ý sống theo kiểu đó, nhưng nó lại rộ lên thành bão trên media, phần lớn là bởi vì ngoại hình của ẻm (chả thế mà sau đó em ấy phải viết thêm 1 bài báo để tuyên bố là mọi người lấy ngoại hình của tôi ra nhận xét như vậy thì hèn lắm, tôi ko chấp).

Nhớ lại, đã có hơn 1 lần, blog chúng ta đã đưa ra một bình luận (cũng vô thưởng vô phạt) rằng thì là, ờ đấu tranh cho nữ quyền, cho sự giải phóng của phụ nữ là tốt, có điều chị em nào đẹp thì hẵng làm, chứ nếu bề ngoài xấu (theo ý kiến đa phần của thiên hạ, chứ ko phải của beholder gì đó) thì hay là thôi đi, đừng dấn thân làm gì mà lại bị thiên hạ ném đá. Ờ thì mình sống bất cần, ko dựa dẫm vào đàn ông, good! Nhưng thôi đừng đi dạy đời thiên hạ, vì thiên hạ cóc tin đâu 😀 Thiên hạ tự động sẽ nghĩ rằng, ôi dào, xấu thế thì có đàn ông nào cho dựa đâu mà đòi dựa, có ai thèm xxx đâu mà chả phải đợi sau hôn nhân blah blah blah…

Chính bản thân cái nhận định rằng “ở VN, phụ nữ đẹp thì mới đi đấu tranh nữ quyền, xấu thì nghỉ” nó cũng thể hiện sự bất bình đẳng, sự xem thường phụ nữ rồi. Chính cái câu đó cũng đã thể hiện là phụ nữ có dc validated hay không, cũng phải dựa rất nhiều vào bề ngoài rồi 😀 Đấy tình trạng tiến bộ phụ nữ của xh ta là như vậy đấy. Đến chị Hạ cũng phải tân trang làm đẹp, mặc váy xanh đỏ yểu điệu để thay đổi hình tượng cơ mà. Ko biết có ý gì, nhưng trong ấn tượng của ta thì hình như chị ấy muốn nói rằng, ây da, chụy là chụy đấu tranh cho nữ quyền nha, nhưng chụy vẫn là phụ nữ à, chụy vẫn có nữ tính ý 😀

Để làm chi vậy, hóa chẳng phải để minh chứng cho cái câu vô thưởng vô phạt của chúng ta, rằng thì là phụ nữ phải có bề ngoài đã, rồi thì mới suôn sẻ, mới đầu xuôi đuôi lọt được hả 😀 (tiện thể reinforce cái inequality luôn hihi). Thú thực là mình chưa đọc chị Hạ bao giờ (lâu lâu đọc 1 bài báo gì đó, nhưng cũng quên rồi) mặc dù nghe thiên hạ khen lắm, có điều cái vụ vận đồ hoa hòe chụp ảnh, rồi up lên báo với 1 cái tiêu đề nghe rất chi showbiz “Bí mật đằng sau hình ảnh “lột xác” của Trang Hạ” tự dưng cảm giác trước đây chị gồng mình lên nhiều quá, đến bây giờ, muốn trở lại làm người phụ nữ bình thường là người ta lại nói ra nói vào 😥

Tóm lại là gì… Chẳng có gì cả, quyền bình đẳng của phụ nữ VN hả, thôi quên đi 😀 Đấu tranh cho ai, khi mà chính nx người dc hưởng lợi nhất từ phong trào, họ đâu có thèm 😀

 

Anhca

 

 

 

Lại cái tính hay phàn nàn vớ vẩn

Kể cũng buồn lòng vì mặc dù bao nỗ lực ko mệt mỏi “cưa sừng làm nghé”, giả bộ ngây ngây thơ thơ (thực ra là ngớ ngớ ngẩn ngẩn) hòng cứu vãn vấn đề tuổi tác, hình như dấu hiệu tuổi già nó lại ngày càng thể hiện rõ mồn một… Âu cũng là do cái tật hay phàn nàn, chê bôi, châm biếm… đại khái là có vẻ cái hình ảnh “bà già khó tính” đã được hình thành và củng cố một cách vô thức, bây giờ nó thành bản sắc mất rồi, nan giải, nan y rồi huhuhu, đau lòng đau lòng.

Chuyện là hôm nay bạn AC tình cờ xem mấy phút của chương trình Master Chef gì gì đó trên tv (VN version), thấy quái lạ, hình như mình ko hợp vs các loại gameshow hay sao? Cứ mỗi lần bật trúng kênh đang có gameshow là y như rằng lại có vài màn “khả ố” dở hơi đang diễn ra.

Chuyện là có 1 chị tham gia thi, đang nấu nấu thì dc người dẫn chương trình phỏng vấn. Chả hiểu Tây nó thế nào (tại chương trình này mua bản quyền từ Tây) chứ mấy người giám khảo của Vn hôm nay hỏi mấy câu nghe vô duyên vãi ra.

Kiểu như này (nhớ mang máng, ko đúng nguyên văn, nhưng nội dung đại thể là thế):

– Chị nấu ngon thế, hẳn là chồng chị vs con chị rất hạnh phúc? Ở nhà chắc c hay nấu cho chồng và các con phải ko?T

– Tôi nấu cho các con thôi, tôi là mẹ đơn thân…

– Thế ạ? c đơn thân lâu chưa?

– Tôi sống đơn thân từ cách đây mười mấy năm….

– Oh, thế cháu nhà chị bao nhiêu tuổi rồi? (Ơ, chú này tò mò gì chuyện nhà chị, vô duyên vãi)

– Một cháu … (mười mấy tuổi ấy, đoạn này bạn AC nghe ko rõ, do ko để ý) và 1 cháu 4 tuổi

– Ồ, chị ly hôn cách đây lâu rồi mà lại có con 4 tuổi? (Miej, what the hợi)

– Ờ, tôi thích trẻ con nên đã tìm cách sinh thêm… (bà hơi cú rồi đấy nhé)

– Bây giờ xã hội đã văn minh rồi, chị cũng rất thành đạt (đại khái là phụ nữ kiểu mới) nhưng trong một gia đình đơn thân, chị có nghĩ rằng các cháu đôi khi cũng rất thiếu thốn tình thương của cha ko? (ko nhớ chính xác, nhưng đại khái là vậy)

– Ờ, vì thế nên tôi càng phải nấu ăn ngon, dành nhiều thời gian chăm sóc các cháu (đùa chứ, bà hơi bị ngưỡng mộ tính nhẫn nại của bản thân vì vẫn có thể đứng đây trả lời mấy câu hỏi han vớ vẩn đấy, may mà cuối cùng bà cũng lấy được cái tạp dề, ko thì…)

….. Hmm, câu chuyện cũng chỉ có thế thôi. Có lẽ cần thêm chút muối.

Nhưng đại khái là cứ mỗi lần 1 ít, tích tiểu thành đại, cái định kiến của mình về mấy trò gameshow nó lại càng tăng thêm 😥 Mà mình cũng ko muốn có định kiến đâu, thế quái nào mà trời cứ run rủi bắt gặp những pha un-đỡ-able thế này cơ chứ 😦

 

anhca

 

Bánh bột lọc

Bình thường thì bạn AC ít khi ăn vặt, đồ ngọt, bánh kẹo, nhất là các loại bánh lá bánh tẻ bánh nếp, bánh giày bánh dép gì gì đó… nhưng có 1 món bạn AC rất thích đó là bánh bột lọc – hehe, chắc tại nó dai dai, nhân không dung thịt mỡ, ăn ít ngán.

Nhớ có lần huynh đệ HS AC chúng ta chán ăn, đi khắp HN ko nghĩ ra món gì ăn, cuối cùng kiếm quán Huế để ăn bánh bột lọc, cay xè lưỡi… Hôm nay làm bánh, ngồi viết công thức, ký ức cũng ùa về vài giọt, giật mình thấy thời gian trôi quá là mau… Cũng phải 4-5 năm rồi ấy nhỉ 😛

Hehe, giả vờ sến tí, bây giờ là công thức nhóe.

Giới thiệu chung

– Bánh bột lọc được làm từ bột lọc 😛 còn có tên khác như bột năng, bột đao. Nhiều tên linh tinh, thực ra là từ củ sắn hay còn gọi là khoai mì. \ Bột lọc tồn tại dưới 2 dạng – 1 là bột khô đã dc đóng gói sẵn trong bao bì hoặc là bột dạng cục, hơi ẩm, làm thủ công. Bột này thường mua của người quen, hoặc ở chợ truyền thống (hehe, nghe “chợ truyền thống” thật là thuật ngữ nha, học dc trên tv :P). Hình như miền Bắc ko bán bột kiểu này thì phải??? (Nhấn mạnh “hình như”)

– Bánh bột lọc được làm dưới 2 hình thức: bánh trần hoặc là gói trong lá chuối… Ở đây giới thiệu cách làm bánh trần nhé.

– Nếu ko có bột lọc thì có thể pha trộn bột khoai tây và bột khoai lang, tuy nhiên thành phẩm sẽ ko có bề ngoài trong vắt mà lại có màu ngả sang tim tím… Nói chung xấu. Có điều, thực tình thì làm bánh bằng bột khoai tây và khoai lang ăn có lợi cho sức khỏe hơn là bột khoai mì (hehe, lại 1 dilemma, ăn ngon hay ăn tốt, nghệ thuật vị nghệ thuật hay nghệ thuật vị nhân sinh? – Khiếp, từ cái bánh bột lọc mà bày vẽ ra đủ chuyện, đúng là bệnh rồi! :P)

Nguyên liệu

Tại bạn AC có thói quen nấu ăn ko cân đo đong đếm, cứ theo quán tính cho nên ở đây cũng chỉ nêu tên nguyên liệu chứ ko nêu số lượng, khối lượng nhé (c HS thông cãm)

– Bột lọc

– Nhân bánh: Có thể dùng 3 loại sau (dĩ nhiên ai thích ăn gì thì cứ bỏ vào thôi, thịt bò thịt gà có khi cũng ok)

Tôm: truyền thống thì ngta dùng tôm bé bé, để nguyên vỏ (ăn hơi khó chịu), để dễ ăn thì có thể mua con to, bóc vỏ cắt miếng nhỏ.

Thịt heo: nạc, băm nhỏ

Đậu xanh: bóc vỏ, đồ nhuyễn (như là chè đậu xanh đánh ấy), nêm ít muối. Nhân này ăn ngon phết người ạ.

Nếu dùng tôm và thịt heo thì đem 2 thứ này xào lên, nêm gia vị vừa ăn. Thường thì cho thêm ớt (ăn cay cho nó phê :P). Có người còn dùng 2 nguyên liệu này trộn chung làm nhân cho bánh, nhưng có lẽ để riêng từng loại thì ngon hơn??? Cứ làm hết bao nhiêu thì hết, thừa lại thì dùng để ăn với cơm (thật là bôi bác :D)

– Dầu ăn

– Lá hẹ

– Củ hành

– Gia vị, esp. ớt…

– Nước mắm – nếu cần nước chấm (tại thường thì em ko chấm)

– 1 cái mâm hay cái khay to to

Nhào bột: Có 3 cách nhào:

– Giáo bột: cách này khá mệt mỏi, đem bột và nước lạnh, 1 ít muối quấy nhuyễn rồi đun sôi nhỏ nhỏ, bột nửa chín nửa sống đem xuống gói. Kiểu này dính tay khó gói nhưng hình như thành phẩm ngon hơn, mềm hơn.

– Cũng nửa sống nửa chín nhưng dễ hơn 1 tẹo: Cách này thường dùng cho bột ướt (dạng cục). Lấy dao gọt bột ra mâm, chia làm 2 phần. Dùng tay vo từng nắm như nắm tay phần bột thứ nhất. Đem các viên bột này thả vào nồi nước đang sôi, đếm 1 đến 5 vớt ra bỏ vào giữa đống bột còn lại. Dùng bột rời vun vào vun vào và nhào nhào 😀 Nói chung cách này khá khôi hài.

– Cách dễ nhất, nhưng bột thường dễ bị khô: Trải bột ra mâm, (ah để lại tầm 1 bát bột khô) chế nước sôi vào giữa, vun bột lại rồi nhào nhào. Nếu bột khô thì cứ thêm nước, bột ướt thì thêm bột ở bát. Thực ra nếu cho nước quá tay thì cứ lấy đũa quậy 1 hồi, dùng tay nhào 1 hồi rồi đợi 1 lát, nước bốc hơi, bột nó lại vừa tay ngay. Bột này nhanh khô lắm. Cũng ko biết nói làm sao, nhưng nhào bột này ướt hơn nhào bột làm bánh mì, dính tay tùm lum, nghịch rất thích. Nhào càng nhuyễn thì bột càng đỡ vón cục, bánh càng đều.

Chia bột: cũng có 2 cách

– Lấy 1 bát nhỏ dầu ăn và 1 bát nhỏ nước trắng

– Cách 1: xoa dầu ăn vào tay. Tự ước lượng, chia thành các viên nhỏ nhỏ như quả nhãn. Cách này đơn giản gọn nhẹ

– Cách 2: bôi dầu ăn lên mâm và cục bột. Lấy cái cán bột, cán ra mâm, dày tầm 2mm, lấy cái vòng gì đó hình tròn cạnh hơi sắc (giống như cái hộp cá hộp ấy) úp xuống thành những vòng tròn… Cách này mất công nhưng bánh đều hơn.

Gói bánh

Tay bôi ít dầu ăn. Lấy từng viên bột xoa tròn đều, ép ra tay tầm 2mm. Bỏ nhân vào gấp lại. Cán mỏng bột quá thì gói hơi khó. Nhưng nếu ai khéo tay thì ăn chơi sợ j mưa rơi. Bánh càng bé, càng mỏng thì nhìn càng đẹp và ăn càng ngon 😛

Mấy viên đầu bột đang hơi mềm thì dễ gói, mặc dù hơi dính tay. Mấy viên sau sau thì khô dần, chấm 1 ít nước lạnh rồi nhào những viên nhỏ nhỏ đó cho đều rồi gói…

Mới đầu gói ko quen thì sẽ bị hỏng, bị rách, ko đều blah blah, thấy xấu thì cứ tháo nhân ra gói lại 😀 Còn nếu tự làm tự ăn, chịu xấu 1 tí cũng được thì thôi, miễn đừng bị thủng lỗ hay bị nứt vì khi nấu, nước sẽ tràn vào nhân làm bánh nhão.

Nấu bánh

– Dùng chảo nhỏ, cho 1 thìa dầu ăn, phi hành củ cho thơm, lá hẹ cắt mịn đổ vào xào xào. Để riêng

– Lấy đĩa to, quết 1 ít dầu lá hẹ lên. Bánh này khi vớt ra mà ko quết dầu ăn lên thì nó sẽ dính chùm lại 😛

– Dùng 1 nồi khác, nấu nước sôi lên, thả bánh vào. Lâu lâu lấy đũa quấy nhẹ cũng dc. Nấu cho tới khi bánh nhìn trong trong là được (em cũng quên ko canh thời gian). Có người làm bánh trong veo, có người làm vẫn còn màu trăng trắng. Thực ra khi để trong nồi nước sôi bánh rất lâu trong. cho nên ko nhất thiết phải hầm bánh cho tới khi trong veo rồi mới vớt ra, mà chỉ cần trong trong 1 nửa thôi.

– Cầu kỳ thì khi dùng rây vớt ra, người ta cho bánh vào 1 tô nước lạnh để bánh trong… Nhưng nếu nấu đến trong 1 nửa rồi thì để ra ngoài nó cũng tự trong được. Vớt ra đĩa, lấy thìa quết lá hẹ lên bánh.

– Nấu tiếp đợt 2, 3….Mỗi lần vớt thì quết 1 lớp dầu để khỏi dính nhau.

– Làm nước chấm ớt chanh gì đó…

– Đi rửa nồi niêu bát đĩa…

Ăn bánh 😛

…….

Theo nguyên tắc, nhân bánh có vị ngọt ngọt mặn mặn (miền trong họ thích cho đường vào món ăn), rất là cay, ăn dai dai, béo béo thơm thơm mùi lá hẹ.

Em nghĩ bánh này ăn nhiều ko có tốt 😛

Có thể chia ra bỏ tủ lạnh, khi nào ăn thì lại thả vào nước sôi 1 lần cho nóng lại…

Bột lọc này có thể làm bánh canh bột lọc, có vẻ cũng ngon, nhưng bản thân e thì ko thik món bánh canh lắm nên chưa làm bao g 😥

hehe, c làm đi, nhớ up ảnh e xem.

Anhca

 

 

Thay cái avatar cho nó quyến rũ :D

Image

Hôm nay chán quá nên lướt web lá cải, đọc xem tình hình film ảnh thế nào. Cuối năm có khác, toàn thấy tổng kết top này top nọ, à, chủ yếu top mỹ nam mỹ nữ… Anh Chung dạo này độ hot có vẻ cao, chắc năm rồi chăm đóng film… Kể ra anh này đẹp vậy mà bây giờ 4 mấy tuổi mới đi đóng film thần tượng kể cũng hơi phí của giời. Ngày xưa trẻ đẹp thì cứ toàn chọn vai ác, vai xấu mà đóng. Giờ già rồi mới biết vớt vát, chắc hát ko ai nghe nữa nên chuyển nghề sang đóng film 😛

ẢNh trên là anh Cố Tích triều trong Nghịch Thủy Hàn, ác giả man con ngan, gian hơn cả con gián…  thông minh tuyệt đỉnh. Ác mà hot lắm, xem thích cực (mặc dù có bộ tóc xoăn đến là sến, xem mà cứ nhớ đến bộ tóc kinh điển của anh Tiêu Lý Tìm vui, hic hic) (căn bản  anh nam chính diện là Trương Trí Lâm film đó béo ú với lại các chị diễn viên gái chả có chị nào đẹp, nên anh Tích triều cứ là nổi bần bật). Ảnh đẹp, lấy làm avatar mấy hôm để vào wp cho đỡ chán 😛

Anh này còn đóng trong Hiệp Cốt Đan tâm, anh đóng vai phụ, áo quần rách rưới như vừa chui từ đống rác ra, thế mà vẫn đẹp ngời ngời. Phim dở ẹc nhưng vì anh đẹp nên bạn AC cũng lết cho đến dc tập cuối. Xem chị Tiêu với anh Trần Long hành hạ nhau qua lại mà phát mệt.

Đóng Khang Hy trong Vi tiểu bảo do Huỳnh hiểu minh đóng – bạn AC ko xem vì anh bị cạo nửa đầu và ko thik anh Huỳnh.

Giải trí linh tinh

Hôm qua xem tv, đang lật kênh thì trúng kênh vtv3 nó đang chiếu cảnh 1 thằng bé thi Ai đồ đang lạy lục van xin giám khảo, còn giám khảo thì vênh mặt lên… thế là bạn AC nán lại định xem vài phút. Nhưng mà xem dc mấy giây thì chán quá là chán, đại khái thằng kia cứ xin xỏ, còn giám khảo thì thi nhau chửi, kiểu như, em tự trọng chút đi em (cái câu này dc nói đi nói lại khá nhiều). Nói thực thì bạn AC thấy cái đoạn này như dở hơi ấy, nên tắt luôn cho đỡ buồn nôn, chả muốn xem kết cục nó thế nào nữa.

Hôm nay lên mạng đã thấy có bài (biết ngay mà :P) Thế ra cuối cùng em ấy van vỉ 1 hồi thì cũng dc các anh chị mủi lòng ban cho thêm 1 cơ hội, nhưng cuối cùng thì vẫn k pass 😛

Trong mớ ký ức cực nghèo nàn thiếu thốn của bạn AC về các trò thi truyền hình này thì đa phần nó toàn là về các vụ các em thí sinh bị giám khảo bêu riếu, bị đá đểu, bị chửi mắng (chửi sa sả như cho’a cũng có, mà khinh khỉnh chửi nghiêng chửi xéo cũng có, chỉ tay vào mặt cũng thấy, nấu thức ăn xong đưa giám khảo nếm, giám khảo vừa cho vào mồm đã lao tới thùng rác nôn ọe ọe như đang có thai, ta xem mà phát kinh dị lên dc)… Khỗ là các cháu, à các bạn, thí sinh khi bị chửi thì thường thấy có 2 phản ứng: 1. là quỵ lụy xin xỏ, khúm núm nhận ngay lời chửi 😛 có lẽ là môn đồ ngoan của Jesus – ngta tát má phải thì phải giơ má trái ra tát tiếp. 2. là khóc lóc phân bua tùm lum, nào là giám khảo nói thế là ko dc, làm tan nát lòng tự trọng của em, nào là giám khảo hành xử làm đập tan hết hy vọng của cuộc đời em, làm như sắp tự tử đến nơi rồi 😛

Nói thực, do bản tính hay nghi ngờ của bản thân, bạn ac thì thường hay nghĩ rằng mấy cái tình tiết này là đã dc sắp xếp, dc đạo diễn sẵn rồi. Thí sinh hay giám khảo j cũng phải overoveroveract thì không khí cuộc thi nó mới kích thích, mới cuốn hút. Nhiều thí sinh chả có chút chuyên môn hay tài năng gì, cứ như đi đánh bạc. Nhiều người dc vào vòng sau nhờ làm “trò lố”, thế là nx người sau lại càng học tập và phát huy truyền thống 😛 Ko thành công cũng thành nhân, ít nhất là thi xong cũng dc lên mạng 😛 mặc dù lên xong thì càng kiếm được nhiều gạch đá. Có cái bệnh gì mà người ta thích bị người khác đánh đập tra tấn ấy nhỉ, hình như thời nay cũng nhiều người mắc quá.

Dưới đây là trích 1 cuộc thăm dò độc giả, đăng ở đây, http://dantri.com.vn/giai-tri.htm, nhưng sợ vài ngày sau nó sẽ bị đóng, nhường cho thăm dò khác, cho nên bạn copy vào đây:

Điều gì khiến bạn lo lắng nếu con em mình tham gia vào một cuộc thi trên truyền hình?
Con em mình bỏ bê học tập
Con em mình bị ảo tưởng về bản thân (quá tự tin hoặc quá tự ti)
Chế độ chăm sóc của Ban tổ chức
Áp lực từ truyền thông (tích cực hoặc tiêu cực)
Ý kiến khác

Ko thấy có option là sợ bị người ta chửi nhỉ? Hay là đi thi mấy cái này thì mặc định bị chửi rồi 😛 ?

Ngoài lề: có nên đóng cửa blog này ko đây?

Người Việt hung hãn?

Sáng hnay TV thấy tường thuật trực tiếp lễ hội Chọi trâu ở Đồ Sơn, Hải phòng. Đây là di sản văn hóa (ko biết là cấp gì rồi, nhưng nói chung là đối với bạn thì thấy ko có j ấn tượng lắm, vì bây giờ, làng nào xã nào chả có 1 cái di sản gì đó). Lúc bạn mở tv ra thì chiếu sắp hết rồi, đại khái là bán kết chung kết gì đó. Nhìn phấn khích quá nên bạn xem 1 lúc, bình luận viên thì hào hứng như là tường thuật bóng đá (cả bình luận viên trên sân lẫn bình luận viên của nhà đài), khán giả xem đông đen, khách du lịch rất nhiều, phấn khởi đến mức cứ đến pha gay cấn là há hốc miệng, quên cả đánh trống (vì lúc bình thường thấy đánh trống đùng đùng rộn rã lắm).

Theo như thuyết minh bình luận về di sản phi vật thể này thì, hội chọi trâu là hoạt động mang đầy tính nhân văn, thể hiện tinh thần thượng võ, rồi thì thể hiện khát khao chiến thắng thiên nhiên – theo bình luận của nhà đài (bạn tò mò mãi ko hiểu con người thắng j dc thiên nhiên qua cái vụ này, hay là thắng ở chỗ “dạy” dc con trâu chọi nhau??? Thế thì đá gà, đá cá này nọ có lẽ cũng thể hiện khát khao chinh phục thiên nhiên)

Cứ đến đoạn 2 con trâu lao vào nhau hoặc lấy sừng móc cổ móc họng nhau là đoàn người gào rú lên phấn khích làm mình rùng hết cả rợn. Mình bình luận là bày trò cho mấy con trâu này chọi nhau để xem đúng là dã man con ngan (bạn AC rỗi hơi có 1 thời là fan của phong trào animal rights activism), mọi người  phản ứng lại là con người ko bày ra thì trâu nó cũng cứ chọi (!!! :P)… Đây là lý do mà hầu như mọi người đều có thể dẫn ra, haizzz. Dĩ nhiên, với 1 người rỗi việc và hay lý sự (cùn) thì bạn nghĩ việc xem con trâu nó tự chọi nhau ngoài đồng về bản chất thì khác hẳn việc mua con trâu về, huấn luyện cho nó, cổ vũ nó, khiêu khích nó (ko biết có dùng thuốc lắc cho nó uống ko) để nó đánh nhau xem cho phấn khởi. Đây, công cuộc chuẩn bị cho lễ chọi trâu ở đây

Sau khi các con trâu đấu xong, tất cả đều dc vinh dự hóa kiếp để cúng, đặc biệt “ông trâu” thắng cuộc thì nghe bảo còn có thêm vinh dự được chặt đầu để tế thần >_<

Nói thực ra là xem chọi trâu mình chưa phản cảm về cái trò này mấy (vì 2 con cứ húc đầu nhau, rồi đến khi con nào mệt thì bỏ chạy té khói, em kia đuổi theo rồi bị người nhà giữ lại, thế là xong trận, chứ 2 con ko thấy máu me bê bết là mấy. Do cái sừng trâu nó cong vào chứ ko nhọn hoắt thẳng ra nên ko đâm nhau dc). Cơ mà đến hết các trận đấu thì các ông trâu bị làm thịt!!! Ác vãi! >_<  Mọi người khác lại phản bác, gớm, trâu thì chả để ăn thịt thế để làm gì. Cô giỏi cô đừng ăn thịt trâu thịt bò thịt gà…. Mình thì chưa cao cấp đến mức chỉ ăn rau như ai kia, cho nên cũng đành im mồm. Vì ở VN ta, cái ý tưởng rằng việc hành hạ các con vật, bày trò giải trí cho con người trước khi giết làm thịt là 1 viêc vô nhân đạo, thậm chí là vi phạm súc vật quyền 😛 nó chưa dc phổ biến. Thế mới biết các bạn Hồi giáo, thế mà “tiến bộ” vượt bậc trong lĩnh vực bảo vệ súc vật quyền phết – giết con vật là chỉ được dùng 1 nhát dao để giết, để nó chết ngay ko kịp đau… Nghĩ lại VN, còn có cả lễ hội đâm trâu – cả làng mỗi người 1 con dao nhào vô thi nhau đâm con trâu cho tới chết – hình như cũng di sản thì phải >_<???!!! ~!~

Vừa xem xong lúc sáng, lúc chiều lên mạng lại thấy hàng tít bắt mắt Người Việt hung hãn  😛 Cơ mà cũng lười nên chưa đọc bài. Cơ mà người Việt hung hãn thì bằng chứng ngời ngời trước mắt rồi… bao nhiêu vụ, ngày nào cũng lên báo, lên tv…

Ko biết hung hãn là do thấm đẫm tinh thần “thượng võ” và “khát khao chinh phục thiên nhiên” từ truyền thống ngàn năm hay là do ăn nhiều  thịt chó nữa… haizzzz

anhca

Le Minh Khai's SEAsian History Blog

Always rethinking the Southeast Asian past

followmybrushmarks

exploring the ancient art of Chinese Brush Painting

Hoasinh_Anhca

Trì trung Hoa sinh hưởng lạc Chi thượng Anh ca mạn đề

Nguyễn Huy Hoàng

the star is fading

becomingnguoiviet

An outsider's view on what is going on inside Vietnam

Rie's Bento & Cooking

in healthy way with Love

Quỹ Nghiên cứu Biển Đông

Vì công lý và hòa bình cho Biển Đông

Nghiên Cứu Lịch Sử

Các bài nghiên cứu, biên khảo và dịch thuật các chủ đề về lịch sử

Thought Catalog

Thought Catalog is a digital youth culture magazine dedicated to your stories and ideas.

About Words - Cambridge Dictionaries Online blog

Commenting on developments in the English language

VƯƠNG-TRÍ-NHÀN

đang hoàn thiện

Nghiên cứu quốc tế

Just another WordPress.com site

My kitchen of love ~

What's behind my kitchen door

%d bloggers like this: