Yêu động vật

Hôm nay trong lúc ăn cơm trưa, thấy VTV3 giới thiệu sắp chiếu chương trình Khám phá Kenya do đoàn làm phim VN thực hiện. Kenya là đất nước nổi tiếng về thiên nhiên và động vật hoang dã. Còn nhớ từng gặp một số bạn bè đến từ châu Phi, họ nói đến Kenya chơi đi, ở đấy đang ngồi trong nhà còn thấy hươu cao cổ thò đầu vào cửa sổ, không biết có thật hay không…

Trong phần giới thiệu, có một chị thuộc đoàn khám phá kể lại trải nghiệm thế này: có một anh người Kenya lái ô tô đưa đoàn đi quay phim. Đang trên đường tự dưng thấy anh ý đảo tay lái và dừng lại. Rồi thấy anh ý xuống ô tô và nhặt lên một con rùa ở trên đường, để sang đám cỏ ven đường, và nói may quá. Theo lời chị thuộc đoàn khám phá, cảnh tượng này khiến chị ý “lặng người.”

Lời bàn: hihi, không biết có phải chỉ có người Việt Nam chúng ta mới “lặng người” trước cảnh này?

Suy diễn: theo bạn, nếu người lái xe là người Việt Nam, thì sự việc sẽ xảy ra thế nào? 😛

Tái bút: Nghe nói chương trình Khám phá Kenya sẽ có 5 phần, có vẻ thú vị, ai hứng thú du lịch qua màn ảnh nhỏ nên xem.

Hoa Sinh

Advertisements

Mỗi ngày một kiến thức: Tìm hiểu về câu “Tôn giáo là  thuốc phiện của quần chúng” của Marx

Hôm qua, ta đọc một bài về Tôn giáo và người nghèo, “The people who challenged my atheism most were drug addicts and prostitutes,” [Tạm dịch: Những người thách thức chủ nghĩa vô thần của tôi nhất là người nghiện và người hành nghề mại dâm],* thấy ở phần bình luận của bài này có một người ghi lại câu sau của Marx:

Religious suffering is, at one and the same time, the expression of real suffering and a protest against real suffering. Religion is the sigh of the oppressed creature, the heart of a heartless world, and the soul of soulless conditions. It is the opium of the people.

[*: Từ bài này dẫn đến một cuộc tranh luận sôi nổi xung quanh chủ đề: “Is Atheism an Intellectual Luxury for the Wealthy?”, ai hứng thú thì tìm hiểu, ta thì chưa hứng thú lắm. Mà xét đến mức độ cảm tình của người nhà này với các loại tôn giáo đông tây kim cổ, cộng với thực trạng trí thức nghèo thành thị, thì có thể câu trả lời là yes, it is 🙂 Nhưng tuy nhiên, xét đến độ sùng đạo/ tín ngưỡng của các đại gia Việt Nam, thì thấy các đại gia VN ta chưa hứng thú với cái món Luxury này nhỉ :-P].

 

Quay lại chủ đề chính. Lần đầu tiên trong cái cuộc đời phí phạm 30+ 40-  của ta, ta mới đọc được câu này đặt trong nguyên đoạn văn của nó. Khi đọc cả đoạn này, thì thấy ý nghĩa của câu cuối khác xa, hoặc hoàn toàn có thể được cắt nghĩa theo cách khác so với cách mà chúng ta lâu nay hiểu về nó. Từ trước đến nay, ai (cả phương Tây lẫn phương Ta, chắc loại trừ những người nghiên cứu về Marx) cũng chỉ biết đến cái câu Religion is the opium of the people (hoặc opiates of the masses, tùy theo bản dịch) và cho là Marx phê phán nói xấu tôn giáo một cách không thương tiếc. Ví dụ như, nếu google câu Tôn giáo là thuốc phiện của quần chúng, sẽ thấy một loạt các trang tiếng Việt đặt vấn đề như: Tôn giáo có phải là thuốc phiện ru ngủ quần chúng, là sự gian dối mị dân và mê tín dị đoan hay không?, hoặc là, Đạo Phật với câu nói của Karl Marx: “Tôn giáo là thuốc phiện của nhân dân” …. Phật giáo có đánh lừa quần chúng bằng một hạnh phúc hư ảo hay không?… Tức là, coi tôn giáo là công cụ để “gian dối,” “mị dân”, “đánh lừa” quần chúng. Tóm gọn lại là lừa đảo.

Lại vì cái đức tính suýt tốt đẹp là nghiên cứu nửa vời của nhà này, ta mò ra cả đoạn viết về tôn giáo của Marx trong bài “A Contribution to the Critique of Hegel’s Philosophy of Right” ra cả đoạn như sau:

The foundation of irreligious criticism is: Man makes religion, religion does not make man. Religion is, indeed, the self-consciousness and self-esteem of man who has either not yet won through to himself, or has already lost himself again. But man is no abstract being squatting outside the world. Man is the world of man – state, society. This state and this society produce religion, which is an inverted consciousness of the world, because they are an inverted world. Religion is the general theory of this world, its encyclopaedic compendium, its logic in popular form, its spiritual point d’honneur, its enthusiasm, its moral sanction, its solemn complement, and its universal basis of consolation and justification. It is thefantastic realization of the human essence since the human essence has not acquired any true reality. The struggle against religion is, therefore, indirectly the struggle against that world whose spiritual aroma is religion.

Religious suffering is, at one and the same time, the expression of real suffering and a protest against real suffering. Religion is the sigh of the oppressed creature, the heart of a heartless world, and the soul of soulless conditions. It is the opium of the people.

The abolition of religion as the illusory happiness of the people is the demand for their real happiness. To call on them to give up their illusions about their condition is to call on them to give up a condition that requires illusions. The criticism of religion is, therefore, in embryo, the criticism of that vale of tears of which religion is the halo.

Criticism has plucked the imaginary flowers on the chain not in order that man shall continue to bear that chain without fantasy or consolation, but so that he shall throw off the chain and pluck the living flower. The criticism of religion disillusions man, so that he will think, act, and fashion his reality like a man who has discarded his illusions and regained his senses, so that he will move around himself as his own true Sun. Religion is only the illusory Sun which revolves around man as long as he does not revolve around himself.

It is, therefore, the task of history, once the other-world of truth has vanished, to establish the truth of this world. It is the immediate task of philosophy, which is in the service of history, to unmask self-estrangement in its unholy forms once the holy form of human self-estrangement has been unmasked. Thus, the criticism of Heaven turns into the criticism of Earth, the criticism of religion into the criticism of law, and the criticism of theology into the criticism of politics.

Nguồn: https://www.marxists.org/archive/marx/works/1843/critique-hpr/intro.htm

Và một bài phân tích ở đây: http://atheism.about.com/od/weeklyquotes/a/marx01.htm

Bài này dễ hiểu, trích nguyên văn ở đây cho ai lười click vào link:

Is Religion the Opiate of the Masses?

This quote is reproduced a great deal and is probably the only Marx quote that most people are familiar with. Unfortunately, if someone is familiar with it they are likely only familiar with a small portion that, taken by itself, tends to give a distorted impression of what Marx had to say about religion.

Religious distress is at the same time the expression of real distress and the protest against real distress. Religion is the sigh of the oppressed creature, the heart of a heartless world, just as it is the spirit of a spiritless situation. It is the opium of the people. The abolition of religion as the illusory happiness of the people is required for their real happiness. The demand to give up the illusion about its condition is the demand to give up a condition which needs illusions.

Usually all one gets from the above is “Religion is the opium of the people“ (with no ellipses to indicate that something has been removed). Sometimes “Religion is the sigh of the oppressed creature“ is included. If you compare these with the full quotation, it’s clear that a great deal more is being said than what most people are aware of.

In the above quotation Marx is saying that religion’s purpose is to create illusory fantasies for the poor. Economic realities prevent them from finding true happiness in this life, so religion tells them that this is OK because they will find true happiness in the next life. Although this is a criticism of religion, Marx is not without sympathy: people are in distress and religion provides solace, just as people who are physically injured receive relief from opiate-based drugs.

The quote is not, then, as negative as most portray (at least about religion). In some ways, even the slightly extended quote which people might see is a bit dishonest because saying “Religion is the sigh of the oppressed creature…” deliberately leaves out the additional statement that it is also the “heart of a heartless world.”

What we have is a critique of society that has become heartless rather than of religion which tries to provide a bit of solace. One can argue that Marx offers a partial validation of religion in that it tries to become the heart of a heartless world. For all its problems, religion doesn’t matter so much — it is not the real problem. Religion is a set of ideas, and ideas are expressions of material realities. Religion is a symptom of a disease, not the disease itself.

Still, it would be a mistake to think that Marx is uncritical towards religion — it may try to provide heart, but it fails. For Marx, the problem lies in the obvious fact that an opiate drug fails to fix a physical injury — it merely helps you forget pain and suffering. This may be fine up to a point, but only as long as you are also trying to solve the underlying problems causing the pain. Similarly, religion does not fix the underlying causes of people’s pain and suffering — instead, it helps them forget why they are suffering and gets them to look forward to an imaginary future when the pain will cease.

Even worse, this “drug” is administered by the same oppressors who are responsible for the pain and suffering in the first place. Religion is an expression of more fundamental unhappiness and symptom of more fundamental and oppressive economic realities. Hopefully, humans will create a society in which the economic conditions causing so much pain and suffering would be eradicated and, therefore, the need for soothing drugs like religion will cease. Of course, for Marx such a turn of events isn’t to be “hoped for” because human history was leading inevitably towards it.

So, in spite of his obvious dislike of and anger towards religion, Marx did not make religion the primary enemy of workers and communists, regardless of what might have been done by 20th century communists. Had Marx regarded religion as a more serious enemy, he would have devoted more time to it in his writings. Instead, he focused on economic and political structures that in his mind served to oppress people.

For this reason, some Marxists could be sympathetic to religion. Karl Kautsky, in his Foundations of Christianity, wrote that early Christianity was, in some respects, a proletarian revolution against privileged Roman oppressors. In Latin America, some Catholic theologians have used Marxist categories to frame their critique of economic injustice, resulting in “liberation theology.”

Marx’s relationship with and ideas about religion are more complex than most realize. Marx’s analysis of religion has flaws, but despite them his perspective is worth taking seriously. Specifically, he argues that religion is not so much an independent “thing” in society but, rather, a reflection or creation of other, more fundamental “things” like economic relationships. That’s not the only way of looking at religion, but it can provide some interesting illumination on the social roles that religion plays.

Tóm lại là:

– Ngay cái câu đầu tiên: Con người tạo ra tôn giáo, chứ không phải tôn giáo tạo ra con người –> constructivist nhỉ 😀 (Xin phép nhắc lại là theo 3 tôn giáo chính ở phương Tây: Do Thái – Thiên chúa – Hồi, con người do Chúa tạo ra).

– Trong đoạn văn đầy đủ mà có câu “..thuốc phiện…”, ý nghĩa của cả đoạn không mang tính “tiêu cực”, “đấu tố” như chúng ta hay lầm tưởng. Ví dụ câu “religion… is the heart of the heartless world, the soul of the soulless conditions” [tôn giáo… là trái tim của một thế giới thiếu trái tim, là linh hồn của những hoàn cảnh thiếu linh hồn], không mang ý chê bai chỉ trích tôn giáo.  Như bài phân tích đã chỉ ra, câu này có thể coi là mang ý nghĩa “cảm thông” với tôn giáo, hay nói cách khác là ghi nhận vai trò của tôn giáo. Trong một thế giới nhẫn tâm, chỉ có tôn giáo là trái tim, là linh hồn.

– Vì thế, câu tiếp theo có thể được hiểu là, người nghèo tìm đến với tôn giáo như tìm đến opium: thứ giúp họ lãng quên đi phiền muộn và tạo ra hạnh phúc ảo tưởng. Tôn giáo cung cấp  hạnh phúc ảo tưởng (là liều thuốc tinh thần, làm cho tâm hồn bớt đau đớn), nhưng không giúp giải quyết được các khó khăn thực tế, không phải là chìa khóa để giải quyết các khó khăn thực tế. Vâng vì thế, Marx có kêu gọi là bớt ảo tưởng và tập trung sức lực vào giải quyết hiện thực (được viết một cách vô cùng hoa hòe hoa sói là vứt bỏ đống hoa tưởng tượng trên gông xiềng,  vất bỏ gông xiềng để ngắt hoa thật :-P).

[Chú thích vài dòng về opium/opiate: opium và “thuốc phiện,” “ma túy” (heroin) là hai khái niệm khác nhau. Thuốc phiện, ma túy nhưng chúng ta hiểu ngày nay là thứ được tổng hợp ra từ chất opium/opiate. Cái lúc mà Marx viết bài này thì ở châu Âu vẫn còn dùng opium/opiate khá rộng rãi trong chữa bệnh. Mà không nói ngày xưa, ngày nay nó vẫn có trong tất cả các loại thuốc giảm đau  chúng ta dùng, mà thậm chí là trong thuốc tiêu chảy 😀 ai có nhu cầu tìm hiểu thì đọc wiki nhé http://en.wikipedia.org/wiki/Opium ].

– Xét bối cảnh châu Âu thế kỷ 19 (bài này viết năm 1843), lúc mà tôn giáo còn thống trị mọi thứ, thì đây là lời kêu gọi môn triết học hướng vào giải quyết các vấn đề kinh tế, chính trị hơn là tập trung vào nghiên cứu tôn giáo. Bài phân tích ở dưới cũng chỉ ra, mục tiêu của sự chỉ trích là “heartless world” với “soulless conditions” chứ không phải mục tiêu chỉ trích ở đây là tôn giáo, mặc dù Marx không ưa gì tôn giáo. Bài phân tích viết: “Marx không biến tôn giáo thành kẻ thù cơ bản của người lao động và cộng sản, bất chấp những gì những người cộng sản của thế kỷ 20 đã làm. Nếu Marx coi tôn giáo là kẻ thù nguy hiểm hơn, ông đã dành nhiều thời gian cho vấn đề này trong các tác phẩm của ông. Thay vào đó, ông đã tập trung vào các cấu trúc kinh tế và chính trị mà trong suy nghĩ của ông, đã được dùng để áp bức nhân dân.”

Happy reading!!! 🙂

Si

Còn ai quan tâm đến vụ Giàn khoan… ???

Thế là cuối cùng cũng đã xong World Cup. 1 tháng trời ăn ngủ ko theo quỹ đạo, ngày ngủ đêm thức, đầu óc đã mụ mị nay càng trì độn, cân nặng vốn đã khiêm tốn nay đã đủ trình xếp vào diện suy dinh dưỡng theo chuẩn BMI, nhan sắc vốn đã chẳng có bao nhiêu, nay càng tàn tạ… Ấy nhưng mà, tưởng rằng sở thích xem bóng đã tàn phai sau bao năm, hóa ra nó vẫn luôn tiềm ẩn trong con người ta. Thế mới biết, mặc dù bản tính cả thèm chóng chán, nhưng hình như ta cũng có khả năng duy trì dc 1 số niềm yêu thích bền vững, vẫn có những thói quen khó bỏ… mặc dù trạng thái thì on off thất thường 😀 (hì hì nghĩa là sự hời hợt của mình cũng có mức độ thôi? Nếu dc vậy thì relieved quá)

Lan man dài dòng, đại khái là sáng nay, à nhầm, chiều nay dậy muộn, đau đầu nhưng vẫn tinh thần phấn khích vs trận đấu hôm qua, ta lên mạng xem các bạn bình loạn thế nào (thể nào cũng có war giữa fans và antifans)… Xem chán trên fb thì vào thử voz forum xem các bạn chửi nhau vui không… (Ngoài lề thì voz vốn là 1 trang về các vấn đề máy tính, phần mềm phần cứng này nọ, các loại thiết bị điện tử, công nghệ linh tinh… nhưng nó có 1 chỗ để cho các thanh niên và trẻ trâu vào xả stress, nói chung khá là bựa… chửi nhau như nghóe, nói tục chửi thề như điên, nhưng cũng có nhiều topic buồn cười, như đọc truyện hài, và các threads truyện ma thì nói chung khá hay – ta chủ yếu vào đây hóng mấy topic biến thái kiểu như thế). Đáng tiếc là cái thread về World Cup hình như do chửi nhau ác chiến quá, đã bị khóa, tìm ko có thấy 😥

Rỗi việc ko có j làm, ngó mấy thread bên canh, thấy cái này (Hỏi thật lòng) – Còn ai quan tâm vụ giàn khoan HD-981 không?

Tò mò chết con mèo con, click vào xem… Kết quả là hầu như các bạn đều trả lời là chán rồi, ko thèm quan tâm nữa… Cũng ko có j mới mẻ, thông tin đi đi lại lại, có nhiều vấn đề khác cần quan tâm hơn (cơm áo gạo tiền, giá xăng, liên minh, gái gú blha blah, và nhất là worldcup – ta đang tự hỏi liệu có phải TQ cố ý chọn năm có WC để ra tay??? vì thực tình thì bản thân ta cũng bị cái WC này nó distract), có bạn thậm chí hễ gặp kênh nào có biển đảo là chuyển kênh 😦

Dĩ nhiên, cái survey trên voz nó ko thể nào minh họa cho cả 1 cộng đồng 90tr được, và vẫn sẽ luôn tồn tại 1 nhóm người nào đó luôn quan tâm và trăn trở về tình cảnh quốc gia, nỗi niềm đất nước. Nhưng mà voz có thể cho thấy 1 cái nhìn kha khá về quần chúng, vì trang này tập hợp nhiều thanh niên trai (thực tình thì mặc dù khá là gender-biased, nhưng mà cũng phải thừa nhận là ở vn thì đa phần các chị em cũng chưa quan tâm các vấn đề kiểu thời sự như này cho lắm. Chả đi đâu xa, khi ta than ế lăn ế lóc và thỉnh giáo kinh nghiệm thoát ế, ta nhận dc kha khá lời góp ý – đàn bà con gái mà cứ suốt ngày chính chị chính em như thế, ế là phãi!!!). Các thanh niên voz có nhiều access đến các phương tiện thông tin hơn, so với mặt bằng dân cư (laptop, tablet, smartphone mỗi bạn sở hữu chắc vài ba chiếc), lại đang ở cái tuổi “trẻ trâu” muốn chứng tỏ bản thân, việc ko biết, ko quan tâm tới 1 vấn đề hot như BĐ là hơi ko-thể-chấp-nhận-dc, ít ra thì đi tán gái, lâu lâu chém gió vài câu về BĐ cũng có khả năng ghi thêm vài điểm, vd, yêu nước này, có kiến thức xh  này, có tinh thần hảo hán nam nhi này (lại bất bình đẳng giới :P)… Các thanh niên này thời gian và thông tin dư dả mà còn ko care nữa, nói gì đến các bác nông dân, các anh xe ôm, các chị nội trợ quần quật lao động ko ngẩng đầu lên được. Có lẽ có 2 tầng lớp chăm theo dõi các thể loại tin tức thời sự nhất, đó là thanh niên và hưu trí…

Hôm trước đọc ở đâu trên mạng, thấy có 1 bài, đại khái viết về sự bão hòa thông tin về vụ GK, hình như đưa tin nhiều, tràn lan, trùng lặp quá nên người đọc cũng chán, không muốn đọc, hoặc ko quan tâm nữa. Thực ra mà nói thì ta nghĩ căn nguyên là ở chỗ: nx bài viết, nx thông tin trên truyền thông đã tạo cho quần chúng 1 niềm tin mãnh liệt rằng thì là dân ta “có 1 lòng nồng nàn yêu nước” đoàn kết 1 lòng để đấu tranh, chúng ta là bên chính nghĩa, và chúng ta được cả thế giới ủng hộ => vs nx thứ đó chúng ta sẽ gây sức ép dc lên TQ…

Nhưng thực tế thì quá phũ, chúng ta biểu tình, đốt xác, tự thiêu (thiêu mình và thiêu cả nhà máy công ty luôn), các cháu sinh viên ra biển mặc áo đỏ in cờ chụp ảnh cho đẹp, các trường học bắt các cháu xếp hình chữ S chụp ảnh cho đẹp, các ca sĩ, nghệ sĩ và các tầng lớp dân chúng cùng nhau hát bài hát về biển đảo, quay phim cho đẹp, các họa sĩ nhiếp ảnh gia thì làm triển lãm về biển đảo cho đẹp… rộ lên các phong trào cho đẹp… cuối cùng thì GK vẫn ở đó. Quốc tế cũng vậy, họ phản đối xong, ý kiến xong thì để đó. Không có hành động gì thiết thực gì cả… Gk vẫn ở đó. Nói 1 cách phũ phàng thì, chó cứ sủa và đoàn người cứ đi (Ờ, cũng ko có ý gì với cái câu này, nếu bạn nào cảm thấy từ “chó” nó sỉ nhục quá thì mình đổi câu này thành, người cứ chửi mắng và chó cứ cắn nhé. Đại khái là 1 bên cứ phản đối và bên kia thì bình chân như vại)

Tình cảnh này làm ta nhớ lại series bài viết về “thói xấu của người Việt” dc tiền bối Vương sưu tập (và nhiều phen đã bị dân tình ném đá tan tác)

Cái sự up down on off của tinh thần yêu nước này có phải là vì:
Thói hư tật xấu của người Việt: Dân khí bạc nhược, ra vẻ ái quốc, …

Lúc mới xảy ra chuyện, toàn dân cứ gọi là sôi sùng sục, kêu gọi nhau như toàn quốc kháng chiến đến nơi, nhiều khi rất manh động, tự phát, “bột phát hồn nhiên”
Vương Trí Nhàn: ‘Dân tộc Việt là khối tự phát khổng lồ’ (nhờ bài này mà bác Vương bị ném đá te tua :P)

Đến khi chan chán, hoặc là do có thú vui mới, niềm quan tâm mới, hay là nản nản vì chưa thấy kết quả rõ ràng, thì bỏ luôn, ko thèm care nữa. Ăn xổi ở thì, cả thèm chóng chán, suy nghĩ nông nổi, tính khí thất thường.

Thực tình thì truyền thông khiến người dân tin tưởng và lạc quan về niềm tin chiến thắng, làm ai cũng hừng hực gào lên “đi kiện!”, “bắt tay vs Mỹ đi”, “đoàn kết vs Asean đi”… làm như nx việc này rất dễ dàng. Đến lúc đó, truyền thông lại phải cuống quýt với các thể loại, tại sao khó kiện dc TQ, sự mất đoàn kết giữa asean, Mỹ đang đương đầu vs khó khăn j blah blah. Thế là mất hứng, chán.

Sau một hồi quẩy tung lên, thì cuối cùng người ta rút ra được 1 bài học khôn ngoan: thôi, đại sự cứ để Đảng và Nhà nước lo. Tuổi nhỏ làm việc nhỏ, tùy theo sức của mình.

Thế là đâu lại vào đấy. Đi xem WC với đánh game đã…

Các cụ ngày xưa nhận xét thế mà chuẫn: Đào kia chưa thắm đã phai, thoang thoảng hoa nhài mà lại thơm lâu. Tình cảm cứ cuồng nhiệt hừng hực thì lại càng nhanh tan biến 😀

(Ngoài lề, bài này cứ như để PR loạt bài của bác Nhàn ý nhỉ, haizzz :P)

Người Việt hung hãn?

Sáng hnay TV thấy tường thuật trực tiếp lễ hội Chọi trâu ở Đồ Sơn, Hải phòng. Đây là di sản văn hóa (ko biết là cấp gì rồi, nhưng nói chung là đối với bạn thì thấy ko có j ấn tượng lắm, vì bây giờ, làng nào xã nào chả có 1 cái di sản gì đó). Lúc bạn mở tv ra thì chiếu sắp hết rồi, đại khái là bán kết chung kết gì đó. Nhìn phấn khích quá nên bạn xem 1 lúc, bình luận viên thì hào hứng như là tường thuật bóng đá (cả bình luận viên trên sân lẫn bình luận viên của nhà đài), khán giả xem đông đen, khách du lịch rất nhiều, phấn khởi đến mức cứ đến pha gay cấn là há hốc miệng, quên cả đánh trống (vì lúc bình thường thấy đánh trống đùng đùng rộn rã lắm).

Theo như thuyết minh bình luận về di sản phi vật thể này thì, hội chọi trâu là hoạt động mang đầy tính nhân văn, thể hiện tinh thần thượng võ, rồi thì thể hiện khát khao chiến thắng thiên nhiên – theo bình luận của nhà đài (bạn tò mò mãi ko hiểu con người thắng j dc thiên nhiên qua cái vụ này, hay là thắng ở chỗ “dạy” dc con trâu chọi nhau??? Thế thì đá gà, đá cá này nọ có lẽ cũng thể hiện khát khao chinh phục thiên nhiên)

Cứ đến đoạn 2 con trâu lao vào nhau hoặc lấy sừng móc cổ móc họng nhau là đoàn người gào rú lên phấn khích làm mình rùng hết cả rợn. Mình bình luận là bày trò cho mấy con trâu này chọi nhau để xem đúng là dã man con ngan (bạn AC rỗi hơi có 1 thời là fan của phong trào animal rights activism), mọi người  phản ứng lại là con người ko bày ra thì trâu nó cũng cứ chọi (!!! :P)… Đây là lý do mà hầu như mọi người đều có thể dẫn ra, haizzz. Dĩ nhiên, với 1 người rỗi việc và hay lý sự (cùn) thì bạn nghĩ việc xem con trâu nó tự chọi nhau ngoài đồng về bản chất thì khác hẳn việc mua con trâu về, huấn luyện cho nó, cổ vũ nó, khiêu khích nó (ko biết có dùng thuốc lắc cho nó uống ko) để nó đánh nhau xem cho phấn khởi. Đây, công cuộc chuẩn bị cho lễ chọi trâu ở đây

Sau khi các con trâu đấu xong, tất cả đều dc vinh dự hóa kiếp để cúng, đặc biệt “ông trâu” thắng cuộc thì nghe bảo còn có thêm vinh dự được chặt đầu để tế thần >_<

Nói thực ra là xem chọi trâu mình chưa phản cảm về cái trò này mấy (vì 2 con cứ húc đầu nhau, rồi đến khi con nào mệt thì bỏ chạy té khói, em kia đuổi theo rồi bị người nhà giữ lại, thế là xong trận, chứ 2 con ko thấy máu me bê bết là mấy. Do cái sừng trâu nó cong vào chứ ko nhọn hoắt thẳng ra nên ko đâm nhau dc). Cơ mà đến hết các trận đấu thì các ông trâu bị làm thịt!!! Ác vãi! >_<  Mọi người khác lại phản bác, gớm, trâu thì chả để ăn thịt thế để làm gì. Cô giỏi cô đừng ăn thịt trâu thịt bò thịt gà…. Mình thì chưa cao cấp đến mức chỉ ăn rau như ai kia, cho nên cũng đành im mồm. Vì ở VN ta, cái ý tưởng rằng việc hành hạ các con vật, bày trò giải trí cho con người trước khi giết làm thịt là 1 viêc vô nhân đạo, thậm chí là vi phạm súc vật quyền 😛 nó chưa dc phổ biến. Thế mới biết các bạn Hồi giáo, thế mà “tiến bộ” vượt bậc trong lĩnh vực bảo vệ súc vật quyền phết – giết con vật là chỉ được dùng 1 nhát dao để giết, để nó chết ngay ko kịp đau… Nghĩ lại VN, còn có cả lễ hội đâm trâu – cả làng mỗi người 1 con dao nhào vô thi nhau đâm con trâu cho tới chết – hình như cũng di sản thì phải >_<???!!! ~!~

Vừa xem xong lúc sáng, lúc chiều lên mạng lại thấy hàng tít bắt mắt Người Việt hung hãn  😛 Cơ mà cũng lười nên chưa đọc bài. Cơ mà người Việt hung hãn thì bằng chứng ngời ngời trước mắt rồi… bao nhiêu vụ, ngày nào cũng lên báo, lên tv…

Ko biết hung hãn là do thấm đẫm tinh thần “thượng võ” và “khát khao chinh phục thiên nhiên” từ truyền thống ngàn năm hay là do ăn nhiều  thịt chó nữa… haizzzz

anhca

Tối độc phụ nhân tâm và thể loại phim/truyện cung đấu

Tiếp bài của con Điểu nhi về thể loại phim/truyện cung đấu với Asian values versus Western values, bài này cũng về cung đấu, nhưng từ góc độ feminism.

Gần đây cung đấu là mảnh đất màu mỡ cho các nhà viết truyện/ làm phim TQ tha hồ khai thác. Có thể là do khai thác mãi đề tài đàn ông, chán rồi, nên xoay sang khai thác đàn bà cho vui.

Với cả, xét bối cảnh xã hội, đang có sự gia tăng ngày càng nhiều về số lượng  các em gái xinh tươi, giỏi giang, thông thái, kiếm tiền không kém ai ở Trung Quốc nói riêng và ở Đông Á nói chung. Mà như tiền bối Marx đã phát biểu một cách vô cùng đúng đắn rằng, cái gì đó, mà sự thay đổi về lượng dẫn đến thay đổi về chất … cho nên sự gia tăng số lượng gái giỏi đã góp phần làm tăng vị thế của phụ nữ nói chung trong tương quan lực lượng xã hội. Mà lại như tiền bối Marx  đã phát biểu vô cùng đúng đắn rằng, cái gì đó, mà vật chất quyết định ý thức, nên vị thế tăng lên của phụ nữ đã điều chỉnh lại ý thức xã hội về chủ thể “phụ nữ”. Đại loại là, không thể, và không còn có khả năng lờ đi phụ nữ cũng như tình cảm, tình yêu, sở thích, nhu cầu và thói quen của họ. Chuyện, họ giờ có tiền có thế rồi, là “rising power”, muốn lờ có phải là lờ được đâu, cũng như thế giới có muốn cũng không lờ một rising China được 😀 (khiếp thế chứ lại gắn chủ đề phụ nữ vào thuyết “sự trỗi dậy của cường quốc” của Chính trị quốc tế, chắc tại nhà này có một người hàng ngày theo dõi Hoàn Cầu thời báo nên mình cũng phải ra cái tý vẻ chính chị chính em cho lên blog được thơm mặt bằng bạn, mát mặt bằng người :-P). Hay dùng ngôn ngữ thị trường, phụ nữ bây giờ đã là nhóm “khách hàng tiềm năng”, là “thị trường vàng” (có tiền mà), dại gì mà lờ, kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt :-D. Cho nên, thể hiện ra trong lĩnh vực phim ảnh, thay vì hầu như chỉ lấy nam là nhân vật trung tâm như trước kia, giờ đây nữ cũng được đưa thành trung tâm của câu chuyện. Cuộc đời, thân thế, sự nghiệp, tình yêu, tình cảm, quá trình đấu tranh cách mạng, thế giới quan, nhân sinh quan, sở thích, nhu cầu của phụ nữ đều được “chăm sóc” tận tình (Mà nhân tiện đây, thành thật xin lỗi tổ quốc, nhân dân, mái trường đại học xhcn thân yêu, thầy cô kính mến, cùng họ hàng thân tộc, bạn bè gần xa, bà con lối xóm vì mớ kiến thức triết học Marx-Lenin thủng lỗ chỗ và áp dụng lung tung ở trên – cái bệnh đã dốt còn thích nói chữ nó khổ thế). ===> chà vận dụng ngay lý luận mác xít lê nin nít vào đời sống hàng ngày nhỉ, quán triệt quá 😛

Thế cho nên là, ngày càng có nhiều đề tài phim ảnh lấy phụ nữ làm trung tâm cũng phản ảnh xu thế ‘quan tâm phụ nữ’, ‘ghi nhận vai trò của phụ nữ’ đáng phấn khởi hả? Nói là nói thế, chứ chưa có gì đáng mừng lắm đâu. Chị em tuy có góp tý gió, nhưng còn lâu mới thành bão. Căn bản là cho đến giờ xã hội mới chỉ có hiện tượng tự phát, chứ chưa có đầy đủ ý thức tự giác cách mạng 😛 (xã hội ở đây là chỉ toàn xã hội nói chung chứ không riêng gì phái nữ). Ví như ở nhà này có một người đấy, mở miệng ra là sặc mùi “chủ nghĩa nữ quyền”, đại loại như, “bạn vốn không thích xem các loại tranh đấu giữa các phi tần, mà căn nguyên là do ko thik cái chế độ đa thê” (xem bài trước, link ở trên), hay “btw, .. bị coi như “1 mụ đàn bà” là 1 nỗi sĩ nhục của đàn ông, hài thế đấy, vì mình feminist nên mình sẽ ko nói như vậy ” (ở phần comment của bài này). Chưa kể là họ đã được trang bị khá đầy đủ bằng những lý luận sắc bén của chủ nghĩa nữ quyền :-). Nhưng, người này vẫn một hai khẳng định ta đây bàng quan ơ hờ, tuy có “quan ngại sâu sắc” nhưng không rảnh mà đi biến đau thương thành hành động cách mạng: “Mặc dù bản thân em là fan của feminism nhưng mà chỉ dám coi nó là 1 đồ chơi trong tủ kính, lâu lâu ngắm nghía săm soi cho vui, chứ chưa bao giờ cho rằng nó sẽ làm dc cái gì “ra tấm ra món”, ở Tây còn bị nhạo báng kịch liệt, huống j là ở VN… :((“ (trích nguyên văn ở facebook nhé). Đấy, quạt còn một hai không chịu giác ngộ, huống gì là ai, hì hì. ===> Hơ, có giác ngộ mà, chỉ là “lực bất tòng tâm” + “biết mình biết người trăm trận trăm thắng” cho nên ko manh động 😀

Chưa kể, như người này đã nhận xét rất chính xác rằng, “cơ mà thực tình thì đa số phụ nữ lại anti-feminism – thật là nghịch lý đáng yêu :))” (ta là ta ngưỡng mộ khả năng tầm chương trích cú của mình nha). Hay sử dụng một ngôn ngữ mang tính học thuật hơn để diễn đạt, chính những người phụ nữ cũng góp phần không nhỏ vào cái quá trình kiến tạo trật tự và tư duy “nam trọng nữ khinh” trong xã hội (bởi vì họ cũng là sản phẩm của cái trật tự và tư duy đó rồi, nên khó mà nghĩ thoát khỏi khuôn khổ nhận thức hiện hành được). Lấy ngay ví dụ từ cái câu phát ngôn của đồng chí “người này” trích ở trên, có bao nhiêu người phụ nữ ở VN là chưa từng nói qua câu, “thằng A B C đàn bà lắm”,  “tính như đàn bà”, “cư xử như đàn bà” với hàm ý chê bai, khinh thường, sỉ nhục?. “Đàn bà” kia hay được xã hội gắn cho đủ thứ tính chất xấu xa như thiếu rộng lượng, nhỏ nhen, lắm lời, vân vân và vân vân. Chẳng thấy mấy ai đặt câu hỏi liệu quan niệm như thế có đúng không… hầu như tất cả đều chấp nhận như đúng rồi, là sự thật không phải bàn cãi, và hết thế hệ này đến thế hệ khác cứ nói theo một cách rất “có tinh thần xây dựng” (tại gia đình , trường lớp, xã hội, sách vở đều dạy thế, bản thân mình cũng “cảm” thấy thế, “nhận” thấy thế, chẳng nhẽ lại sai???). Cũng chưa thấy ai nói, anh A B C tính như đàn bà, với hàm ý ca ngợi, là nhân từ, vị tha, biết yêu thương, chung thủy và cư xử mềm mại cả. Còn đàn ông mà thù dai nhỏ nhen á, nếu chê thì “bị” gọi là đàn bà, còn nếu khen thì “được” gọi là “quân tử trả thù mười năm chưa muộn”, “quân tử có thù tất báo” (Sợ thế !!!). Cho nên, đợi đến khi hiện tượng tự phát biến thành dòng thác cách mạng (nếu có), đưa công cuộc bình đẳng giới đi đến thắng lợi cuối cùng, chắc cũng lâu ngang bằng đợi đến khi có xã hội cộng sản :-P. (Không biết là lần thứ bao nhiêu, nhưng ở nhà này một lần nữa phải khẳng định chủ nghĩa nữ quyền, bình đẳng giới  không có nghĩa là đòi phụ nữ giống như đàn ông tất tần tật mọi thứ trên đời, đặc biệt là với thái độ hằn học, như thiên hạ vẫn hay lầm tưởng. Ngoài ra, bạn có thấy không, hôm nay ta rất chi là Marxist đấy :-D).

 

Tối độc phụ nhân tâm???

Lan man tán nhảm một hồi, giờ quay lại mục đích chính của bài viết này. Đấy là, bàn mấy câu về hình tượng phụ nữ được kiến tạo qua các phim/ truyện cung đấu.Theo một góc độ, sẽ thấy thể loại phim/truyện này là tiếng nói cảm thông với số phận bi thảm của người phụ nữ trong xã hội phong kiến nói riêng và phụ nữ nói chung (rất có tính phê phán, rất có tính cách mạng, same old story nhỉ :-), lại mời đọc lại bài trước của con Điểu nhi). Nhưng theo một góc độ khác, cũng sẽ nhận thấy hình tượng phụ nữ trong phim/truyện vẫn được xây dựng dựa trên những gì xã hội Đông Á chúng ta từng nhìn nhận về phụ nữ từ xa xưa cho đến nay, mà theo đó, phụ nữ xấu tính và thiển cận hơn đàn ông trên mọi phương diện – phụ nữ và tiểu nhân vốn được xếp ngang nhau. ===> Mỗi ngày 1 thành ngữ – Tử viết: Duy nữ tử dữ tiểu nhân vi nan dưỡng dã! 😛

Thậm chí, trên đời này còn tồn tại một thứ nhận thức gọi là “Tối độc phụ nhân tâm – độc nhất là lòng dạ đàn bà”. Đây là một câu nói vô cùng nực cười. Xét lịch sử, giết người không gớm tay, phụ tình, phũ tình, đều không phải hành vi phụ nữ hay làm hoặc có khả năng và điều kiện làm. Thế mà câu này tồn tại không biết bao nhiêu trăm năm, nhờ được thiên hạ liên tục đem ra làm mới và hâm nóng. Phim/truyện cung đấu ngày nay cũng góp phần không nhỏ.

“Đấu” –  phụ nữ đã không đấu thì thôi, không tranh thì thôi, chứ đã đấu đã tranh là cũng trời long đất lở. Điều này chắc ai cũng ngầm thừa nhận hả. Ở vào cái thời buổi kinh tế thị trường này, hầu hết mọi khía cạnh của cuộc sống đều được quy định bởi mấy chữ “cạnh tranh”, “đấu đá”. Ý thức hệ “cạnh tranh” thẩm thấu vào não chúng ta đến nỗi chúng ta không thể tưởng tượng được trong cuộc sống mà lại không có tranh, có ai đó mà lại không tranh, kể cả ai đó sống cách đây cả vài trăm năm. Căn nguyên của sự bùng nổ của các thể loại phim/truyện cung đấu cũng là đây. Đừng tưởng phụ nữ ngày xưa là hiền lương thục đức, tam tòng tứ đức. Đặt vào trong hoàn cảnh tranh đấu, cũng không kém cạnh gì ai, bản năng nó thế rồi. Tạm chấp nhận tiền đề này đi (trong lịch sử, có bao nhiêu vụ đấu đá thực sự xảy ra???), nhưng phụ nữ đấu vì cái gì và đấu như thế nào?

Cũng giống như đàn ông, phụ nữ tranh đấu không ngoài mấy thứ như quyền lực, tiền bạc, tình yêu này nọ. Khác nhau mỗi chỗ là, hành động tranh đấu của đàn ông thường được cộng thêm ý nghĩa vì dân vì nước, vì chính nghĩa đạo đức này kia.  Còn hành động tranh đấu của phụ nữ  ít được tô vẽ bằng mấy thứ giá trị cao cả đó, thay vào đó là sự tự tư tự lợi. Đàn bà đấu vì muốn chồng yêu riêng mình, còn đàn bà khác vì thế mà thiệt thòi, đau khổ thì đành chịu thôi. Đàn bà đấu để mình được chưởng quản lục cung, mẫu nghi thiên hạ, hay rộng hơn tý nữa là dòng họ mình được giàu sang vinh hiển, vì leo lên quyền lực mà giẫm đạp lên bao nhiêu mạng người. Đàn bà đấu để con mình tương lai rộng mở, không ngần ngại hại con người khác chết nhăn răng, thủ đoạn yêu thích là đập chết ăn thịt ngay từ trong trứng nước (phim nào cũng có vài vụ cho nhau sảy thai/ mất khả năng sinh con này kia).

Sở dĩ có thể khái quát ra như thế này,  bởi vì trong phim/truyện nam đấu, thường là số lượng đàn ông vì dân vì nước, hoặc hy sinh bản thân vì nghĩa nhớn khá nhiều, và thường nhiều hơn đàn ông xấu. Mô hình phổ biến là tự dưng có một thằng cha phản động tà ác nào đó nhảy ra gây rối mù tang tít, làm mất đoàn kết nội bộ, khiến các lực lượng chân chính phải tụ họp xung quanh ngọn cờ chính nghĩa để diệt trừ. Hoặc là hai bên chính tà cân bằng lực lượng, rồi chính thanh trừng tà để làm trong sạch quần chúng :-P. Còn trong cung đấu, trừ một em nhân vật chính+ một hai tay chân ra, còn lại toàn là đàn bà tự tư tự lợi, ganh ghét, giả dối, nham hiểm, và đổi phe như chảo chớp (tiện nhân tựu thị kiểu tình – 😀 vừa học được từ bài của con Điểu nhi). Đặc biệt là tình bạn của đàn bà không hề đáng tin, xã hội người ta còn kết luận là không có tình bạn thực sự tồn tại giữa đàn bà cơ đấy (tình tiết từ chị em tốt biến thành thù địch rất được ưa chuộng). Chưa kể, trong khi đàn ông có khí tiết vững vàng , khó khăn gian khổ nhưng tấm lòng son vẫn chói lóa cùng sử xanh :-P, thì mấy em nhân vật chính trong cung đấu có nguy cơ đổi mầu rất cao, gần mực là đen ngay,  từ ngây thơ trong sáng biến thành âm hiểm thủ đoạn. Tóm lại, đàn bà, phần đông là xấu và dễ thoái hóa biến chất cả???.

[===> Hehe, thật may là mình và bạn YL chưa bao giờ nhận nhau bạn bè tốt (hì, sau này có đâm sau lưng cũng ko bị phỉ báng, nhĩ – áp dụng nhuẫn nhuyễn và thành thục hedging policy :P)]

Tất nhiên là khi phim/truyện cung đấu tập trung khai thác, nhấn mạnh các khía cạnh tiêu cực như trên, những thứ không hoặc hiếm khi được nhắc đến,  là khả năng bảo tồn và phát huy các giá trị “tu thân”, “trị quốc” của giới nữ (trong số nhiều các giá trị khác). Chẳng nhẽ phụ nữ vì tranh giành mà bất chấp nhân nghĩa, hoặc những giá trị tam tòng tứ đức mà người ta hay dạy cho họ?  Chẳng nhẽ phụ nữ không biết thế nào là trượng nghĩa, vì bảo vệ công lý mà đấu tranh? Phụ nữ tranh mà không nghĩ mảy may đến “dân”, “nước”, “đại cục”? Phụ nữ nhẫn tâm giết con của chồng? Trong phân tích diễn ngôn  những thứ này được gọi là “sự quên lãng” hay “im lặng” trong hệ nhận thức(silences – hic không biết tiếng Việt dùng thuật ngữ gì). Tức là không phải chúng không tồn tại hoặc không có khả năng tồn tại, mà là người ta phớt lờ chúng một cách có hệ thống (chính quy và chuyên nghiệp là đây :-P). Hay nói chính xác hơn, chúng không nằm trong cái hiểu biết vốn được dạy dỗ cũng như tưởng tượng của người ta về phụ nữ. Nói đàn bà vì ghen tuông mà hãm hại lẫn nhau, thì anh hiểu, tôi hiểu, trời hiểu, đất hiểu hả, còn bảo đàn bà quyết không tranh giành vì kiên định mục tiêu  tam cương ngũ thường, hay đàn bà có thể giết, chứ không thể làm nhục, hay “đàn bà chi giao đạm như thủy” – quan hệ của đàn bà nhạt như nước lã :-P, hay đàn bà vì tri kỷ mà chết, hay lại ôm mối “tiên ưu hậu lạc” – lo trước cái lo của thiên hạ, vui sau cái vui của thiên hạ, nghe nó buồn cười và thiếu “hiện thực phê phán” hả? (haizzz, cho ai tình cờ đọc đoạn này, có mấy câu thành ngữ TQ nguyên gốc như sau: sĩ khả sát, bất khả nhục; quân tử chi giao đạm như thủy; sĩ vi tri kỷ giả tử; tiên thiên hạ chi ưu nhi ưu, hậu thiên hạ chi lạc nhi lạc, vào trang này đều có giải thích).

Nói đến đấu nhau thế nào, như trên đã nêu, đòn ưa thích là cho nhau sẩy thai/ vĩnh viễn không thể đẻ con/ hại chết con của nhau. Độc là độc ở cái chỗ này đây. Đến trẻ con cũng không tha (lại phải đặt câu hỏi nghi vấn, trong lịch sử thật xảy ra bao nhiêu vụ thế này, mà nay chúng ta xem cứ như là đương nhiên vậy ???). Nhưng, thêm một cái nhưng, nếu làm phép so sánh, thì số người chết do đàn ông đấu nhau chắc phải lớn hơn nhiều. Tuy nhiên, sự tinh vi nó nằm ở chỗ là, số người chết đó thường được xếp trong một hạng mục chung chung là “kẻ thù” – che khuất thực tế là trong cái đám đông kẻ thù đó có thể có người già, phụ nữ và trẻ em. Với cả, giết kẻ thù có lý do rất chính đáng là vì nước vì dân.  Tất nhiên rồi, hình tượng anh hùng hảo hán, chính nhân quân tử, vua hiền tôi giỏi làm gương cho xã hội thì không thể để liên quan trực tiếp đến việc giết hại dã man một cá thể vô tội nào đó được. Ngoài ra thì, đàn bà hay sử dụng các chiêu trò ngậm máu phun người, ném đã giấu tay, chọc gậy bánh xe, vừa ăn cướp vừa la làng, còn đàn ông họ xử lý nhau trên sa trường bằng gươm giáo, hoặc trên triều đình bằng các công cụ luật pháp, rất ư là quang minh lỗi lạc. Cũng chỉ có phe xấu, tiểu nhân âm hiểm (mà như trên nói, không nhiều) mới sử dụng các chiêu thức ám muội mà thôi.

 Nếu như ai đó nói, cái gì đó mà lịch sử là tấm gương soi của hiện tại, hay có lẽ chính xác hơn, là những gì chúng ta nhận định và tô vẽ về lịch sử phản ảnh tư duy của chúng ta ở hiện tại, thì quan niệm của xã hội hiện đại về đàn bà, thật sự khác được bao nhiêu so với ngày xưa?

 

… Và vài dòng về truyện ngôn tình

Con Điểu nhi lần trước hỏi ta, có viết về truyện ngôn tình nữa không…

Truyện ngôn tình có rất nhiều điểm hay và hấp dẫn, nhưng ở khía cạnh “nữ quyền”, cũng là một cái nôi bảo tồn và phát huy cao độ tư tưởng trọng nam khinh nữ, minh chứng hùng hồn cho câu phát biểu của đồng chí “người này” ở trên.

Đây có lẽ là một trong những điểm gây ấn tượng sâu sắc nhất khi đọc ngôn tình cả cổ đại, xuyên không lẫn hiện đại, đô thị. Mấy anh vương gia, tổng tài, nhân phẩm của các anh rất có vấn đề. Mặc dù các anh yêu và sủng mấy chị nữ chính, nhưng các anh đối xử siêu tàn nhẫn vô nhân đạo với mấy em khác (mấy em này hay được gắn mác tham tiền, hám của để bao biện cho cách hành xử của các anh là “đúng người đúng tội”, không có gì sai). Tham tiền thì sao, hám của thì sao, chỉ làm tình nhân của anh vì tư lợi thì sao? chẳng nhẽ vì thế mà có thể đối xử với con người ta như với súc vật? Một số anh đối với chị nữ chính thậm chí còn hiếp trước yêu sau. Thế nhưng chị em chúng ta không những dễ dàng bỏ qua,  có khi còn tôn các anh lên thành hình tượng đáng mơ ước.

[Ngoài lề: Đã nói đến những điểm gây ấn tượng sâu sắc của truyện ngôn tình, thì nói cho chót. Có một điểm hài hước nhưng cũng đáng buồn, đấy là sự kiến tạo trật tự Eurocentric, chính người châu Á chúng ta làm. Châu Âu cái gì cũng đẹp, cũng sang, cũng đáng mơ ước, là chuẩn mực của sự sang trọng và vẻ đẹp thanh lịch quý phái, mấy nhân vật chính thì trưng đầy người toàn hàng hiệu châu Âu, cho thiên hạ tha hồ suýt xoa lác mắt :-)].

 

Kết luận

Tất cả những ghi chép ở trên, là để cho thấy chúng ta hay ngộ nhận là chúng ta suy nghĩ văn minh lắm, tiến bộ lắm so với “xã hội phong kiến thối nát”, nhưng thực ra, thứ gọi là văn hóa, thay đổi chậm hơn nhiều so với chúng ta tưởng tượng. Lịch sử cũng chứng mình rằng, đến một cuộc cách mạng hào hùng với hai cuộc chiến tranh thần thánh chấn động địa cầu, vang dội năm châu, cũng chẳng xóa được là bao những “tàn dư” của chế độ cũ :-P, như cái phong trào điểm mặt chỉ tên những thói hư tật xấu của người Việt nêu ra một đống đấy, thì nói gì đến công cuộc mà gặp thập diện mai phục như bình đẳng giới.

 

Tái bút

Hôm qua nói chuyện với con Điểu nhi, nàng ta bảo đấu tranh cho chủ nghĩa nữ quyền là con dao hai lưỡi. Nếu ai xinh đẹp còn có thế, chứ nếu thiếu xinh đẹp thì “thiên hạ” ném đá cho te tua. Ta bảo, thật, như chúng ta vừa thiếu xinh đẹp vừa ế, thiên hạ lại kết luận ngay là con này không có thằng nào thèm lấy, cay cú mới đấu tranh. Chính vì thế, con Điểu nhi nhà này đã kết luận rất thông thái rằng, vì chúng ta hèn nhỉ, nên chúng ta chỉ thấy bất bình đẳng thì tường thuật, ai tin thì tin, không tin thì thôi (già rồi tim yếu chân run, nhỡ đấu tranh vũ trang, thiên hạ ném đá, chạy không kịp lại hứng mấy hòn đá vào đầu, thành “nữ thạc sỹ nhập viện tâm thần vì ế chồng”). Bài này viết theo tinh thần như vậy. 🙂

 

Bonus

Mời xem Vũ Linh – Kim Tử Long hát trích đoạn Hồ Quảng “Phàn Lê Huê”. Nhân vật nữ thì không chuyên nghiệp lắm.

Phút thứ 18: 40 Tiết Đinh San (Vũ Linh) có hát một câu vọng cổ có nhắc “tối độc phụ nhân tâm”, rất là mỉa mai…

Và ở clip này, phải ca ngơi anh Kim Tử Long – vai Tiết Ứng Luông, vì hát rất hay và vũ đạo rất đẹp (thần tượng của ta cũng khỏi chê).

Ngoài ra lời thoại vô cùng hay.

Và không hiểu sao các kép cải lương, quăng chén quẳng quạt rất ư là điệu nghệ 🙂

Hoa Sinh

Áo dài dân tộc?

Dạo gần đây lại thấy bùng phát cuộc tranh luận liệu có nên chọn áo dài làm quốc phục hay không, với nhiều ý kiến trái ngược nhau (lười dẫn link :P)

Bạn thì vốn là cũng thấy áo dài thì đẹp, nhất là cái cảnh tượng tầm 12g trưa, các bạn hs tan trường, áo dài phấp phới giữa trưa nắng, nhìn cả đường phố sáng trưng, rất sinh động… Nhưng mà nói thẳng luôn cho nó nhanh là thế này, từ cái áo dài thanh mảnh nhẹ nhàng, ko biết biến đổi thế nào mà bây giờ, cứ thấy các bộ sưu tập áo dài là nhìn rất chi là mệt mỏi đầu óc (già rồi, ko chịu được nhiều đả kích nữa :(). Nếu ko dài lướt thướt, đuôi dài cả mấy chục mét, thì lại tay rộng thùng thình, nếu ko đính hạt nặng trịch thì lại áo em mỏng quá nhìn xuyên qua, ko làm cái cổ dựng đứng lên như cái nẹp cố định cổ trong bệnh viện, thì lại khoét chổ này, đục chỗ kia, rồi thì vận áo dài vs quần bò, cho nó vừa yểu điệu vừa mạnh mẽ? 😀

Tuy nhiên, điều làm bạn hoảng hốt nhất là thế này… Ai cũng tung hô áo dài dân tộc, phát huy bản sắc (đấy là tung hô thôi nhé, còn thực sự áo dài nó có đủ trình đại diện bản sắc vn hay ko, lại là 1 câu chuyện lớn chưa lời đáp), nhưng mà nx bộ áo dài của họ “thiết kế” ra thì hầu như đi ngược lại nx lời tung hô này.

Festival Huế tháng 4/2013

Image

Ấn tượng đầu tiên đập vào mắt là – mấy em này đang diễn phim cổ trang Tàu à? HÌnh như màu hồng có vẻ chưa bao giờ là màu truyền thống của Vn? Phải là nâu nâu, xám xám, đen đen (bẩn bẩn) chứ nhỉ :P. Lại còn viền vàng, cộng với mấy cái hoa sen trên áo nữa… Hoa sen mới dc chọn là quốc hoa, cho nên bây g áo dài là phải vẽ sen, thêu sen… Nhưng mà kiểu vẽ khiến bạn cứ liên tưởng đến tranh TQ thế nào ấy. Lại còn kiểu búi tóc như film Tàu nữa chứ 😦

Image

Image

Cái ảnh cuối cùng, nhìn hàng áo dài ở sau kìa, có giống xem Cung Tỏa tâm ngọc này nọ ko?

Image

Các nhà thiết kế và dàn dựng chương trình dạo này yêu thích phim Tàu? Thế là bạn lại lọ mọ đi check lại các bộ sưu tập năm trước xem thế nào?

Đây là năm 2012, cũng Festival Huế

Image

Lại vẫn sen, thêm mấy con chuồn chuồn cũng giống nữa =.=

Image

lotus 2lotus 13 lotus 27

Tuy nhiên, sự ngạc nhiên của bạn đã lên đến tột đỉnh khi bạn chứng kiến bộ sưu tập sau đây của 1 nhà thiết kế dc coi là hàng đầu của VN – …

Ngọc Hân ‘rất lạ’ trong trang phục áo dài

Thế này thì bó tay rồi. Nói thật ai mà xem các thể loại Hoàn châu cách cách, bộ bộ kinh tâm, rồi cung tỏa tâm ngọc này nọ (đại khái là phim thời Thanh) mà ko thấy giống vs mấy bộ đồ này thì… bạn cũng ko biết nói j hơn :DẤn tượng ban đầu là các loại vải lụa bóng, màu sắc rất tươi tắn, áo thường có các viền rất to, nhìn vô cùng chi là giống váy áo trong film nhà Thanh. Nhìn kỹ hơn, thấy có nhiều áo in hoa mẫu đơn – peony – chính là QUỐC hoa của TQ (dù là ko chính thức), biểu tượng lớn trong văn hóa TQ. Tệ nhất là, ở VN xưa nay có bao giờ trồng dc mẫu đơn đâu mà truyền thống 😛
peony 6peony 11peony 20peony 23Có hoa có bướm như cái áo siêu lòe loẹt của em Hânpeony 15peony 290011dp0điệp hoaDưới đây là các trang phục thời Mãn Thanh (Manchuria) ở bên TQ, kể cả dc dựng lại trong film lẫn trong thời trang và ảnh thật. Cái bộ này dc cho là tiền thân của bộ sường xám (cheong sam, hay qipao) của người TQ, bộ mà, nhìn qua thì rất giống bộ áo dài của VN, trừ mỗi cái là nó xẻ thấp dưới hông và ko có cái quần mặc kèm :DĐây là trang phục Mãn ThanhImageImageĐây là trong film ảnhImage

Hì, em Chân Huyên post trước

Image

Tình xuyên

Image

Image

còn ở dưới là Bộ bộ kinh tâm (ngoài lề, em Thi thi ảnh này rất là xinh gái :D)

Image

Đây là cheongsam hay qipao ngày nay

Image

Image

Cái áo này, vải giống hệt mấy bộ áo dài của Minh hạnh trên kia đi 😛

Vấn đề là, đã hơn 1 lần, nhà thiết kế nổi danh này sử dụng các họa tiết và thiết kế kiểu TQ để may áo dài, và vô tư mang đi triển lãm ở nước ngoài 😀

Ngọc Hân diễn áo dài thổ cẩm Minh Hạnh

Hoa hậu Việt Nam 2011 cùng các người mẫu trình diễn bộ sưu tập thổ cẩm của nhà thiết kế nổi tiếng trên đất Pháp.
Người đẹp sải bước xung quang khuôn viên rộng lớn của công viên Lecoq.
Người đẹp sải bước xung quanh khuôn viên rộng lớn của công viên Lecoq.
Người đẹp trong mẫu thiết kế độc đáo được hình thành trên những loại thổ cẩm của vùng Tây Bắc và Tây Nguyên, kết hợp với kỹ thuật thêu tay truyền thống tinh xảo, sự phối hợp tinh tế giữa truyền thống và hiện đại.
Một mẫu thiết kế độc đáo được hình thành trên những loại thổ cẩm của vùng Tây Bắc và Tây Nguyên, kết hợp với kỹ thuật thêu tay truyền thống cho thấy sự phối hợp tinh tế giữa truyền thống và hiện đại.

hanh-6-1348137541_480x0.jpg

Người mẫu Trang Phạm.
Quán quân Vietnam's Next Top Model 2010 Khiếu Thị Huyền Trang.
Quán quân Vietnam’s Next Top Model 2010 Huyền Trang.
Các người mẫu nước ngoài.
Các người mẫu nước ngoài.

hanh-8-1348137542_480x0.jpg

Trên góc độ sáng tạo, thì đây gọi là hàng nhái, nghiêm trọng hơn thì gọi là ăn cắp (tiếng A là plagiarism) mà thường ai mắc phải thì sẽ bị kiện tụng, tệ hơn là coi như bị trục xuất khỏi nghề :). Dĩ nhiên, ko ai kiện cáo cả, vì các thiết kế này ko copy nguyên xi, nhưng dù sao thì nó cũng gây 1 ấn tượng phãn cãm về sự cóp nhặt.

Về mặt văn hóa (và chính trị), có ý gì đây khi 1 nhà tk hàng đầu vn lại phải lấy cảm hứng từ văn hóa TQ? May ra nx bộ áo dài nhìn y hệt áo váy TQ? Trong khi người ta đang cố chối bỏ nguồn gốc từ TQ của chiếc áo dài VN (có nx giả thiết như thế thì phải) thì 1 số người khác lại dường như muốn nhấn mạnh hơn điều này :D. Xem xong bộ sưu tập này, bây giờ bạn AC có vẻ đang nghiêng về phía ý kiến – áo dài VN xuất phát từ áo dài Mãn Thanh bên Tàu rồi 😛

Ngoài lề: Ko hiểu sao, trong mấy bộ sưu tập trên, đi đâu cũng thấy Ngọc hân, 1 người đã từng là hoa hậu vn, cũng thuộc dạng có trình độ, hình như còn học chuyên về thời trang, thế mà còn thế này nữa thì…

……………..

Hoasinh – Anhca

Đây là phần comment, nhưng mà có ảnh nên add vào đây luôn, xem cho liền mạch 😛

Nói thật là thôi thì bạn AC đã làm người xấu thì xấu hẳn 1 thể, đã chê thì chê tới bến luôn vậy…

Té ra cái đêm biểu diễn này gọi là Tinh Hoa Nghề Việt, trong đó sẽ tôn vinh các ngành nghề (thủ công?) truyền thống của vn. Xem cái ảnh này đi 😛 Nhìn như phim (Tàu) http://tuoitre.vn/Van-hoa-Giai-tri/546118/6-5-van-du-khach-den-hue-xem-tinh-hoa-nghe-viet.html

Các cách cách và phi tần đi dạo đêm rằm? Cơ mà vận đồ giống nhau, có thể là cung nữ 😛 Trên đầu còn cắm bông sen như là bông hoa mẫu đơn to đùng của các bạn gái thời Thanh mới sợ chứ 🙂
Loạt ảnh trên trang này mới gọi là đả kích này 😛
Muốn xem thêm ảnh áo quần là lượt màu mè hoa hòa, cứ type Tinh hoa nghề việt image 😛

Đáp lại sự mong đợi…

Hay “vừa đi đường vừa kể chuyện”, cho nên là, post này sẽ viết theo phong cách lan man tùy hứng,  ko cấu trúc, ko trọng điểm, người nào đọc cảm giác khó chịu thì ráng mà chịu 😛

Đầu tiên là nói tới khí hậu. Quả thực mấy năm sống ở vùng nhiệt đới cạnh đường xích đạo làm ta quên mất cái lạnh + mưa lất phất ẩm ướt ở HN. Trời lạnh quá, người nó cũng lười đi, não cũng ko hoạt động nhiều. Cho nên là mấy ngày ở HN cũng ko đọng lại ký ức j nổi bật. Trừ có mỗi mấy thứ – lạnh, kẹt xe và film ảnh 😛

Kẹt xe (hay còn gọi là tắc đường) – đi xe máy ở các tp lớn như HN và HCM thực là cực hình. Kẹt xe tắc đường khiến người ta bực bội, lại dẫn đến nhiều câu hỏi lớn (ko người đáp) khác, vd tại sao mà ngta cứ đổ về thành phố lớn, vì thuận tiện, vì có nhiều cơ hội? Dân thì đổ lỗi cho nhà chức trách, nào thì ai bảo ko phân phối đầu tư 1 cách cân bằng, đều đặn, hoặc là nếu đã đầu tư mất cân đối thì cái nơi tập trung dân đông, tại sao ko quy hoạch đầu tư cho nó tử tế 1 chút, rồi thì ko có quy hoạch dài hạn, tầm nhìn chiến lược (hì, ta là thường hay overuse cái cụm từ chiến lược này, thực ra cứ nói cho kêu vậy thôi, chứ ta cũng chả hiểu nó nghĩa là gì đâu :P).  Nhà chức trách thì đổ lỗi cho người dân, vô ý thức, mất văn hóa, đạo đức xuống cấp v.v và mây mây, làm cho các vấn đề xã hội đã khó xử lý nay càng thêm nan giải… rồi thì siết chặt nhập cư  vào các thành phố lớn (nghe có vẻ mất dân chủ, cơ mà có lẽ cứ phải bàn tay sắt thế nó mới hiệu quả). Nói linh tinh 1 hồi mà ko có trọng điểm 😛 đại khái là ta thấy XH này sao tự dưng nó rối ren lộn xộn quá, thực là mệt mỏi. Dĩ nhiên, với bản chất bàng quan thì ta cũng than 1 câu cho hợp với xu thế thế thôi,  chứ ko có cô thì chợ vẫn đông. Ta thì đã nghĩ rồi, dành dụm tiền rồi kiếm nơi nào yên ả sống, tốt nhất là Huế hoặc Đà lạt đi, cho nó lãng mạn 😛 2 nơi này thì vừa đẹp vừa có vẻ an ổn, duy có 1 điều là – hơi nhiều ma (ở Huế thì 1 năm ko biết có bao nhiêu ngày là ngày giỗ chung, vì nơi đây chịu qua quá nhiều trận thảm họa người chết hàng loạt, đi đâu cũng thấy mồ mả, còn chuyện ma ở tp Đà lạt thì nhiều như cát trên bờ sông Hằng =!=). Mới nhìn thì có vẻ cũng hợp vs ta đấy – 1 fan lâu đời của thể loại truyên & film kinh dị ma mãnh, nhưng mà fan này là fan nửa mùa, kiểu như… ko dám xem 1 mình, xem đến đoạn kinh dị nhất thì nhắm mắt :P… nhớ hôm nọ TV có cái film Dark Water, thực ra trình kinh dị của film này rất thấp, thèm thuồng lắm mà cũng ko  có dám coi, vì nhát gan. Cơ mà hôm sau thấy chiếu lại, ko thể nào kìm nén cái sự sung sướng đó dc, đành phải coi. Mâu thuẫn thế chứ 😛 Nhắc tới cái vụ tự mâu thuẫn, lại nhớ tới mình bỏ 1 buổi chiều để đi xem phần cuối của chạng vạng. Ôi chao… film với chả là ảnh, thực phí tiền!

– Lại nói tới film ảnh, dạo này ta có vẻ kén cá chọn canh quá (có vẻ, nghĩa là ta thì ko thấy thế, nhưng mà giang hồ họ nói thế thì ta đành viết như vậy). Có người kêu mình ra để cùng xem film (online) cơ mà cuối cùng lại chả thèm coi (thực ra là đã coi hết rồi!!!) mà ngồi đọc truyện (ngôn tình!!! rất dở nữa!!!) – thế có nản ko cơ chứ!!!. Nhưng mà dù sao cũng coi dc mấy film. Đầu tiên là film cổ trang VN – Thiên mệnh anh hùng, có em Midu (ko biết đọc là mi-du hay là me-too?) khá là xinh, tiếc nỗi anh nam chính ko có dc đẹp cho lắm (hơi béo béo, cộng vs bộ ria mép thực là điêu dân =.=). Phim làm cũng dc lắm, cảnh quay đẹp, Bái đính Ninh bình chả thua kém film trường bên Tàu bên Hàn là bao. Đánh võ cũng đẹp, khinh công múa kiếm cũng như ai. Còn chêm vào mấy cảnh kinh dị, dọa bạn AC xanh hết cả mắt. Có điều, film vẫn là có điểm vô lý, nhất là quanh cái vụ bức huyết thư. Đầu tiên, bằng chứng buộc tội quan trọng của bà thái hậu, lại mang tính bí mật, cần chế độ bảo mật cao, thế mà đi đâu, gặp ai cũng thấy gào lên, bức huyết thư ở đâu, bức huyết thư thế này, bức huyết thư thế kia, cứ như đang nhắc tới tờ báo lá cải ko bằng. Thứ hai, cái vụ cuối cùng, khi mà anh nam-chính-có-ria-mép đem thư tới trả cho bà thái hậu thực là dở hơi. Anh này tự dưng biến thành bồ tát, ko chỉ tha mạng cho kẻ thù giết cả họ, mà còn giúp kẻ thù củng cố ngôi vị, hơn nữa, nếu đã tha tại sao ko đem đốt hay đem giấu cái thư, lại còn mang tới nộp, thực anh hùng rơm. Mà cái bà thái hậu, bàn tay đã dính máu te tua, cuối cùng lại còn ko thèm giết nhân chứng cuối cùng nữa. Tự dưng cũng đắc đạo gớm. Phim này chỉ thik dc mỗi anh tiểu vương gia, nhân vật phãn diện, rất đẹp zai, rất có phong cách 😛 Ta để ý rồi, tại ta chơi nhiều vs 1 nhân vật hắc ám cho nên bị nhiễm thì phải, coi film, ta hầu như toàn thik các anh/chị /bè đảng phản diện, hắc ám. Coi chạng vạng thì thik bè lũ Volturi, coi van Helsing thì thik anh Dracula, kiểu như vậy (có điều vẫn chưa trình cao như ai đó – thik anh Snape và bạn-you-know-who :D) => hoặc có vấn đề về tâm lý, hoặc là đúng như ai đó từng generalizes “nhân chi sơ tính bản ác”? (=> câu hõi nghiên cứu cho người đang muốn tìm về tôn giáo, người mà hiện vẫn đang trăn trở tại sao ko có ai làm ra 1 cuốn kiểu như Phật giáo for Dummies hay là 50 Câu hỏi về Đạo Phật :P)

Họ nói ta kén chọn film. Ta cũng ko biết nói làm sao nữa. Có lẽ là bây giờ i’m not in the mood for film ảnh? Coi film cũng ko có kiên nhẫn, hehe, luyện xong bộ Hiên viên Kiếm 3 mấy tập bằng cách xem 3 tập đầu và 1 tập cuối (chủ yếu để ngắm em Lưu thi thi xinh gái :P), Đế Nữ Hoa thì khá hơn, coi dc đến tập 9 rồi mới coi tập cuối (mặc dù cả em Xa thi mạn lẫn anh gì đó đều ko đẹp j, đây người ta gọi là – diễn viên có thực lực có khác :D). Tìm trên mạng, chọn qua chọn lại, chọn tới chọn lui, chả thấy dc cái film Tàu nào để coi (btw, dạo này nhà này lại sính cổ, quay lại luyện tvb, ko thèm coi film mainland :P). Đi đâu cũng thấy Mã Cảnh đào, Mã đức chung, Âu dương chấn hoa, Xa thi mạn… thực là tức điên. Mà phát hiện (ngoài lề), hình như nx người họ Mã nhìn cứ đêu đễu – hay là do ấn tượng từ anh Mã giám sinh mà ra (??!!!). Dc cái, vừa chọn vừa chê, chê nhưng mà vẫn coi, coi xong lại chê, thế mà vẫn tiếp tục coi… ko thể hiểu dc (có lẽ là 1 số người nào đó đang hơi rảnh rỗi và thừa thời gian, my god, nói câu này mà thấy thực có lỗi vs tổ chức).

Bàn về film ảnh, lại phải mở bài Đế nữ hoa ra nghe lại 😛

Thực là hay quá đi mà. Bài hát này nghe rất rợn người, 1 em công chúa nước mất nhà tan mà phải tự vẫn, 1 anh phò mã, vì yêu em công chúa mà cũng tự vẫn theo, để mấy kiếp sau sẽ nối lại duyên. Đêm tân hôn thành đêm tự tử 😛 Ko biết truyện có điêu dân chút nào hay ko, vd, dân châu Á (dân Tàu) thik bi kịch nên viết ra như thế, hoặc anh phò mã bị ép ko còn đường nào nên đành tự tử chứ cũng chả phải thâm tình gì cho cam? Nhưng mà nếu thực như vậy, thì anh phò mã này thực là đáng ngưỡng mộ, đáng ngưỡng mộ – coi cái chết nhẹ như lông hồng. Thời nay có lẽ ko còn kiểu tình yêu lý tưởng, vì tình mà chết kiểu như thế này nữa (à, hình như ta hơi khinh suất kết luận, mới hôm nọ vừa đọc đâu trên mạng thấy có 2 anh chị “quan hệ bất chính, buộc tay nhau tự tử” , kể thì cũng hơi hâm mộ tình cảm của họ. Mặt khác, như Trì chủ biên cũng đã nhận xét, đã có dũng khí “quan hệ bất chính”, tại sao ko có dũng khi sống tiếp??? Thực ra ta hơi ko hiểu những người tự tử , ý là tại sao lại phải làm như vậy, nhất là nếu việc đó gây hại đến nx người khác).

Trên đà các chuyện tình bi thảm, ta post một bài từ trong cuốn 300 Bài Tống từ, “mới cứng, bọc lụa trắng tinh, bìa in chữ dát vàng chóe mắt, mang từ TRUNG QUỐC VỀ, MANG TỪ TRUNG QUỐC VỀ”:

玉樓春

Ngọc lâu xuân (Tác giả: Tống Kỳ)

東城漸覺風光好,
觳皺波紋迎客棹,
綠楊煙外曉寒輕,
紅杏枝頭春意鬧。

浮生長恨歡愉少,
肯愛千金輕一笑,
為君持酒勸斜陽,
且向花間留晚照。

Phiên âm

Đông thành tiệm giác phong quang hảo,
Hộc trứu ba văn nghinh khách trạo,
Lục dương yên ngoại hiểu hàn khinh,
Hồng hạnh chi đầu xuân ý náo.

Phù sinh trường hận hoan du thiểu,
Khẳng ái thiên kim khinh nhất tiếu,
Vị quân trì tửu khuyến tà dương,
Thả hướng hoa gian lưu vãn chiếu.

Dịch nghĩa (thivien)

Dần cảm thấy phong cảnh phía đông thành thật là đẹp,
Sóng nước lăn tăn đón mái chèo của khách,
Sáng sớm còn hơi lành lạnh ngoài làn dương liễu rủ mành như khói phủ,
Ý xuân náo động đầu cành hoa hồng hạnh.

Kiếp phù sinh cứ giận mãi ít lúc được đùa vui hoan hỷ,
Lẽ nào lại tiếc nghìn vàng xem nhẹ một tiếng cười (mà không dám mua),
Vì anh dâng rượu khuyên ánh tà dương,
Hãy lưu lại những tia nắng cuối cùng cho vùng hoa thắm.

English translation (hôm nay bày đặt chơi trội :P)

The scenery is getting fine east of the town
The rippling water greets boats rowing up and down
Beyond green willows morning chill is growing mild
On pink apricot branches spring is running wild

In our floating life scarce are pleasures we seek after
How can we value gold above a hearty laughter?
I raise wine cup to ask the slanting sun to stay
And leave among the flowers its departing ray.

Thực ra lúc đọc, thấy hai câu in nghiêng+đậm rất là thích.

Có thế thôi 😛

Anhca

Le Minh Khai's SEAsian History Blog

Always rethinking the Southeast Asian past

followmybrushmarks

exploring the ancient art of Chinese Brush Painting

Hoasinh_Anhca

Trì trung Hoa sinh hưởng lạc Chi thượng Anh ca mạn đề

Nguyễn Huy Hoàng

the star is fading

becomingnguoiviet

An outsider's view on what is going on inside Vietnam

Rie's Bento & Cooking

in healthy way with Love

Quỹ Nghiên cứu Biển Đông

Vì công lý và hòa bình cho Biển Đông

Nghiên Cứu Lịch Sử

Các bài nghiên cứu, biên khảo và dịch thuật các chủ đề về lịch sử

Thought Catalog

Thought Catalog is a digital youth culture magazine dedicated to your stories and ideas.

About Words - Cambridge Dictionaries Online blog

Commenting on developments in the English language

VƯƠNG-TRÍ-NHÀN

đang hoàn thiện

Nghiên cứu quốc tế

Just another WordPress.com site

My kitchen of love ~

What's behind my kitchen door

%d bloggers like this: