Đọc Harry Potter và tán nhảm về Quan hệ Quốc tế…

Trước tiên là đôi dòng tán nhảm:

Sau phong trào phim Hàn xẻng và truyện ngôn tình Trung Của, ta giở lại HP (bản dịch của Lý Lan) đọc. Chợt nảy ra suy nghĩ buồn cười. Ví như, ví như, ví như ta là phù thủy, thì ta sẽ được xếp vào Nhà nào của trường Hogwarts? (hihi, cứ làm như bây giờ ta chưa phải là một mụ “phù thủy”, đặc biệt là khi được bác Lê Hoàng miêu tả thế này “xa lạ với váy ngắn hoặc mái tóc đen mượt óng ả, cả đời chỉ đầu bù tóc rối hoặc đeo kính cận dày cộp, nhìn đâu cũng thấy những vấn đề của thế giới chứ không thấy nổi vấn đề của bản thân mình và vừa khó tính, vừa cau có lại vừa khô khan”!!! 😀 –> giống trong truyện  nhỉ, không phải là phù thủy thì là gì???)

[ấy mà quên, con chim kia đã đọc HP chưa nhỉ?]

Nhà Griffindor của các em Harry Potter này kia thì chắc chắn ko vào được, vì muốn vào nhà đó đức tính đầu tiên cần có là dũng cảm, mà ai quen với ta đây đều biết là ta hèn và sợ chết (mà từ cái nhãn quan hèn và sợ chết của ta, thấy các em nhà Griffindor kia rất ư, rất ư là liều mạng). Còn cái con chim kia, kẻ chỉ ăn thức ăn luộc (gần- như- không- chấm- nước- mắm) có lợi cho sức khỏe, ăn giá đỗ tự trồng vì sợ rau ngoài chợ phun thuốc sâu, và đi ngủ đúng giờ để tránh bệnh đau tim, thì chắc lại càng không vào được Griffindor. Nhân tiện, do trí liên tưởng phong phú, tự nhiên nghĩ là em HP nếu đặt vào bối cảnh Thủy Hử/ Kiếm hiệp TQ, sẽ được đặt biệt hiệu là Biển Mệnh (liều mạng, giống Biển mệnh tam lang Thạch tú, hay như em gì nhân vật chính trong Bộ Bộ Kinh tâm, cũng được gọi là Biển mệnh thập tam muội. Vì thế Biệt hiệu + tên của em ý sẽ là: Biển mệnh Ha Lợi Ba Đặc. Hic!!!).

Cái nhà được coi là xịn thứ 2 ở Hogwarts, là nhà Ravenclaw, cũng ko vào được, bởi vì nhà đó đòi phải thông minh, mà… Hỡi ôi, ở cái tuổi tam thập nhi lập rồi mà không một xu dính túi, có tự nhận là thông minh thiên hạ cũng không ai người ta chấp nhận!

Cho nên, chỉ có khả năng bị xếp vào Hufflepuff (chăm chỉ, kiên nhẫn, bonus là trung thành)  hoặc Slytherin (xảo quyệt, không từ thủ đoạn). Tất nhiên, đây là những miêu tả chính thức (official), mà vì vậy mang tính vô cùng “tuyên truyền, đánh bóng” cho nhà Hufflepuff, bởi vì nói một cách trắng trợn ra, thì những ai không dũng cảm, không thông minh, thì bị xếp vào nhà Hufflepuff, được gán cho cái đức tính “chăm chỉ” gọi là “an ủi”, nhưng mà có an ủi vỗ về cách nào thì “chăm chỉ” cũng không được đánh giá cao bằng các đức tính “dũng cảm”, “thông minh” (bằng chứng: như lời mấy nhân vật chính HP, Ron… khi bàn luận về các nhà ở tập 1: hy vọng được vào nhà Gryfindor, Ravenclaw cũng không đến nỗi nào, chỉ sợ là bị vào Hufflepuff… sau đó tự an ủi, nhưng ít ra vào Hufflepuff còn hơn Slytherin, vì nhà đó toàn phù thủy hắc ám; hay như thực tế mà truyện kể, nhà Hufflepuff cả trăm năm nay chả bao giờ thắng cái gì ở trường cả, chả có vinh quang nào, nói chung là mờ nhạt).

Nhà Slytherin thì tất nhiên là hắc đạo, khỏi phải bàn. Chợt nghĩ. Đúng là truyện cho… trẻ con. truyện TQ, xảo quyệt thủ đoạn toàn lên làm vua đấy, toàn anh hùng cả đấy :D. Tục ngữ còn có câu: Vô độc bất trượng phu :D. Chưa kể theo dòng truyện ngôn tình, đặc biệt là mấy cái truyện ngược luyến, đàn bà toàn yêu đàn ông xảo quyệt thủ đoạn cả! (Câu hỏi nghiên cứu thú vị: hình như người TQ coi trọng/ suy nghĩ tích cực hơn về đức tính xảo quyệt thủ đoạn so với người phương Tây? đúng như người ta hay nói là TQ vẫn tư duy chính sách đối ngoại theo thuyết âm mưu và thích dùng tactics… còn VN chúng ta có thế không nhỉ? :-))

Cơ hội của ta là 50 ăn 50 cho mỗi nhà.

Chăm chỉ, nếu chăm chỉ thật thì đã không có thời gian xem phim Hàn xẻng, đọc hết từ kiếm hiệp sang ngôn tình sang Harry Potter, lại còn lên mạng chơi điện tử và viết blog nhảm nhí, thế là biết rồi đấy…  Tuy nhiên, tự nhận là chăm chỉ đủ để chưa bao giờ là học sinh dốt 😀

Xảo quyệt, ta thì cho là ta vô cùng tận ngây thơ trong sáng, nhưng không hiểu vì cái lý do chối tỷ gì mà bị “thiên hạ” (kẻ mà ai cũng biết là ai đấy) đặt cho  biệt hiệu là Huyết Liên, Lãnh trì Huyết Liên, Bạo Liên, lại  gán cho chức vụ là Đông Phương giáo chủ? (By the way, Đông Phương giáo chủ đứng đầu Nhật Nguyệt thần giáo, cái chữ Nhật Nguyệt kia ghép vào thật là có implication, chẳng nhẽ là có “duyên”?!). Còn cái kẻ suốt ngày nhìn đời qua lăng kính “đểu” kia, lại tự đặt tên mình là Nước Lã với Đạm Thủy mới sợ (chẳng qua là chiêu trò gắp lửa bỏ tay người, hay ngậm máu phun người gì mà thôi)!!! Nhưng thôi, dù sao để tỏ ý tôn trọng ý kiến “dân chủ” của cộng sự+ em út, ta cũng bỏ ngỏ khả năng là ta đây có thể xảo quyệt thủ đoạn…

Tóm lại là ta đây, nếu trong một môi trường được chia thành bốn loại người, sẽ được xếp vào hạng hoặc là hơi đần (những người ko thông minh nhưng chăm chỉ thì vẫn ok (và thậm chí có thể trở thành rất giỏi), còn vừa không thông minh vừa lười thì kết quả rõ là đần), hoặc là hơi xảo quyệt, hoặc là đần kếp hợp với hơi xảo quyệt….nói chung là, thảm, thật là thảm …

Harry Potter và Quan hệ Quốc tế…

[đã từng thấy có quyển sách tên như thế này đấy, nhưng mà chưa có đọc, những gì viết dưới đây là suy luận của bản thân thôi].

Vô cùng thú vị là truyện Harry Potter kia đầy rẫy những social construction (kiến tạo xã hội) về một số chủ thể quốc tế, mà hình như là phản ảnh và tái kiến tạo tư duy Chiến tranh Lạnh (của phương Tây nhưng ngày nay đã áp đặt lên toàn thế giới)??? (hay ho hơn nữa là ngày nay họ gọi tư duy Chiến tranh lạnh là tàn tích cần phải loại bỏ, là hiếu chiến, và đổ cho “một số chủ thể” là vẫn duy trì tư duy này, trong khi rõ  là ai cũng có phần cả – tại anh tại ả tại cả đôi bên).

Ở tập 4, tham gia cuộc thi Tam pháp thuật ở châu Âu có 3 trường: Hogwarts của Anh, Beauxbatons của Pháp, và Dumstrang, tuy không nói rõ địa điểm cụ thể, nhưng căn cứ vào việc đồng phục học sinh của trường này là áo khoác lông thú, địa điểm trường ở nơi rất lạnh, và tên các học sinh toàn là tên Nga hoặc Bulgaria (xem ở đây), thì người đọc có thể đoán đại loại là trường ở phía Bắc của Đông Âu (hay rồi nha).

Tóm lại là 1 châu Âu với trục Anh- Pháp, và thêm 1 đại diên của Đông Âu cho đủ bộ!

Đại diện của Đông Âu – Dumstrang kia, được kiến trúc thành một hình ảnh khá tệ hại (ở đời cứ phải có cặp đối lập chính>< tà mới vui, mà mình là chính rồi thì 1 thằng nào đó chắc chắn phải là tà, chứ nếu không có kẻ xấu các anh hùng đâm ra lại buồn rỗi không có việc gì làm, như tục ngữ Trung Quốc có câu đấy, anh hùng không sợ thời loạn, chỉ sợ thời không loạn). Trước hết là trườngDumstrang là trường duy nhất và công nhiên đeo đuổi Nghệ thuật Hắc ám, đối lập với phe chính nghĩa Hogwarts+ Beauxbatons. Thứ nữa là thầy hiệu trưởng Igor Karkaroff chăm sóc “gà nòi” Viktor Krum (cầu thủ nổi tiếng thế giới, học trò cưng) một cách ra mặt, offer mọi đặc quyền đặc lợi, trong khi rất phũ phàng với các học sinh khác. Ngay cả ông thầy Snape ở trường Hogwarts vốn nổi tiếng là bênh học sinh nhà ông ý và trù úm học sinh nhà khác cũng không có thái độ trắng trợn lộ liệu như hiệu trưởng Karkaroff. Thật là một minh họa sống động cho George Orwell’s “all animals are equal, but some are more equal than others” 😛 (con chim đã viết về George Orwell  ở đây).

Bản thân Karkaroff là nhân vật phản diện xấu xa: ngoài thái độ coi trọng học trò cưng (ai đem lại vinh quang cho mình), xem học sinh khác như cỏ rác ở trên, ông này cũng lười biếng không thực hiện đúng trách nhiệm “phụ mẫu chi dân” (qua lời kể của Krum, ông này chẳng động tay động chân gì, trên đường đến Hogwarts để tham gia cuộc thi Tam Pháp thuật, học trò của ông ý phải tự lo hết). Chưa hết, ông này là một Tử thần thực tử (Death Eater) tà đạo, lại còn gian giảo phản phúc và hèn nhát (để tránh bị vào tù liền chỉ điểm đồng bọn). Tóm lại là tội phạm chiến tranh lọt lưới. Ấy thế mà ông ý leo lên đến chức Hiệu trưởng học viện pháp thuật đấy (implication, implication… có thể liên tưởng đến những ai đây 🙂 !!!).

Ngoài ra nữa thì tư duy và  cách tiến hành quan hệ quốc tế của ông này mang tính thiếu thân thiện, bất hợp tác, giở quẻ, lấy dạ tiểu nhân đo lòng quân tử và thiếu minh bạch (hehe nghe quen không, giống quan niệm của “dư luận quốc tế” về “a rising China” nhỉ 😛 –>  thông cảm, dư âm từ Tuần lễ nghe theo Tổ quốc kêu gọi vẫn còn). Ví như, trong khi Dumbledore của Hogwarts và Bộ Pháp thuật của Anh Quốc miệt mài lao động để thúc đẩy mối hợp tác quốc tế (thông qua cuộc thi Tam Pháp Thuật), thì Karkaroff, khi biết Harry Potter cũng được dự thi, đã phản ứng dữ dội, chỉ trích thậm tệ và dọa dẫm bỏ cuộc (so với phản ứng nhẹ nhàng, lịch sự và vẫn duy trì niềm tin vào Dumbledore của bà hiệu trưởng Maxime trường Bauxbatons). Trong đêm vũ hội, khi Hermione hỏi Viktor Krum về trường Dumstrang, Karkaroff chặn lời ngay không cho Krum trả lời, sợ nói lộ bí mật trường (so với Hogwarts tình nguyện đứng ra làm chủ nhà). Ông này cũng nghi ngờ Hogwarts muốn “xử lý” quân của ông ý…

Hơ hơ, như thế nào mà lại là một trường đầy học sinh Đông Âu (sao không tưởng tượng ra một trường đầy học sinh  Ý, hay Pháp, hay Hy Lạp ở Nam Âu)? và tại sao lại là cả trường có “truyền thống lâu đời” theo nghệ thuật Hắc Ám? mà không phải là chỉ một vài cá nhân xấu, bất chợt điên rồ như kiểu Voldemort? Và như thế nào mà một người xấu xa như Karkaroff  lại có thể leo lên đỉnh quyền lực (chứ như ông Malfoy ở Anh chẳng làm được cái thể thống gì, thỉnh thoảng dùng tiền bạc đánh lén, đánh tỉa nhưng ko ăn thua mấy)? Khỏi phải trả lời nhỉ? cứ theo cái gọi là social construction thì người kia hiểu rồi đấy. Tư duy của con người ta được định hình thế rồi…

À, mà nhân vật Krum học Dumstrang hóa ra là người tốt, nhưng mà anh này tâm sự với em Hermionie là anh ý không có thích học Dumstrang, anh ý thích đến Hogwarts hơn  (ngày xưa là phải vượt biên qua tấm màn thép đó nha, nay thì khỏe rồi hihi).

Ơ thôi mệt rồi, tám đến đây thôi (còn nữa, và còn chuyện khác cần tám)….

—-

Hàn

Advertisements

Những Ngày ở Miến Điện – Burmese Days (George Orwell)

George Orwell là 1 cây bút đặc biệt. Mặc kệ quan điểm chính trị như thế nào, mặc kệ sự châm biếm chua cay tới đâu, thì những dòng viết của ông đều toát lên 1 loại tinh thần nhân đạo giản dị mà thực tế 😀 (Hình như những tác phẩm của ông không được phép xuất bản ở Vietnam?)

[ Ngoài lề: thân thế, tiểu sử, cuộc đời hoạt động văn nghệ văn gừng => check wiki http://en.wikipedia.org/wiki/George_Orwell]

Có lẽ là, những người đọc (kể cả bạn AC) ko khó gì mà đi đến 1 nhận định chung rằng là 1984 và Trại Súc Vật là 2 tác phẩm nổi bật nhất/thành công nhất/hay nhất của ông. Tuy nhiên, trong số các tác phẩm từng đọc của Orwell, bạn AC lại ấn tượng sâu sắc nhất vs Những Ngày ở Miến Điện. Vì sao ấn tượng thì cũng không nhớ, có lẽ là do 1 sự tổng hợp của 1 bức tranh ảm đạm ở 1 xứ thực dân, 1 tâm lý u uẩn vương vất và 1 sự vỡ mộng nhỏ nhoi của 1 bạn tiểu tư sản hơi bị lãng mạn quá mức (khá khôi hài trong mắt của đa số người xem) nó hợp với cái tình trạng tâm lý lúc bạn AC lần đầu nhìn thấy cuốn này trên thư viện (lúc ý đang đọc về tình trạng nhân quyền ở Myanmar để viết luận văn và than vãn cho cái cuộc sống nhàm chán vô phương vô hướng của mình :P)

Image

Có thể tìm thấy bản mềm tại đây, bằng tiếng Anh và nhìn có vẻ hơi khó đọc

http://gutenberg.net.au/ebooks02/0200051.txt

Về nghệ thuật: Ngòi bút đầy màu sắc và sống động, khung cảnh ngột ngạt, đầy màu sắc, mùi vị ở 1 xứ thuộc địa vùng nhiệt đới hiện ra như có thể đụng chạm vào được, với mùi cà-ri ngào ngạt tới tắc thở, mồ hôi nhễ nhại của người lao động dưới cái nắng hè gay gắt, và ruồi muỗi hàng đàn ở xứ nhiệt đới  :P. Sự châm biếm là có, nhưng không lộ rõ như những tác phẩm khác, viết rất chi là “khách quan” và thờ ơ, nhưng nghe ra 1 đống vị chua cay 😛

Về nội dung: Đây là 1 câu chuyện buồn 😦 nhưng viết với 1 ngòi bút thờ ơ nên nó ko éo le và lấy nước mắt như truyện Quỳnh Dao (và các phiên bản phim truyền hình 1 thời làm mưa làm gió trên thị trường nghe nhìn). Còn sót lại ở người đọc là 1 cảm giác hơi chua xót và tiếc thương cho 1 vài số phận…

–         Xuyên suốt cuốn tiểu thuyết là 1 thái độ chán chường với chủ nghĩa thực dân, nhưng nó không dẫn đến 1 sự phản kháng kịch liệt và triệt để. Theo quan điểm cách mạng, thì là tác giả vẫn còn tàn dư tư sản, tinh thần chống đối thường chỉ dẫn tới 2 kết quả: 1. thỏa hiệp, cải lương, hoặc là 2. rơi vào u uất, bất đắc chí, tự kỷ tự bế. Có vẻ nhân vật chính trong truyện này (và cả Orwell trong những năm tuổi trẻ?) rơi vào trường hợp số 2.

–         1 bức tranh về đời sống dưới chế độ thực dân ở 1 thuộc địa xa xôi, những người bản địa “mọi rợ” bị khinh thường và bêu riếu với đủ các tật xấu (từ ngoại hình tới tính cách :P), những người thực dân với những nỗ lực bảo vệ nếp sống “văn minh” (ngoặc kép :P) trong 1 bối cảnh “nhơ nhớp” ở thuộc địa, những cảnh đời nhàm chán, buồn bã và những mơ mộng mang tính lý tưởng và lãng mạn (tiểu) tư sản dần bị vỡ tan…

–         1 khát khao về tự do, chủ yếu là về tinh thần/linh hồn, dĩ nhiên là cuối cùng không có đạt được, thãm (bi kịch mà :()

Trích đoạn:

Time passed and each year Flory found himself less at home in the
world of the sahibs, more liable to get into trouble when he talked
seriously on any subject whatever. So he had learned to live
inwardly, secretly, in books and secret thoughts that could not be
uttered. Even his talks with the doctor were a kind of talking to
himself; for the doctor, good man, understood little of what was
said to him. But it is a corrupting thing to live one’s real life
in secret. One should live with the stream of life, not against
it. It would be better to be the thickest-skulled pukka sahib who
ever hiccuped over ‘Forty years on’, than to live silent, alone,
consoling oneself in secret, sterile worlds.
……
Since then he had not even applied for home leave. His father had
died, then his mother, and his sisters, disagreeable horse-faced
women whom he had never liked, had married and he had almost lost
touch with them. He had no tie with Europe now, except the tie of
books. For he had realized that merely to go back to England was
no remedy for loneliness; he had grasped the special nature of the
hell that is reserved for Anglo-Indians. Ah, those poor prosing
old wrecks in Bath and Cheltenham! Those tomb-like boarding-houses
with Anglo-Indians littered about in all stages of decomposition,
all talking and talking about what happened in Boggleywalah in ’88!
Poor devils, they know what it means to have left one’s heart in an
alien and hated country. There was, he saw clearly, only one way
out. To find someone who would share his life in Burma–but really
share it, share his inner, secret life, carry away from Burma the
same memories as he carried. Someone who would love Burma as he
loved it and hate it as he hated it. Who would help him to live
with nothing hidden, nothing unexpressed. Someone who understood
him: a friend, that was what it came down to.

A friend. Or a wife? That quite impossible she. Someone like Mrs
Lackersteen, for instance? Some damned memsahib, yellow and thin,
scandalmongering over cocktails, making kit-kit with the servants,
living twenty years in the country without learning a word of the
language. Not one of those, please God.

Dĩ nhiên, nx dòng giới thiệu của bạn AC có vẻ đuổi khách 😛 nhưng thực sự đây là 1 cuốn sách rất đáng đọc, vả lại đọc xong mới thấy, nó thực ko ảm đạm như bạn AC viết đâu.

Highly Recommended cho người thích đọc về lịch sử, tâm lý, văn học châm biếm và người muốn luyện English 😛

….

Anhca

Tản mạn về ngôn tình [cổ đại]

… hay là lời cảnh báo cho các cô nàng đã ế, đang ế, và sắp ế, cũng như các cô nàng mơ mộng, lãng mạn, và sến quá mức cần thiết (me included).

Vài năm gần đây nổi lên dòng  truyện ngôn tình Trung Quốc, mà có vẻ áp đảo cả dòng võ hiệp/ tiên hiệp/ sắc hiệp (nếu không tin lên mấy kho truyện [tiếng Trung] trên mạng, sẽ thấy khối lượng ngôn tình đồ sộ). Theo tinh thần học, học nữa, học mãi, à, là đọc, đọc nữa, đọc mãi, nàng cũng phải mò lên mạng tìm đọc vài bộ ngôn tình, cho gọi là bắt kịp với hơi thở của thời đại. Làm nghiên cứu xã hội, phải biết các cháu thanh thiếu niên giờ này đang đọc gì chứ hả.

Nàng chỉ đọc ngôn tình cổ đại. Không chơi mấy loại hiện đại, võng du, tiên giới…Trừ điều này ra, nàng đọc không chọn lọc, thấy bộ nào có tên gây tò mò thì đọc, thấy bộ nào có tỷ lệ download cao thì đọc,  tuy nhiên thấy bộ nào không kết thúc thảm mới đọc. Dạo này già rồi, tuổi cao sức yếu nên tim mong manh dễ vỡ lắm, không đủ dũng khí đọc mấy cái loại truyện câu hàng tỷ tấn nước mắt. Do đó mấy bộ bi thảm đang làm mưa làm gió trên thị trường (một phần là nhờ đã chuyển thể thành phim truyền hình), Bộ bộ kinh tâm, Khuynh thế hoàng phi gì gì là quyết tâm không động tới. Còn để biết truyện nào ko thảm rất chi là dễ, cứ mở cái chương ở cuối hay gần gần cuối có tên là Đại kết cục ra đọc là biết :-D. Cũng chú thích thêm rằng đếm trên đầu ngón tay chắc nàng đã lướt qua khoảng chục bộ ngôn tình, tính gộp cả Nữ hoàng Ai cập- tác giả Nhật Bản, truyện tranh, hình như sáng tác từ cách đây cả chục năm, nhưng đặc sệt phong cách ngôn tình, có lẽ là tiên phong cho thể loại ngôn tình chăng? (Ngoài lề: là đứa nào, đứa nào xui đọc cái bộ này???), và Twilight saga – mà cả truyện [trừ tập 1] lẫn phim điện ảnh tuy rất dở nhưng vẫn khuynh đảo toàn thế giới (Ngoài lề nữa: lại nhớ có một đứa nhõng nhẽo, mè nheo, hết năn nỉ tỉ tê đến ăn vạ tống tình, đòi đi xem phim này bằng được, mệt ghê ý). Mặc dù vậy, thú nhận là nàng chưa đọc trọn bộ ngôn tình nào, mỗi bộ đọc được 1/3, 1/2 rồi bỏ, tử tế hơn, mở thêm 1 2 chương cuối ra đọc rồi bỏ, tuổi cao sức yếu nên thiếu tính kiên nhẫn chăng? Nhiều bộ chỉ động 1 2 chương đầu. Thú nhận nữa là bỏ rồi là quên luôn, bây giờ bảo kể tên ra chẳng kể được bộ nào.

Tuy nhiên, dù chỉ là cưỡi ngựa xem hoa cũng thấy một vài ‘đặc điểm’ rất chi là hay ho của ngôn tình cổ đại:

  1. Xuyên việt – hay là xuyên không gian. Bối cảnh xuyên việt rất chi được ưa chuộng. Tác giả nào giỏi kiến thức lịch sử, sẽ cho đào chính/ kép chính quay trở lại một triều đại có thật nào đó. Tác giả nào không thích lịch sử, ko giỏi lịch sử, mà tóm lại, truyện ngôn tình là truyện chủ đề tình yêu, lịch sử chẳng có gì quan trọng, sẽ cho đào/kép quay về một triều đại không có thật, thuộc một thế giới song song nào đó. Song song là để đảm bảo ở thế giới đó vẫn có chung văn hóa, dùng chung ngôn ngữ, chứ xuyên sang hành tinh khác, có mà thành quái vật, làm gì còn gì mà đàm tình thuyết ái.
  2. Tại sao phải xuyên việt, đơn giản là đào/ kép chính sẽ là trung tâm của một sàn yêu đương sôi động (mượn chữ sàn của sàn giao dịch chứng khoán cho máu lửa:D), mô hình phổ biến là nàng có 1 dàn các anh yêu nàng điên đảo, yêu nàng si mê, mà để như vậy thì nàng cần phải có cái gì đó đặc biệt hơn người. Cho nên xuyên việt rất chi là tiện lợi, nàng cứ đem một mớ kiến thức thập cẩm, một vài triết lý sống, một vài quan niệm xã hội hiện đại siêu khoa trương ra mà phát ngôn, đảm bảo các anh lác mắt.
  3. …đại loại như: thơ từ Đường Tống nàng cứ ‘mượn’ thoải mái mà phun châu nhả ngọc (xuyên việt sang thế giới song song tiện là tiện ở cái chỗ này, thích mượn gì thì mượn, ko phải suy nghĩ nhiều. Chứ xuyên việt về lịch sử thật, muốn mượn thơ từ Đường Tống chẳng nhẽ cứ phải xuyên về Xuân thu chiến quốc, với Tần Hán); các loại ý tưởng mới lạ như kể những truyện cười độc nhất vô nhị, nấu món ăn chưa ai ăn bao giờ, hát bài hát chưa ai nghe bao giờ, đưa ra ý kiến độc đáo, vân vân và vân vân, cũng được tận dụng để thể hiện sự thông minh hơn người, bản sắc sáng tạo của nàng. Ở cấp độ nặng hơn, như truyện Gian thương… gì gì đó, nàng xuyên việt về quá khứ làm kinh doanh, tổ chức thi hoa hậu (đi kèm bán phiếu bình chọn, giống kiểu dịch vụ nhắn tin bình chọn sao mai với idol gì đó), mở khách sạn năm sao (quảng cáo bằng pano, tờ rơi, sự kiện, mượn một vài celebrities tham gia như vương gia, hoa khôi thanh lâu, đại tài tử..), mở trung tâm shopping, mở tòa báo, thế mới ghê! (bên dòng sắc hiệp có 1 truyện khá nổi đình nổi đám là Cực Phẩm Gia Đinh, xây dựng nhân vật chính siêu nham nhở, anh này cũng xuyên việt, về quá khứ còn ‘thiết kế’ ra cả đồ lót phụ nữ để kinh doanh)
  4. Về tính cách: đặc điểm nổi trội là nàng láo láo, kiên cường, và thánh thiện. Không giống như đàn bà cổ đại tại gia tòng phụ xuất giá tòng phu, lấy chồng là phục tùng, cam chịu, bị vùi dập là chỉ khóc lóc, nàng là nàng không sợ bố con thằng nào hết. Mấy cái lễ nghĩa cổ đại không coi vào đâu đã đành, nàng cãi lý, tranh luận, mặc cả với chàng như cơm bữa (đặc biệt trong bối cảnh chàng quyền trên vạn người, dưới 1 người). Ở cái giai đoạn mà chàng còn đang hắt hủi, ko thèm để ý đến nàng (cũng là một motif quen thuộc- như thế về sau chuyển sang yêu đương điên đảo nó mới hấp dẫn), nàng ‘mày không cần bà, bà cũng ko cần mày’, nên dù chàng có cư xử tệ bạc thế nào nàng cũng nhơn nhơn ra, kèm theo vài câu tuyên bố xanh rờn như thích tự do, muốn ly hôn, cần bỏ chồng… khiến cho chàng không thể không chú ý đến nàng. Ấy thế nhưng nàng thánh thiện, ở cái chỗ là nàng vô cùng quán triệt một số tiêu chuẩn hiện đại về dân chủ, nhân quyền (hehehe), kiểu như ai sinh ra cũng có quyền bình đẳng, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc, mạng người là quan trọng, xã hội cần được quản lý bằng luật pháp…Trong cái bối cảnh cổ đại giết người như nghóe, phân biệt giai cấp rõ ràng, thì cái mớ lý thuyết + thỉnh thoảng đem ra áp dụng của nàng trở nên thánh thiện vượt bậc (again, làm cho chàng ngưỡng mộ không sao kể hết).
  5. Nếu không phải bối cảnh xuyên việt, tức là nàng cũng là người cổ đại, thì nàng cũng thường có những đức tính+ tư tưởng trên (khác với phụ nữ bình thường). Tuy nhiên đôi khi kiểu nhơn nhơn của các nàng hơi khác, ko bao giờ thèm tranh sủng với đám đàn bà khác, ko thèm cãi nhau với chàng, cứ kiên cường mà chịu đựng sự vô tình tàn khốc của chàng, chàng vùi dập nàng đủ kiểu mà ko làm gì được khiến chàng tức sặc máu –> chuyển sang yêu.
  6. Chàng – kép chính: hoàn mĩ của hoàn mĩ. So với kép chính của ngôn tình, mấy anh hùng hảo hán của võ hiệp chưa là cái gì. Mà mấy anh hùng hảo hán của dòng võ hiệp đã là bước tiến xa so với mấy anh hùng trong Thủy Hử (tiền thân của võ hiệp). Trong Thủy Hử, các anh được tý võ, thêm tý tình nghĩa huynh đệ. Nhưng các anh ko đẹp trai, xuất thân hèn kém (trừ một vài trường hợp đặc biệt như Quan Thắng, Dương Chí…). Nghề nghiệp, kha khá là công chức quèn, không thì lao động tay chân (đánh cá, đi săn, đi bán rong bán dạo), tệ hơn là làm đao phủ, cai ngục, tệ hơn nữa là thất nghiệp hay trộm cắp, lừa đảo, ăn cướp. Trí tuệ không có gì đặc biệt, tính xấu nào cũng có, tham lam, cờ bạc, rượu chè, hám gái (ở thái cực khác là ko thèm để ý đến gái, nhưng cũng chẳng gái nào để ý đến), côn đồ; về tác phong thì siêu thô thiển: hơi tý là động chân động tay, ăn uống nhồm nhoàm; chưa kể là thất học mù chữ. Sang đến truyện chưởng Kim Dung, Cổ Long… kép đã đẹp trai hơn,  gia thế (nếu có đề cập) cũng hiển hách hơn chút (mặc dù hay chết thảm), hiển hách nhất chắc là nhà anh Đoàn Dự với Lý Tầm Hoan. Các anh cũng thông minh hơn, toàn thiên tài võ học, trừ anh Quách Tỉnh cần cù bù thông minh. Về nghề nghiệp, hì, các anh chả nghề ngỗng gì, khá vô công rồi nghề. Thường là bận chăm chăm trả mối huyết hải thâm thù sát phụ sát mẫu, không thì do tự dưng mà bị lôi cuốn vào vụ án này kia trên giang hồ. Tiền bạc không thiếu nhưng ko giàu, bất động sản không có (hình như có anh Tây Môn Xuy Tuyết sở hữu 1 trang viện). Tác phong: các anh hay trốn trong rừng sâu, núi cao, sa mạc luyện võ nên nói chung các anh khá giản dị, thậm chí là cục mịch, khá hơn chút thì lãng tử như Lệnh Hồ Xung, nhưng nói chung trừ võ ra thì các mảng kiến thức khác  các anh tương đối khiêm tốn ( tất nhiên trừ mấy anh con nhà giàu như Đoàn Dự với Tầm Hoan , hay anh Lục tiểu Phụng có vẻ sành ăn sành uống).
  7. Đến kép chính của ngôn tình. super hot boy. đẹp trai chết người. Nếu vẻ đẹp trai của các anh hùng võ hiệp chỉ được tả bằng 1, cùng lắm là 2 dòng, đại loại như mặt đẹp như ngọc, mắt phượng mày kiếm, có thế thôi, thì vẻ đẹp của các kép ngôn tình được tả bằng cả đoạn văn, từ quần áo, trang phục, trang sức, đến đầu tóc, mặt mũi, vóc dáng, giọng nói, và những thứ trừu tượng như phong thái đều được miêu tả tỉ mỉ. Mà những điều này được nhấn mạnh đi nhấn mạnh lại. Điểm nổi bật con người các chàng toát ra thứ mị lực không ai cưỡng nổi (cái từ mị lực là mốt lắm). Hoàn cảnh xuất thân, các chàng toàn xuất thân cao quý, vương gia công hầu, cho nên giàu có đã đành, luôn có bất động sản là cái vương phủ to đùng ở kinh đô, lại sang trọng hơn đời, thi thư lễ nhạc đủ cả. Hơn thế nữa, các chàng cũng siêu giỏi võ, nhiều chàng kiêm nhiệm cả vị trí cao thủ hay minh chủ võ lâm. Là vương gia công hầu thì đương nhiên các chàng bận chuyện quốc gia đại sự, tức là làm việc nhớn, trị quốc bình thiên hạ, nhiều chàng tương lai lên làm hoàng đế, hoặc tuy làm vương gia nhưng quyền khuynh triều chính –> siêu giỏi (hì bận chuyện quốc gia đại sự nhưng các chàng vẫn dư thời gian đuổi bắt tình yêu với nàng – truyện tình yêu mà lị). Về tính cách: hay nha, nhẹ nhàng là lạnh lùng cao ngạo, nặng hơn nữa có chút nhẫn tâm với nàng, nặng nữa là bá đạo, biến thái. Tuy nhiên tất cả các tính cách này đều biến thành đáng yêu, thành mị lực chết người, ai bảo khắp thiên hạ anh hùng hảo hán giang hồ thì lắm, chứ còn vương gia thì được mấy người. Với cả, bù lại là, xung quanh chàng vô số mĩ nữ, nhưng 1 khi đã yêu nàng thì chàng trở nên dịu dàng vô biên, chung tình đến chết, mà chàng rất chi là nghe theo cái thuyết 1 vợ 1 chồng do nàng mang từ thời hiện đại về truyền bá :-P.
  8. Kép phụ: là các kép cạnh tranh tình cảm với kép chính. Lại so sánh với kiếm hiệp. Trong kiếm hiệp cứ kép chính là đương nhiên được yêu, căn bản ko có cạnh tranh. Thỉnh thoảng tạo tý cạnh tranh cho vui, nhưng nói chung kép phụ thua hẳn kép chính ko mặt này thì mặt nọ, thực chất là ko đủ trình để ganh (ví dụ như miêu tả Âu Dương Khắc xấu xa ko đọ được với Quách Tỉnh danh môn chính khí [Xạ Điêu Anh hùng truyện], hay Lệnh Hồ Xung tuy ko được Nhạc Linh San yêu nhưng lại được em Doanh Doanh gấp mấy lần em Linh San, còn em Linh San vớ phải anh Lâm Bình Chi vì luyện Tịch Tà Kiếm Phổ mà tự cung, hự [Tiếu Ngạo Giang Hồ], anh Mộ Dung Phục ko bằng anh Đoàn Dự nên em Ngữ Yên quay sang yêu anh Dự là hợp lý [Thiên Long Bát Bộ cũ, không phải bản sửa mới nhất là anh Đoàn Dự yêu em Mộc Uyển Thanh như thiên hạ đồn thổi], hay anh Vương Lân Hoa không bằng anh Trầm Lãng [Võ lâm ngoại sử], Long Tiêu Vân ko bằng Lý tầm Hoan [Đa tình kiếm khách vô tình kiếm]). Ngôn tình ngược lại. Kép chính hoàn hảo thế nào thì kép phụ hoàn hảo tương đương, thậm chí còn hơn. Cũng đẹp trai, cũng tuấn nhã, cũng giỏi văn giỏi võ, cũng vua chúa vương gia công hầu. Chưa kể trong cái lúc kép chính vô tình, lạnh lùng, tàn nhẫn với nàng, kép phụ luôn dịu dàng, ôn nhu hết mực, không ngại ngần bày tỏ tình yêu, yêu nàng vô điều kiện, bảo vệ nàng, hy sinh vì nàng … Nhưng đương nhiên, là kép phụ nên ko bao giờ đến được với nàng. Vai trò của kép phụ chỉ là để tăng độ hấp dẫn của nàng, tăng phần gay cấn cho câu truyện, và, hic, để câu tiếc nuối, câu nước mắt, câu sự thương tâm của người đọc (trời ơi, sao ko yêu cái anh dịu dàng ôn nhu, tình yêu cảm động đến trời xanh kia T_T).
  9. Cốt truyện: tình cảm là chủ, kịch tính hay cao trào đều liên quan đến tình cảm. Cho nên, những tình tiết sau luôn được sử dụng triệt để: đeo mặt nạ để che dấu thân phận, có hai thân phận, nữ phẫn nam trang (để xem nàng yêu thân phận nào của chàng, để tạo cơ hội cho chàng phát hiện ra những cá tính hay ho của nàng…); một trong hai bị ám sát đến trọng thương, hạ độc, bắt cóc (để bên bờ sinh tử phát hiện ra đã yêu từ lúc nào ko biết, hoặc để bày tỏ tình cảm thắm thiết với nhau); sự xuất hiện của nhân vật thứ 2, thứ 3, thứ 4, thứ 5… (kép phụ/ đào phụ), tấn công dồn dập, nếu là đào phụ thì có thêm tý đâm bị thóc, chọc bị gạo,  để có tý ngang trái, cạnh tranh, ghen tuông; giải thích cho sự hờ hững lạnh lùng, đôi khi là tàn nhẫn ban đầu của chàng, thì là chàng theo lệnh cha mà cưới nàng làm vương phi nhưng thực chất là ko yêu nàng, chàng bản tính lạnh lùng biến thái, thảm hơn tý nữa là chàng yêu người khác nhưng phải lấy nàng (nên phũ phàng với nàng cho bõ tức), thảm nữa nữa là chàng có mối hận lòng trong quá khứ nên xoay ra hận đàn bà, nhưng không sao, mặc cho chàng diễn tuồng gì, nàng cứ ơ hờ 1 tý, kiên cường 1 tý, thánh thiện 1 tý, là có ngày chàng xoay ra yêu nàng như điên như cuồng, trước chàng càng tàn nhẫn thì sau này chàng càng hối hận, càng yêu điên cuồng; để chứng minh cho tình yêu vô đối của chàng với nàng là màn sinh ly tử biệt nửa vời (sinh ly tử biệt thật thì lại thành kết thúc ko có hậu), ví dụ như vì hiểu lầm mà chàng xua đuổi nàng dẫn đến chia tay vài năm, hay do chiến tranh loạn lạc, bị kẻ thù hại… mà nàng mất tích vài năm, dẫn đến việc là chàng phải tìm kiếm nàng trong hy vọng mong manh, phải làm Hòn vọng phụ, nhưng chuyện nhỏ, đợi thì đợi, càng đợi càng yêu, phần thưởng là cuối cùng trâu quay về còn dẫn theo nghé (trước màn mất tích hay có màn có thai, nhưng chưa ai biết).

Tạm tạm là như thế. Quay lại câu mở đầu, tại sao lại phải cảnh báo? Hì hì, là vì tác động ko lường hết của sách truyện. Tuy ai cũng biết là truyện bịa, về căn bản trên đời ko có mấy soái ca mười phân vẹn mười (vừa có nhan sắc, vừa giàu sang lại đặc biệt chung tình), cũng ko có tình yêu siêu lãng mạn thiên trường địa cửu, đồng sinh cộng tử, gì gì đó (trên đời thực ra ko nhiều drama như chúng ta tưởng), nhưng cũng ko thể ngăn nổi con người ta mơ mộng chút hả? Tác giả truyện ngôn tình, phần đông là nữ giới, mà độc giả truyện ngôn tình, cũng toàn nữ giới. Gần đây báo chí hay đưa tin, phụ nữ châu Á chê đàn ông châu Á thôi thì đủ thứ, thiếu đàn ông, ko ga lăng… tỷ lệ ế chồng của phụ nữ châu Á ngày càng cao, phụ nữ châu Á ko thấy hôn nhân hấp dẫn vân vân, không biết bao nhiêu phần là do expectation và dream của phụ nữ châu Á vào tình yêu, hôn nhân ngày càng cao lên đây?

Thế mới nói, nàng nào thông minh thực tế, lãng mạn nhưng vừa phải, tha hồ đọc truyện ngôn tình cho đời thêm vui. Còn nàng nào đã ế và đang  chuẩn bị ế, nhưng lại siêu sến (như những ai kia hehehe)… thì nên có chút cân nhắc (nếu vẫn còn muốn lấy chồng). 😀

Hoa Sinh.

Henry Kissinger “On China”

Xem thêm bài giới thiệu sơ sơ về cuốn sách mới của cựu Ngoại trưởng Hoa Kỳ Henry Kissinger, mang tên Về Trung Quốc, tên tiếng Anh là On China, Penguin Press HC, The (May 17, 2011).

Viết bởi 1 quan chức Mỹ có thời gian và kinh nghiệm lâu năm bậc nhất trong việc deal with các vấn đề về TQ cho nên chắc có nhiều điểm hay ho và nx nhận xét tinh tế về cả hai bên. Vd:

Khác biệt về tư duy

Khi nói về cuộc đàn áp đẫm máu của chính quyền ông Đặng Tiểu Bình đối với những người biểu tình tại Quảng trường Thiên An Môn năm 1989, ông Kissinger nói rằng phản ứng của Hoa Kỳ đã khiến Trung Quốc bối rối: “Họ không thể hiểu nổi tại sao Hoa Kỳ lại tức giận trước một sự kiện mà chẳng làm tổn thương tới quyền lợi vật chất nào Mỹ và Trung Quốc cũng chẳng đòi được phê chuẩn gì từ bên ngoài lãnh thổ nước mình”. 

Ông Kissinger đã có cách nhìn riêng của mình theo kiểu “một mặt thì … nhưng mặt khác thì…” về chính phủ Trung Quốc và về sự kiện Thiên An Môn đó, “Giống như hầu hết người Mỹ tôi đã sốc trước cách thức chấm dứt cuộc biểu tình phản đối tại Thiên An Môn.

“Nhưng khác với hầu hết người Mỹ, tôi có được cơ hội quan sát nhiệm vụ khổng lồ đầy khó khăn mà ông Đặng đã phải thực hiện trong một thập niên rưỡi để nắn lại đất nước mình: đó là đưa những người cộng sản tới chỗ chấp nhận tản quyền và đổi mới, đưa một đất nước Trung Quốc truyền thống có tính cô lập tới một thế giới hiện đại và toàn cầu – một viễn cảnh mà Trung Quốc vẫn thường bác bỏ.

Ôi các bác Thucydides, Morgenthau & Co. chắc phấn khởi lắm khi các “ní nuận” của mình được áp dụng vô cùng nhuần nhuyễn và triệt để tại Trung Quốc:

 Nguyên văn: “They could not understand why the United States took umbrage at an event that had injured no American material interests and for which China claimed no validity outside its own territory.”

Ko biết thư viện mềnh khi nào có sách này 😛

———-

Anh Ca

leminhkhaiviet

About Vietnamese Cultural History and Scholarship

Le Minh Khai's SEAsian History Blog

Always rethinking the Southeast Asian past

followmybrushmarks

exploring the ancient art of Chinese Brush Painting

Hoasinh_Anhca

Trì trung Hoa sinh hưởng lạc Chi thượng Anh ca mạn đề

Nguyễn Huy Hoàng

the star is fading

becomingnguoiviet

An outsider's view on what is going on inside Vietnam

Quỹ Nghiên cứu Biển Đông

Vì công lý và hòa bình cho Biển Đông

Nghiên Cứu Lịch Sử

Các bài nghiên cứu, biên khảo và dịch thuật các chủ đề về lịch sử

Thought Catalog

Thought Catalog is a digital youth culture magazine dedicated to your stories and ideas.

About Words - Cambridge Dictionaries Online blog

Commenting on developments in the English language

VƯƠNG-TRÍ-NHÀN

đang hoàn thiện

Nghiên cứu quốc tế

Just another WordPress.com site

My kitchen of love ~

What's behind my kitchen door

%d bloggers like this: