Khách chí – Đỗ Phủ

Thấy bài này hay, nên chép lại đây. Thích nhất là câu thứ 3+4. Nguồn: thivien.net

Không biết có ai rỗi, khi nào đó check lại phần dịch hộ mình không??? 🙂

客至

舍南舍北皆春水,
但見群鷗日日來。
花徑不曾緣客掃,
蓬門今始為君開。
盤飧市遠無兼味,
樽酒家貧只舊醅。
肯與鄰翁相對飲,
隔籬呼取盡餘杯。

Bản giản thể

舍南舍北皆春水,
但见群鸥日日来。
花径不曾缘客扫,
蓬门今始为君开。
盘飧市远无兼味,
樽酒家贫只旧醅。
肯与邻翁相对饮,
隔篱呼取尽杯。

Khách chí

Xá nam xá bắc giai xuân thuỷ,
Ðãn kiến quần âu nhật nhật lai.
Hoa kiến bất tằng duyên khách tảo,
Bồng môn kim thuỷ vị quân khai.
Bàn tôn thị viễn vô kiêm vị,
Tôn tửu gia bần chỉ cựu phôi.
Khẳng dữ lăng ông tương đối ẩm,
Cách ly hô thủ tận dư bôi.

Dịch nghĩa

Phía nam, phía bắc nhà toàn là nước xuân,
Chỉ thấy những con chim âu ngày ngày bay tới.
Trước đây chưa từng có vì khách nào mà quét đường hoa,
Bây giờ mới vì bạn mà mở cửa cỏ bồng.
Mâm cơm chiều, vì chợ xa nên không có hai món trở lên,
Chén rượu, vì nhà nghèo nên chỉ có rượu cũ chưa lọc.
Thôi đành đối ẩm với lão hàng xóm,
Cách rào, gọi mang ra hết chén rượu còn lại.

Bản dịch của YL

Bên nam bên bắc nước xuân vầy

Chỉ thấy bầy cò vẫn lượn bay

Vắng khách ngõ hoa nào biết quét

Đợi ai cổng cỏ mở hôm nay.

Mâm chiều xa chợ không nhiều món

Ly rượu nhà nghèo chút vị cay

Cùng lão láng giềng vui đối ẩm

Cách rào gọi lấy chén ra bày.

Hàn

Advertisements

Đăng Cao – Đỗ Phủ

Đổ Phủ thì ta chỉ thích được có vài bài (thật là ko biết thưởng thức mà), có điều bài Đăng Cao của ông thì ta cực kỳ cực kỳ là thích… Đọc thấy tâm trạng gì đâu 😦

Đang lười nên ko bình loạn j thêm, mà bài này thì chắc đã có rất nhiều bài phân tích, bình loạn rồi. Hay thế cơ mà.

登高

(杜甫)

風急天高猿嘯哀,
渚清沙白鳥飛回。
無邊落木蕭蕭下,
不盡長江滾滾來。
萬里悲秋常作客,
百年多病獨登臺。
艱難苦恨繁霜鬢,
潦倒新停濁酒杯。

 

Phiên âm

Phong cấp, thiên cao, viên khiếu ai,
Chử thanh, sa bạch, điểu phi hồi.
Vô biên lạc mộc tiêu tiêu há,
Bất tận trường giang cổn cổn lai.
Vạn lý bi thu thường tác khách,
Bách niên đa bệnh độc đăng đài.
Gian nan khổ hận phồn sương mấn,
Lạo đảo tân đình trọc tửu bôi.

Dịch nghĩa

Gió thổi, trời cao, vượn  kêu rầu rĩ,
Bến nước trong, làn cát trắng, chim bay liệng vòng.
Ngàn cây bát ngát lá rụng xào xạc,
Dòng sông dằng dặc, nước cuồn cuộn trôi.
Muôn dặm thu buồn, xót thân thường nơi đất khách,
Suốt đời quặt quẹo, một mình lên ngắm trên đài.
Gian khổ uất hận, mái tóc thêm ngả màu sương,
Lận đận vì mang nhiều bệnh mới phải ngừng chén rượu đục.

Lười nên lấy từ wiki   http://vi.wikipedia.org/wiki/%C4%90%C4%83ng_cao

Đổ Phủ cũng có 1 bài “đăng cao” thãm thiết ko kém nà:

Đăng Nhạc Dương lâu

Tích văn Động Đình thuỷ,
Kim thướng Nhạc Dương lâu.
Ngô Sở đông nam sách,
Càn khôn nhật dạ phù.
Thân bằng vô nhất tự,
Lão bệnh hữu cô chu.
Nhung mã quan san bắc,
Bằng hiên thế tứ lưu.

Dịch nghĩa: Lên lầu Nhạc Dương
Xưa nghe nói nước hồ Động Đình
Nay được lên lầu Nhạc Dương
Đất Ngô, đất Sở chia tách ở hai phía đông nam
Trời đất suốt ngày đêm dập dềnh nổi
Bà con bạn hữu không có một chữ (thư từ qua lại)!
Thân già yếu lênh đênh trong chiếc thuyền côi quạnh
Quan san phía bắc đang nhộn binh đao
Tựa hiên, ròng ròng nước mắt, nước mũi!

Tiện thể bác Đổ Phủ “đăng cao” với nỗi sầu bi vô hạn, ta cũng dạo 1 vòng xem các vị khác “đăng cao” thì thế nào nhỉ 🙂

Đăng U Châu Đài Ca của Trần Tử Ngang – bài này thì quá đình đám đi rồi. Một trong nx bài thơ Tàu  đầu tiên ta học – ấn tượng rất chi là khó phai 😉

Tiền bất kiến cổ nhân,
Hậu bất kiến lai giả.
Niệm thiên địa chi du du,
Ðộc sảng nhiên nhi thế há.

Bản dịch của Tương Như

Ngưòi trước chẳng thấy ai
Người sau thì chưa thấy
Gẫm trời đất thật vô cùng
Một mình tuôn dòng lệ.

Hoàng Hạc Lâu – Thôi Hiệu: bài này thì khỏi phải chép phần dịch rồi, hình như dạo nào có bầu bán j bên thivien, bài này đoạt quán quân Top các bài thơ Đường hay nhất thì phãi.

Tích nhân dĩ thừa hoàng hạc khứ,
Thử địa không dư Hoàng Hạc lâu.
Hoàng hạc nhất khứ bất phục phản,
Bạch vân thiên tải không du du.
Tình xuyên lịch lịch Hán Dương thụ,
Phương thảo thê thê Anh Vũ châu.
Nhật mộ hương quan hà xứ thị,
Yên ba giang thượng sử nhân sầu.

Đăng Kim Lăng Phượng Hoàng Đài – Lý Bạch: đúng là ngược hẳn với Đỗ Phủ,  nỗi buồn của bác Lý nó “lãn mạng”, “mơ mộng” thế nào ấy 😉

Phượng Hoàng đài thượng phượng hoàng du,
Phượng khứ đài không giang tự lưu.
Ngô cung hoa thảo mai u kính,
Tấn đại y quan thành cổ khâu.
Tam Sơn bán lạc thanh thiên ngoại,
Nhị thuỷ trung phân Bạch Lộ châu.
Tổng vị phù vân năng tế nhật,
Trường An bất kiến sử nhân sầu.

Bản dịch của Khương Hữu Dụng

Đài Phượng Hoàng cao, phượng đến chơi,
Phượng đi, đài vắng, dải sông trôi !
Cung Ngô hoa cỏ che đường lối,
Đời Tấn cân đai hoá núi đồi.
Ba ngọn thanh sơn, trời khuất nửa,
Một vùng Bạch Lộ nước chia đôi.
Chỉ vì mây nổi che vầng nhật,
Chẳng thấy Trường An não dạ người.

Thục trung cửu nhật – Vương Bột: Anh Vương Bột là vì sang Việt Nam mà trên đường bị đắm tàu tử cho nên các bạn HS-AC luôn vẫn có sự “ưu ái” nhất định vs anh nà  . Đáng nhẽ là cop bài Đằng Vương Các Tự vào, nhưng mà dài quá, với lại bài đó nhà mình đọc quen rồi, đọc bài khác vậy

Cửu nguyệt cửu nhật Vọng Hương đài
Tha tịch, tha hương tống khách bôi
Nhân tình dĩ yếm Nam Trung khổ
Hồng nhạn na tòng Bắc địa lai

Trong đất Thục ngày mồng chín

Ngày mồng chín tháng chín lên đài Vọng Hương,
Trên chiếu lạ nơi đất khách rót chén rượu tiễn khách.
Lòng người đã chán cảnh khổ ở Nam Trung,
Chim hồng nhạn ở đất Bắc còn bay đến đây làm gì.

Đăng Lạc Du Nguyên – Lý Thương Ẩn

Hướng vãn ý bất thích,
Khu xa đăng cổ nguyên.
Tịch dương vô hạn hảo,
Chỉ thị cận hoàng hôn.

Lên Đồi Lạc Du

Về lúc chiều hôm, trong lòng chằng được vui
Đi xe lên vùng đất cổ
Ánh nắng chiều tà đẹp vô cùng
Chỉ là trời đã gần đến hoàng hôn, àizzz.

vv và vv…

Đi qua 1 vòng thì thấy các bác Tàu xưa cứ mà “đăng cao” là thể nào cũng u uẩn, bi thương. Ngắm cảnh đẹp thế mà còn buồn. Đẹp thì buồn, đẹp phải buồn, hay buồn mới đẹp? Là các người ấy cố ý viết thơ buồn buồn mới hút khách nhỉ??? Xem bác Hồ chúng ta chỉ trích “cổ thi thiên ái thiên nhiên mỹ” và “hiên đại thi trung ưng hữu thiết” nà:

Thướng Sơn – Hồ Chí Minh: Bác hồ thì có mấy bài “lên núi” lận, Tẩu Lộ này, mới ra tù tập leo núi j j đó, lên núi coi đánh nhau j j đó nữa… bài nào bài nấy sắt thép tùm lum, khí thế bừng bừng. Nhưng chép đại diện bài này thôi — Đọc 1 phát thấy chữ “Cộng sản” to đùng viết hoa luôn rồi – màu đỏ nhuộm kín cả bài thơ đi

Lục nguyệt nhị thập tứ
Thướng đáo thử sơn lai
Cử đầu hồng nhật cận
Đối ngạn nhất chi mai.

Bản dịch của Tố Hữu

2 mươi 4 tháng 6
Lên ngọn núi này chơi
Ngẩng đầu: mặt trời đỏ
Bên suối 1 nhành mai.

Hay là hôm nào anh Vk vs chị HS cũng kiếm cái gò đất nào đó, leo lên đứng 1 lát xem bi thương hay “chất thép” có dâng lên ko, viết vài bài cho vui 🙂

Anh Ca

leminhkhaiviet

About Vietnamese Cultural History and Scholarship

Le Minh Khai's SEAsian History Blog

Always rethinking the Southeast Asian past

followmybrushmarks

exploring the ancient art of Chinese Brush Painting

Hoasinh_Anhca

Trì trung Hoa sinh hưởng lạc Chi thượng Anh ca mạn đề

Nguyễn Huy Hoàng

the star is fading

becomingnguoiviet

An outsider's view on what is going on inside Vietnam

Quỹ Nghiên cứu Biển Đông

Vì công lý và hòa bình cho Biển Đông

Nghiên Cứu Lịch Sử

Các bài nghiên cứu, biên khảo và dịch thuật các chủ đề về lịch sử

Thought Catalog

Thought Catalog is a digital youth culture magazine dedicated to your stories and ideas.

About Words - Cambridge Dictionaries Online blog

Commenting on developments in the English language

VƯƠNG-TRÍ-NHÀN

đang hoàn thiện

Nghiên cứu quốc tế

Just another WordPress.com site

My kitchen of love ~

What's behind my kitchen door

%d bloggers like this: