Phim review: Hận quân bất tự giang lâu nguyệt

Phần 1 về phim, xem ở đây

(tiếp tục có spoilers)
Vậy là ta đã xong một chặng đường xem Hận quân bất tự giang lâu nguyệt – một trong những bộ phim hiếm hoi mà ta xem từ đầu đến cuối.

Đúng là, phim này đáng phải tên là “Cuộc đời siêu cấp bi thảm của Giang Nguyệt Lâu,” hoặc là “Giang Nguyệt Lâu và những người bạn sắp chết.” Tóm lại, tất cả mọi người thân thiết với Giang Nguyệt Lâu đều chết sạch, để lại một mình hắn.

Ngẫm đi ngẫm lại, mọi người chết đi, đều vì có liên quan đến Giang Nguyệt Lâu, và ở trong thế giới của Giang Nguyệt Lâu.

Hai thuộc hạ trung thành của Giang Nguyệt Lâu, những người không chỉ tôn trọng mà còn thương yêu, lo lắng cho hắn, chết đi bởi vì đi theo Giang Nguyệt Lâu, đồng nghĩa với việc không đắc tội với giang hồ cấp thấp thì quan chức cấp cao, ngày ngày vào sinh ra tử.

Giang phu nhân, người mẹ thất lạc mười hai năm của Giang Nguyệt Lâu, đáng ra không cần phải quay trở lại Cảnh thành, đáng ra có thể tồn tại như một ký ức tốt đẹp của Giang Nguyệt Lâu về hình ảnh mẹ hiền, và suy rộng ra, đáng ra không cần phải xuất hiện trong phim, giữ lại cho Giang Nguyệt Lâu một chút ảo vọng là ở một chốn xa xôi nào đó, mẹ mình có thể có cuộc sống vui vẻ hơn, hạnh phúc hơn, quên đi mọi quá khứ đau buồn và tủi nhục trước đây. Nhưng chỉ vì mối quan hệ máu mủ, mà Giang phu nhân bị Triển Quân Bạch- nhân vật đứng đầu phe phản diện, lôi ngược trở lại Cảnh thành. Triển Quân Bạch ép Giang phu nhân giết Giang Nguyệt Lâu vì muốn chứng kiến cảnh mẫu tử tương tàn. Đến cuối cùng, Giang phu nhân uống thuốc độc tự sát và chết trước mặt Giang Nguyệt Lâu. Không muốn trở thành gánh nặng của hắn, nhưng để lại cho hắn một sự thật tàn khốc rằng người mẹ đáng thương tội nghiệp của hắn đã trở thành tội nghiệt.

Bạch Sở trưởng, người cưu mang Giang Nguyệt Lâu khi hắn còn là một đứa trẻ tứ cố vô thân, giờ vừa là cấp trên, vừa như một người cha đúng nghĩa, dung túng và che chở Giang Nguyệt Lâu, đến cuối phim cũng chết đi bởi vì mối quan hệ thân thuộc này. Mặc dù địa vị của Bạch Sở trưởng quan trọng – đứng đầu Sở cảnh sát của Cảnh Thành, nhưng Bạch Sở Trưởng bị Triển Quân Bạch bắt và tra tấn, không phải bởi vì quyền lực có trong tay, mà bởi vì Triển Quân Bạch muốn từ Bạch Sở trưởng khai thác thông tin về Giang Nguyệt Lâu. Sự phản bội của Bạch Sở trưởng ở những giây phút cuối cùng khiến người ta có chút ngoài ý muốn, và cảm giác đặc biệt thất vọng. Vì từ đầu đến cuối, Bạch Sở trưởng luôn là người Giang Nguyệt Lâu tin cậy nhất. Vì những ai yêu mến Giang Nguyệt Lâu, xót xa cho tuổi thơ bất hạnh của hắn, chạnh lòng vì những người thân xung quanh hắn lần lượt hy sinh, đều mong hắn giữ lại được người mà hắn gắn bó lâu nhất, tin cậy nhất. Nhưng cuối cùng, Giang Nguyệt Lâu không giữ được Bạch Sở trưởng. Sự phản bội đã khiến Bạch Sở trưởng hổ thẹn và tự sát trước mặt Giang Nguyệt Lâu.

Nhân vật nữ chính, Sở Nhiên, từ cuộc gặp tình cờ ở Hương Cảng khi bị Giang Nguyệt Lâu xông vào nhà lúc hắn trúng đạn chạy trốn, dần dần bị cuốn vào thế giới của hắn. Đáng ra Sở Nhiên học xong, có thể ở lại Hương Cảng tìm một công việc thành đạt ở ngân hàng, như lời bạn gái của nàng gợi ý. Hoặc khi lựa chọn quay lại Cảnh thành để ở gần gia đình, làm công việc ở tòa soạn báo, cũng có thể sống một cuộc sống yên bình hơn. Nhưng Sở Nhiên vì ngầm thích Giang Nguyệt Lâu, đã trở thành bạn của Giang Nguyệt Lâu và Trần Dư Chi, rồi tham gia ngày càng nhiều vào những cuộc phiêu lưu của hắn. Khi nghĩ Giang Nguyệt Lâu đã chết, Sở Nhiên lên kế hoạch cưới Triển Quân Bạch, không gì khác ngoài mục tiêu báo thù. Đến khi biết Giang Nguyệt Lâu còn sống, Sở Nhiên vẫn không từ bỏ kế hoạch, vì chính nghĩa, và vì chính nghĩa đó cũng là mộng tưởng và lý tưởng của Giang Nguyệt Lâu- giữ một Cảnh thành bình yên không ma túy, không trở thành vật trong túi của Triển Quân Bạch. Kết cục, Sở Nhiên bị bắn chết trong đám cưới.

Cuối cùng, nhân vật nam chính, Trần Dư Chi, bạn thân, huynh đệ, hoặc có thể nói là tình yêu khắc cốt ghi tâm của Giang Nguyệt Lâu. Trần Dư Chi cùng Giang Nguyệt Lâu trải qua bao sóng gió, sống sót sau bao kiếp nạn sinh tử, người duy nhất cùng Giang Nguyệt Lâu đi đến phút cuối, chứng kiến một Cảnh Thành trở lại yên bình. Những hy vọng hai người có một cái kết có hậu, nhưng Trần Dư Chi cũng không thoát khỏi kết cục đau lòng. Trần Dư Chi bị Triển Quân Bạch bắn chết, chỉ vì Trần Dư Chi là điểm yếu duy nhất trong lòng của Giang Nguyệt Lâu. Chỉ vì Triển Quân Bạch sau khi thua cuộc đã không còn muốn sống, mà chỉ còn muốn trả thù, và phải trả một cái thù khiến Giang Nguyệt Lâu đau đớn nhất, khiến Giang Nguyệt Lâu thắng nhưng vẫn “thua.” “Giang Nguyệt Lâu, cả hai chúng ta đều thua,” chính là lời Triển Quân Bạch nói trước khi tự sát. Ở cảnh cuối, Trần Dư Chi đẩy Giang Nguyệt Lâu ra và trúng đạn, có thể hiểu là Trần Dư Chi đỡ đạn cho Giang Nguyệt Lâu, ta lại nghĩ, Triển Quân Bạch vốn là nhằm vào Trần Dư Chi.

Mọi người đều chết do ở gần Giang Nguyệt Lâu. Nhưng, họ đều bị lôi cuốn vào thế giới của Giang Nguyệt Lâu và tự nguyện ở trong thế giới của hắn, vì thế giới đó có sức hút mạnh mẽ khó cưỡng. Trong bối cảnh thời loạn, thắng làm vua thua làm giặc, vũ lực và tiền tài có thể khuynh đảo mọi thứ, phù thịnh thì dễ, duy trì đạo lý thì khó, Giang Nguyệt Lâu giống như điểm tựa công lý và chính nghĩa duy nhất. Sự cố chấp của Giang Nguyệt Lâu, sự kiên trì không mệt mỏi của Giang Nguyệt Lâu, sự phân biệt phải trái trắng đen rõ ràng trong lòng Giang Nguyệt Lâu khi đối diện với cái xấu, sự ngạo nghễ không khuất phục trước cường quyền của Giang Nguyệt Lâu, chính là những thứ duy trì cuộc đấu tranh chống thế lực hắc ám đến cuối cùng. Lý tưởng của Giang Nguyệt Lâu là nguồn sáng thu hút mọi người đến với hắn. Con người Giang Nguyệt Lâu không gồng mình giả dối mà tỏa ánh hào quang, khiến mọi người không thể không giúp hắn, không thể không vì hắn mà góp sức. Thuộc hạ của Giang Nguyệt lâu từng khuyên hắn “mắt nhắm mắt mở” đối với báo cáo gian dối, vì lo hắn bị cấp trên gây khó dễ. Bạch Sở trưởng nhiều lần lo đến phát cáu vì Giang Nguyệt Lâu đắc tội những nhân vật không nên đắc tội. Những tình tiết tưởng như chỉ để khắc họa rõ con người Giang Nguyệt Lâu, thực ra cũng cho thấy nếu không phải vì Giang Nguyệt Lâu, những người khác đã có thể ngoảnh mặt làm ngơ trước bất công và sai trái. Nhưng vì có Giang Nguyệt Lâu, mà mọi người đi theo hắn trên cùng một con đường.

Ngay đến cả Triển Quân Bạch cũng bị thu hút bởi Giang Nguyệt Lâu. Triển Quân Bạch là người đam mê quyền lực, nuôi mộng bá chiếm Cảnh thành. Để rộng đường thực hiện kế hoạch, đáng ra Triển Quân Bạch phải giết Giang Nguyệt Lâu từ lâu, và đã có thể giết Giang Nguyệt Lâu từ lâu. Như lời thuộc hạ của Triển Quân Bạch nói, với quan hệ hữu hảo của hai người, với sự tin tưởng mà Giang Nguyệt Lâu dành cho Triển Quân Bạch, việc Triển Quân Bạch giết Giang Nguyệt Lâu là rất dễ dàng. Nhưng Triển Quân Bạch lại không lựa chọn làm như vậy, bởi vì hai chữ nuối tiếc. Triển Quân Bạch nhiều lần nhắc đi nhắc lại rằng nếu như không phải do hai người ở thế đối lập, Giang Nguyệt Lâu là một người bạn, một người huynh đệ không tồi. Triển Quân Bạch không muốn hai tay trực tiếp nhuốm máu Giang Nguyệt Lâu, nên đi những con đường rất vòng vèo để tiêu diệt hắn.

Về sau, nhìn thấy cơ hội lôi kéo Giang Nguyệt Lâu, Triển Quân Bạch đã ngay lập tức nắm lấy. Thực ra, với sự quan sát, thưởng thức và hiểu biết về Giang Nguyệt Lâu của Triển Quân Bạch, với tài trí của Triển Quân Bạch, hắn ta đã có thể dễ dàng suy ra rằng Giang Nguyệt Lâu thuận theo là giả, nằm vùng là thật. Nhưng dường như vọng tưởng khuất phục được Giang Nguyệt Lâu có sức hút ghê gớm, đến mức che lấp cả suy nghĩ duy lý của Triển Quân Bạch. Một người tài trí và ngạo nghễ chưa từng để bất kỳ ai vào trong mắt như Giang Nguyệt Lâu lại chịu đi theo Triển Quân Bạch, đây là thành tựu lớn đến nhường nào, là ve vuốt đối với cái tôi của hắn ta lớn đến nhường nào. Triển Quân Bạch thua không phải là vì hắn ta yếu kém hơn so với Giang Nguyệt Lâu, mà là vì muốn có Giang Nguyệt Lâu trong ảo mộng bá nghiệp của hắn. Tất nhiên, ở đây cũng phải nhắc đến thứ gọi là vô xảo bất thành thư – không khéo không thành sách, nếu để Triển Quân Bạch mau chóng thủ tiêu Giang Nguyệt Lâu, đã không thành chuyện và không có phim cho ai xem.

Tựu chung lại, xem phim chính là sa vào thế giới của Giang Nguyệt Lâu. Trong đó có dữ dội, ấm áp, ngọt ngào, đau thương, cay đắng và tiếc nuối. Cuối cùng sót lại, là sự cô độc của Giang Nguyệt Lâu. Đây là cái kết chính thức.

Tuy nhiên, nếu ai có trái tim mong manh, không chấp nhận nổi và không muốn chấp nhận cái kết buồn, thì nhà sản xuất phim đã làm thêm một cái kết “phiên ngoại” vô cùng ngọt ngào và ý tứ, trong đó Trần Dư Chi còn sống.


Bài viết trong lúc uống nửa chai vang, đêm thứ 7.

Hàn Sinh

Thái Tang Tử: Hận quân bất tự giang lâu nguyệt – Lã Bản Trung

吕本中《采桑子·恨君不似江楼月》
恨君不似江楼月,南北东西,南北东西,只有相随无别离。
恨君却似江楼月,暂满还亏,暂满还亏,待得团圆是几时?

Thái Tang Tử – Hận quân bất tự giang lâu nguyệt
Hận quân bất tự giang lâu nguyệt
Nam bắc đông tây
Nam bắc đông tây
Chỉ hữu tương tùy vô biệt ly.
Hận quân khước tự giang lâu nguyệt
Tạm mãn hoàn khuy
Tạm mãn hoàn khuy
Đãi đắc đoàn viên thị kỷ thì?

Dịch nghĩa:

Hận người không giống như trăng sáng treo cao trên lầu cạnh sông; bất kể là phiêu bạt nam bắc đông tây, đều đi theo mà không phân ly; hận người lại giống như trăng sáng treo cao trên lầu cạnh sông; chỉ mới tròn thôi đã khuyết; đợi đến khi tròn lại là bao giờ (chữ đoàn viên mang 2 ý nghĩa, vừa là hình tròn, vừa là con người đoàn viên, gặp lại nhau)

Bài dịch của YL:

Hận người không giống trăng lầu nước
Nam bắc đông tây
Nam bắc đông tây
Chẳng kể ly xa chỉ tụ vầy
Hận người lại tựa trăng lầu nước
Mãi khuyết không đầy
Mãi khuyết không đầy
Đợi lúc đoàn viên biết đến ngày?

Ta biết đến bài từ này vì đang xem bộ phim Hận quân bất tự giang lâu nguyệt. Bài của tác giả Lã Bản Trung thời Tống, viết theo điệu Thái Tang Tử (tham khảo từ điệu ở đây [https://hoasinhanhca.wordpress.com/2013/01/17/thai-tang-tu-tan-khi-tat/]).

Lại nói về bộ phim, đây là thể loại mà giới xem phim Hoa ngữ gọi là “đam mĩ trá hình.” Ta chưa bao giờ đọc truyện đam mĩ, cũng chưa bao giờ xem phim đam mĩ trá hình, nên đây có thể coi là bộ phim đầu tiên mà ta xem.

Ta chọn xem, chính vì tên phim. Nhìn vào đã thấy thơ từ. Ngoài ra gần như không vì điều gì khác. Phim không có poster bắt mắt, tên phim, theo ấn tượng ban đầu, còn hơi sến, rất gợi ý bi lụy tình trường. Phim lại lấy bối cảnh dân quốc ở Trung Quốc (tương đương giai đoạn Pháp thuộc ở Việt Nam), rất kén người xem.

Bàn một chút về việc phim dân quốc kén người xem. Bởi vì dân quốc là một giai đoạn đầy đau thương và biến động. Nhân vật trong thời đại này, khả năng đoản mạng rất cao. Ngoài cái chết ra, còn một kết cục có tính lối mòn khác là đi theo cách mạng. Nhưng nếu nhân vật chính có may mắn sống sót để đi theo cách mạng, thì người thân xung quanh anh ta- cha mẹ, anh chị em, người yêu, bạn thân, chiến hữu, cũng đã chết gần hết. Không phải ai khi xem phim, cũng có lòng dạ xem những bộ phim buồn bã. Nếu trót đầu tư tình cảm vào nhân vật nào đó, dù chính hay phụ, thì phải xác định tâm trạng bất an, vừa cầu trời khấn phật là đạo diễn đừng dã man quá, để nhân vật chết, vừa tự chuẩn bị tâm lý để khóc ròng.

Nhưng ngược lại, mặc dù phim dân quốc khó leo cao trên các bảng xếp hạng theo lượng người xem, lại thường tụ họp được dàn diễn viên thực lực rất hay. Nếu xem phải quá nhiều phim mỹ nam mỹ nữ nhìn tuy thích mắt, nhưng ngoài trợn mắt để tỏ vẻ ngây thơ, chau mày khi thể hiện u sầu, không còn gì khác, chưa kể đến những tình tiết phim vô lý đến mức khó chịu, thì việc xem được những bộ phim diễn thật đến mức khiến ta nao lòng, là một trải nghiệm đáng kể.

(phần dưới đây có thể chứa spoilers)
Quay lại với Hận quân bất tự giang lâu nguyệt. Tuy ấn tượng ban đầu là tên dài và hơi sến cho một bộ phim, nhưng vì câu thơ đẹp, nhẩm đi nhẩm lại, lại thành không dứt ra được. Phim là Hận quân bất tự giang lâu nguyệt, còn nhân vật nam chính là Giang Nguyệt Lâu. Người là một đình lầu ngóng trăng trên sông,đơn độc và thê mĩ, vậy còn giang lâu nguyệt là ai? Ai là vành trăng treo trên đỉnh lầu đó? Ai là ánh sáng duy nhất trong thế giới đơn độc của Giang Nguyệt Lâu? Ai khiến cho Nguyệt Lâu hận không phải là lâu nguyệt?

Chính vì quẩn quanh không dứt ra được, mà ta đã quyết định xem phim, và không phải hối tiếc vì quyết định này. Mặc dù phim không phải là quá hay theo kiểu từ kịch bản đến nghệ thuật đều hoàn mĩ, cốt truyện tương đối dễ đoán, nếu muốn kể đến tình tiết vô lý hoặc rập khuôn, cũng nhiều. Ví dụ như, nam chính Giang Nguyệt Lâu ngang tàng bá đạo gặp nam chính Trần Dư Chi ôn nhu thấu hiểu lòng người, chàng với chàng từ hiểu lầm đến kết thân, hết lòng hết tình vì nhau; hay lại ví dụ như, ngay từ đầu phim, Giang Nguyệt Lâu có một chuyến phiêu lưu sang Hương Cảng, nơi toàn người nói tiếng phổ thông?, trong lúc bị thương xông vào nhà nhân vật nữ phụ Sở Nhiên, giương súng hăm dọa một hồi, thế nhưng được em Sở Nhiên cứu giúp nhiệt tình, có thể vì nhìn chàng đẹp trai chính khí ngời ngời mà em mất cả tinh thần cảnh giác chăng? Nhân tiện nói đến sự rập khuôn, phim lấy tên tiếng Anh là Killer and Healer, ý là nhằm vào sự đối lập của Giang Nguyệt Lâu – cảnh sát bàn tay sắt và Trần Dư Chi – bác sĩ thiện lương. Cái tên này vừa tầm thường, vừa chẳng giữ được chút ý tứ gì của tên gốc. Thật là uổng cái hàm ý Giang Nguyệt Lâu và giang lâu nguyệt. Chưa kể, nếu dùng chữ killer để chỉ Giang Nguyệt Lâu, quá là hạ thấp nhân vật chính đi.

Nhưng nhìn chung, phim thuộc thể loại hành động-hình sự, cảnh sát đấu tranh với tội phạm, nội dung hấp dẫn, tiết tấu nhanh gọn dứt khoát, tuyến nhân vật chính-phụ, chính-tà thú vị. Tất nhiên, không thể không nhắc đến là diễn viên đẹp, diễn xuất nhập vai, nhìn sáng trưng cả màn hình.

Trung tâm của bộ phim là nhân vật Giang Nguyệt Lâu và mối tình Giang Nguyệt Lâu – Trần Dư Chi. Dạo qua trên mạng, thấy bàn dân thiên hạ hay than vãn là phim đam mĩ thường bị kiểm duyệt chặt chẽ, phải cắt hết những cảnh gây nghi hoặc lòng người, và mối tình giữa hai nhân vật nam chính bị biến thành tình anh em, đồng đội. Thế nên mới có thứ gọi là “đam mĩ trá hình.” Qua bộ phim này, ta lại thấy kiểm duyệt tạo ra cái hay riêng của kiểm duyệt. Do tình cảm không thể biểu hiện lộ liễu, nên nhà làm phim truyền tải ý tứ thông qua việc tập trung vào những cử chỉ nhỏ, từ ánh mắt quan tâm, đến nụ cười ôn nhu, đến động tác chạm tay an ủi dịu dàng. Giữa một rừng các thể loại phim nam nữ yêu đương nồng cháy, ôm hôn cuồng nhiệt, thì ánh mắt quan tâm, nụ cười ôn nhu lại gợi thứ tình thuần khiết mà sâu lắng, tri âm tri kỷ, không đập ngay vào mắt nhưng thấm vào tâm can.

Thứ tình cảm mà Giang Nguyệt Lâu và Trần Dư Chi để lại ấn tượng trong lòng ta, chính là thứ tình cảm này. Xét đến con người Giang Nguyệt Lâu, biểu hiện bên ngoài nửa chính nửa tà, phần lãnh khốc, phần cuồng bạo, thì ánh mắt hàm tiếu, nét mặt hòa nhã mỗi khi ở cạnh Trần Dư Chi, và chỉ dành cho Trần Dư Chi, thật sự khiến con người ta cảm thấy hai người trời sinh một cặp. Cảm tạ trời đất vì Giang Nguyệt Lâu gặp Trần Dư Chi, và mừng cho Giang Nguyệt Lâu vì gặp được Trần Dư Chi. Lại đặt vào trong bối cảnh thời loạn, cuộc chiến tranh khốc liệt giữa thiện và ác, trận chiến này chưa xong trận chiến khác đã tới, sống chết chỉ là ranh giới mong manh, được chứng kiến những giây phút bình yên hiếm hoi, khi Giang Nguyệt Lâu cùng Trần Dư Chi có thể ngồi bên nhau, dặn dò quan tâm, nhàn thoại gia thường, càng khiến lòng người trở nên dịu dàng mà vui thích. Đôi lúc, xem qua đủ các thể loại âm mưu quỷ kế, những trận đấu súng người sống ta chết, chỉ để được nhìn thấy Giang Nguyệt Lâu và Trần Dư Chi tĩnh lặng bên cạnh nhau mà thôi.

Ta mới xem đến tập 24, vì phim chưa ra hết trên Youtube, và đang chuẩn bị tinh thần để khóc đây.

YL

Thay cái avatar cho nó quyến rũ :D

Image

Hôm nay chán quá nên lướt web lá cải, đọc xem tình hình film ảnh thế nào. Cuối năm có khác, toàn thấy tổng kết top này top nọ, à, chủ yếu top mỹ nam mỹ nữ… Anh Chung dạo này độ hot có vẻ cao, chắc năm rồi chăm đóng film… Kể ra anh này đẹp vậy mà bây giờ 4 mấy tuổi mới đi đóng film thần tượng kể cũng hơi phí của giời. Ngày xưa trẻ đẹp thì cứ toàn chọn vai ác, vai xấu mà đóng. Giờ già rồi mới biết vớt vát, chắc hát ko ai nghe nữa nên chuyển nghề sang đóng film 😛

ẢNh trên là anh Cố Tích triều trong Nghịch Thủy Hàn, ác giả man con ngan, gian hơn cả con gián…  thông minh tuyệt đỉnh. Ác mà hot lắm, xem thích cực (mặc dù có bộ tóc xoăn đến là sến, xem mà cứ nhớ đến bộ tóc kinh điển của anh Tiêu Lý Tìm vui, hic hic) (căn bản  anh nam chính diện là Trương Trí Lâm film đó béo ú với lại các chị diễn viên gái chả có chị nào đẹp, nên anh Tích triều cứ là nổi bần bật). Ảnh đẹp, lấy làm avatar mấy hôm để vào wp cho đỡ chán 😛

Anh này còn đóng trong Hiệp Cốt Đan tâm, anh đóng vai phụ, áo quần rách rưới như vừa chui từ đống rác ra, thế mà vẫn đẹp ngời ngời. Phim dở ẹc nhưng vì anh đẹp nên bạn AC cũng lết cho đến dc tập cuối. Xem chị Tiêu với anh Trần Long hành hạ nhau qua lại mà phát mệt.

Đóng Khang Hy trong Vi tiểu bảo do Huỳnh hiểu minh đóng – bạn AC ko xem vì anh bị cạo nửa đầu và ko thik anh Huỳnh.

Giới thiệu phim: Diệu Vũ Trường An (House of Harmony and Vengeance) – TVB

Ngoài lề 😛

1. blog này có vẻ ngày càng nghiêng về các thể loại film ảnh, ăn uống vớ vẩn => 1 số người nhất định có vẻ đang hơi sa đà vào các hoạt động giải trí mà quên đi chính sự

2. Đây ko phải là review phim – là vì bạn AC tình cờ xem dc mấy tập đầu, tầm tập 5-6 gì đó, dc vài tập thì lại đi vắng, 20 ngày sau trở lại, thấy tv vẫn chiếu 😛 => xem vô cùng chi là lõm bõm => k đủ trình để review. Nhưng mà chỉ mới xem mấy tập mà thấy nó khá cuốn hút cho nên chi là giới thiệu ở đây…

Image

Trong lề 

– Phim về thời Đường => ăn mặc khá sexy 😛 thời đó XH cũng khá tự do, phụ nữ có thể ra ngoài làm việc, kiếm tiền (thời này có lẽ vai trò phụ nữ dc đề cao tương đối nhất trong số các thời kỳ pk TQ???)

– Nói về nghề múa => xem nhiều cảnh cũng đẹp lắm, trang sức, áo quần thì hơi màu sắc (phim tvb dạo này nó vậy :()

– Phim kể về 1 cô công chúa con rơi trong dân gian của ông vua, tên là Tại Sơn – Hồ Hạnh nhi, mẹ cô này muốn cô này dc gặp hoàng thượng nên cách duy nhất là phải tập múa, vào giáo phường rồi tìm cơ hội múa trước mặt hoàng thượng, show cái ngọc bội ra => cha con nhận nhau 😛

– Triều đình vài ba năm lại mở 1 cuôc thi hoa khôi – để cho các vũ nữ thi tài. Các nhân vật nữ trong phim hầu hết là đặt mục tiêu đạt hoa khôi – người thì để dc nhận cha, người thì để dc làm thái tử phi, người thì để xin hoàng thượng rửa mối oan khuất của gia đình… => cho nên cạnh tranh rất gay gắt.

– Xen kẽ vào là các câu chuyện tình tay 3 tay 4 – film tvb mà, tâm kế của phụ nữ cũng là vì danh lợi và tình yêu là chính: Nữ chính số 2 (hơi hơi phản diện) là Biện ngọc yên – chung gia hân. Em này vốn tiểu thư cao cấp, nhưng gia đình hàm oan, bố mẹ bị xử chết, cho nên muốn giành giải hoa khôi để đòi lại công đạo, múa rất giỏi. Em này mới đầu là người khá tốt, kiêu hãnh, có khí chất cao ngạo, hiếu thắng blah blah, tuy nhiên, về sau, vì tranh giành anh gì đó – Âu Dương Chấn hoa – cho nên trở nên khá là biến chất (mặc dù ko ác độc tới mức như trong mấy loại cung tâm kế). Em này vốn dc đính hôn từ nhỏ vs 1 anh, anh này gia đình làm nhạc sư trong triều (cũng có tí chức sắc), nhưng anh này bị anh Âu Dương chấn hoa – là 1 tù phạm đang bị truy nã, giết hại và mạo danh, anh Âu Dương vào triều làm quan, quản lý mấy giáo phường học múa => rồi thì dây dưa vs các em gái này :P. Tuy nhiên thì anh Âu dương yêu em Tại sơn và nói chung, đối xử vs em này rất tốt :). Anh nhạc sư thật thì ko chết, mà mất trí nhớ, về làm đầu bếp trong giáo phường, về sau, lấy lại trí nhớ, đi trả thù anh Âu dương 🙂

– Các câu chuyện của nx nhân vật phụ: cũng vài mối tình tay 3 – trong đó có 1 em là vũ ưu số 1 số 2 trong kinh thành – đối thủ truyền kiếp của em Biện ngọc yên, Chu lãm nguyệt (diễn viên đóng vai này rất đẹp gái, nhất phim – đẹp mới dc đóng vai ác hehe). Em này hình như xuất thân mồ côi hay j đó – cho nên đặt mục tiêu lọt vào mắt xanh thái tử… Em ấy quyến rũ 1 anh làm nghề thiết kế thời trang và các loại perfume 😛 để em ấy dc giới thiệu với thái tử (vì anh này chơi thân vs thái tử) và dc dùng các sản phẩm limited edition của anh này 🙂 Khổ là về sau, e ấy lại yêu anh perfume này, mặc dù anh này là dạng nghệ sỹ nghèo :P. Anh này, lúc đầu cũng thik em ấy, nhưng sau thì lại yêu 1 em khác, cũng là vũ ưu nhưng mà level bình thường, tính tình hiền hậu, thuần khiết :P. Tuy nhiên, em Lãm nguyệt này là 1 nhân vật rất hay ho – từ 1 người xấu (lúc đầu khá là tâm kế) dần dần biến chuyển thành 1 nhân vật có tính cách rất hay – dĩ nhiên là ko thành người tốt kiểu nhân hậu, thuần khiết, mà kiểu như khá là chân thành, chính trực, có tự trọng, cái gì mà nắm được thì cũng buông dc ấy nhỉ 😛 – thik nhân vật này hơn cả 2 nhân vật nữ chính kia 😛 (em này là minh chứng sống động cho cái gọi là quy luật biện chứng – sự vật và hiện tượng luôn vận động và biến đổi ko ngừng hehe)

– Phim coi hài hước và dễ thương vô cùng – từ các bạn trẻ đến các nhân vật già già. Tuy là tranh đua, âm mưu cũng nhiều, nhưng mà ko đến mức cực đoan, cho nên xem ko nặng nề lắm. Em Hồ hạnh nhi trong film này dễ thương lắm, kiểu này em hết phãn cảm vs em này rồi 😛 Anh Âu dương thì vẫn hài hước như thế

– Diễn biến phim nhanh gọn, súc tích, ko dài dòng lê thê kiểu taiwan.

– Có vẻ là happy ending

Anhca

Tối độc phụ nhân tâm và thể loại phim/truyện cung đấu

Tiếp bài của con Điểu nhi về thể loại phim/truyện cung đấu với Asian values versus Western values, bài này cũng về cung đấu, nhưng từ góc độ feminism.

Gần đây cung đấu là mảnh đất màu mỡ cho các nhà viết truyện/ làm phim TQ tha hồ khai thác. Có thể là do khai thác mãi đề tài đàn ông, chán rồi, nên xoay sang khai thác đàn bà cho vui.

Với cả, xét bối cảnh xã hội, đang có sự gia tăng ngày càng nhiều về số lượng  các em gái xinh tươi, giỏi giang, thông thái, kiếm tiền không kém ai ở Trung Quốc nói riêng và ở Đông Á nói chung. Mà như tiền bối Marx đã phát biểu một cách vô cùng đúng đắn rằng, cái gì đó, mà sự thay đổi về lượng dẫn đến thay đổi về chất … cho nên sự gia tăng số lượng gái giỏi đã góp phần làm tăng vị thế của phụ nữ nói chung trong tương quan lực lượng xã hội. Mà lại như tiền bối Marx  đã phát biểu vô cùng đúng đắn rằng, cái gì đó, mà vật chất quyết định ý thức, nên vị thế tăng lên của phụ nữ đã điều chỉnh lại ý thức xã hội về chủ thể “phụ nữ”. Đại loại là, không thể, và không còn có khả năng lờ đi phụ nữ cũng như tình cảm, tình yêu, sở thích, nhu cầu và thói quen của họ. Chuyện, họ giờ có tiền có thế rồi, là “rising power”, muốn lờ có phải là lờ được đâu, cũng như thế giới có muốn cũng không lờ một rising China được 😀 (khiếp thế chứ lại gắn chủ đề phụ nữ vào thuyết “sự trỗi dậy của cường quốc” của Chính trị quốc tế, chắc tại nhà này có một người hàng ngày theo dõi Hoàn Cầu thời báo nên mình cũng phải ra cái tý vẻ chính chị chính em cho lên blog được thơm mặt bằng bạn, mát mặt bằng người :-P). Hay dùng ngôn ngữ thị trường, phụ nữ bây giờ đã là nhóm “khách hàng tiềm năng”, là “thị trường vàng” (có tiền mà), dại gì mà lờ, kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt :-D. Cho nên, thể hiện ra trong lĩnh vực phim ảnh, thay vì hầu như chỉ lấy nam là nhân vật trung tâm như trước kia, giờ đây nữ cũng được đưa thành trung tâm của câu chuyện. Cuộc đời, thân thế, sự nghiệp, tình yêu, tình cảm, quá trình đấu tranh cách mạng, thế giới quan, nhân sinh quan, sở thích, nhu cầu của phụ nữ đều được “chăm sóc” tận tình (Mà nhân tiện đây, thành thật xin lỗi tổ quốc, nhân dân, mái trường đại học xhcn thân yêu, thầy cô kính mến, cùng họ hàng thân tộc, bạn bè gần xa, bà con lối xóm vì mớ kiến thức triết học Marx-Lenin thủng lỗ chỗ và áp dụng lung tung ở trên – cái bệnh đã dốt còn thích nói chữ nó khổ thế). ===> chà vận dụng ngay lý luận mác xít lê nin nít vào đời sống hàng ngày nhỉ, quán triệt quá 😛

Thế cho nên là, ngày càng có nhiều đề tài phim ảnh lấy phụ nữ làm trung tâm cũng phản ảnh xu thế ‘quan tâm phụ nữ’, ‘ghi nhận vai trò của phụ nữ’ đáng phấn khởi hả? Nói là nói thế, chứ chưa có gì đáng mừng lắm đâu. Chị em tuy có góp tý gió, nhưng còn lâu mới thành bão. Căn bản là cho đến giờ xã hội mới chỉ có hiện tượng tự phát, chứ chưa có đầy đủ ý thức tự giác cách mạng 😛 (xã hội ở đây là chỉ toàn xã hội nói chung chứ không riêng gì phái nữ). Ví như ở nhà này có một người đấy, mở miệng ra là sặc mùi “chủ nghĩa nữ quyền”, đại loại như, “bạn vốn không thích xem các loại tranh đấu giữa các phi tần, mà căn nguyên là do ko thik cái chế độ đa thê” (xem bài trước, link ở trên), hay “btw, .. bị coi như “1 mụ đàn bà” là 1 nỗi sĩ nhục của đàn ông, hài thế đấy, vì mình feminist nên mình sẽ ko nói như vậy ” (ở phần comment của bài này). Chưa kể là họ đã được trang bị khá đầy đủ bằng những lý luận sắc bén của chủ nghĩa nữ quyền :-). Nhưng, người này vẫn một hai khẳng định ta đây bàng quan ơ hờ, tuy có “quan ngại sâu sắc” nhưng không rảnh mà đi biến đau thương thành hành động cách mạng: “Mặc dù bản thân em là fan của feminism nhưng mà chỉ dám coi nó là 1 đồ chơi trong tủ kính, lâu lâu ngắm nghía săm soi cho vui, chứ chưa bao giờ cho rằng nó sẽ làm dc cái gì “ra tấm ra món”, ở Tây còn bị nhạo báng kịch liệt, huống j là ở VN… :((“ (trích nguyên văn ở facebook nhé). Đấy, quạt còn một hai không chịu giác ngộ, huống gì là ai, hì hì. ===> Hơ, có giác ngộ mà, chỉ là “lực bất tòng tâm” + “biết mình biết người trăm trận trăm thắng” cho nên ko manh động 😀

Chưa kể, như người này đã nhận xét rất chính xác rằng, “cơ mà thực tình thì đa số phụ nữ lại anti-feminism – thật là nghịch lý đáng yêu :))” (ta là ta ngưỡng mộ khả năng tầm chương trích cú của mình nha). Hay sử dụng một ngôn ngữ mang tính học thuật hơn để diễn đạt, chính những người phụ nữ cũng góp phần không nhỏ vào cái quá trình kiến tạo trật tự và tư duy “nam trọng nữ khinh” trong xã hội (bởi vì họ cũng là sản phẩm của cái trật tự và tư duy đó rồi, nên khó mà nghĩ thoát khỏi khuôn khổ nhận thức hiện hành được). Lấy ngay ví dụ từ cái câu phát ngôn của đồng chí “người này” trích ở trên, có bao nhiêu người phụ nữ ở VN là chưa từng nói qua câu, “thằng A B C đàn bà lắm”,  “tính như đàn bà”, “cư xử như đàn bà” với hàm ý chê bai, khinh thường, sỉ nhục?. “Đàn bà” kia hay được xã hội gắn cho đủ thứ tính chất xấu xa như thiếu rộng lượng, nhỏ nhen, lắm lời, vân vân và vân vân. Chẳng thấy mấy ai đặt câu hỏi liệu quan niệm như thế có đúng không… hầu như tất cả đều chấp nhận như đúng rồi, là sự thật không phải bàn cãi, và hết thế hệ này đến thế hệ khác cứ nói theo một cách rất “có tinh thần xây dựng” (tại gia đình , trường lớp, xã hội, sách vở đều dạy thế, bản thân mình cũng “cảm” thấy thế, “nhận” thấy thế, chẳng nhẽ lại sai???). Cũng chưa thấy ai nói, anh A B C tính như đàn bà, với hàm ý ca ngợi, là nhân từ, vị tha, biết yêu thương, chung thủy và cư xử mềm mại cả. Còn đàn ông mà thù dai nhỏ nhen á, nếu chê thì “bị” gọi là đàn bà, còn nếu khen thì “được” gọi là “quân tử trả thù mười năm chưa muộn”, “quân tử có thù tất báo” (Sợ thế !!!). Cho nên, đợi đến khi hiện tượng tự phát biến thành dòng thác cách mạng (nếu có), đưa công cuộc bình đẳng giới đi đến thắng lợi cuối cùng, chắc cũng lâu ngang bằng đợi đến khi có xã hội cộng sản :-P. (Không biết là lần thứ bao nhiêu, nhưng ở nhà này một lần nữa phải khẳng định chủ nghĩa nữ quyền, bình đẳng giới  không có nghĩa là đòi phụ nữ giống như đàn ông tất tần tật mọi thứ trên đời, đặc biệt là với thái độ hằn học, như thiên hạ vẫn hay lầm tưởng. Ngoài ra, bạn có thấy không, hôm nay ta rất chi là Marxist đấy :-D).

 

Tối độc phụ nhân tâm???

Lan man tán nhảm một hồi, giờ quay lại mục đích chính của bài viết này. Đấy là, bàn mấy câu về hình tượng phụ nữ được kiến tạo qua các phim/ truyện cung đấu.Theo một góc độ, sẽ thấy thể loại phim/truyện này là tiếng nói cảm thông với số phận bi thảm của người phụ nữ trong xã hội phong kiến nói riêng và phụ nữ nói chung (rất có tính phê phán, rất có tính cách mạng, same old story nhỉ :-), lại mời đọc lại bài trước của con Điểu nhi). Nhưng theo một góc độ khác, cũng sẽ nhận thấy hình tượng phụ nữ trong phim/truyện vẫn được xây dựng dựa trên những gì xã hội Đông Á chúng ta từng nhìn nhận về phụ nữ từ xa xưa cho đến nay, mà theo đó, phụ nữ xấu tính và thiển cận hơn đàn ông trên mọi phương diện – phụ nữ và tiểu nhân vốn được xếp ngang nhau. ===> Mỗi ngày 1 thành ngữ – Tử viết: Duy nữ tử dữ tiểu nhân vi nan dưỡng dã! 😛

Thậm chí, trên đời này còn tồn tại một thứ nhận thức gọi là “Tối độc phụ nhân tâm – độc nhất là lòng dạ đàn bà”. Đây là một câu nói vô cùng nực cười. Xét lịch sử, giết người không gớm tay, phụ tình, phũ tình, đều không phải hành vi phụ nữ hay làm hoặc có khả năng và điều kiện làm. Thế mà câu này tồn tại không biết bao nhiêu trăm năm, nhờ được thiên hạ liên tục đem ra làm mới và hâm nóng. Phim/truyện cung đấu ngày nay cũng góp phần không nhỏ.

“Đấu” –  phụ nữ đã không đấu thì thôi, không tranh thì thôi, chứ đã đấu đã tranh là cũng trời long đất lở. Điều này chắc ai cũng ngầm thừa nhận hả. Ở vào cái thời buổi kinh tế thị trường này, hầu hết mọi khía cạnh của cuộc sống đều được quy định bởi mấy chữ “cạnh tranh”, “đấu đá”. Ý thức hệ “cạnh tranh” thẩm thấu vào não chúng ta đến nỗi chúng ta không thể tưởng tượng được trong cuộc sống mà lại không có tranh, có ai đó mà lại không tranh, kể cả ai đó sống cách đây cả vài trăm năm. Căn nguyên của sự bùng nổ của các thể loại phim/truyện cung đấu cũng là đây. Đừng tưởng phụ nữ ngày xưa là hiền lương thục đức, tam tòng tứ đức. Đặt vào trong hoàn cảnh tranh đấu, cũng không kém cạnh gì ai, bản năng nó thế rồi. Tạm chấp nhận tiền đề này đi (trong lịch sử, có bao nhiêu vụ đấu đá thực sự xảy ra???), nhưng phụ nữ đấu vì cái gì và đấu như thế nào?

Cũng giống như đàn ông, phụ nữ tranh đấu không ngoài mấy thứ như quyền lực, tiền bạc, tình yêu này nọ. Khác nhau mỗi chỗ là, hành động tranh đấu của đàn ông thường được cộng thêm ý nghĩa vì dân vì nước, vì chính nghĩa đạo đức này kia.  Còn hành động tranh đấu của phụ nữ  ít được tô vẽ bằng mấy thứ giá trị cao cả đó, thay vào đó là sự tự tư tự lợi. Đàn bà đấu vì muốn chồng yêu riêng mình, còn đàn bà khác vì thế mà thiệt thòi, đau khổ thì đành chịu thôi. Đàn bà đấu để mình được chưởng quản lục cung, mẫu nghi thiên hạ, hay rộng hơn tý nữa là dòng họ mình được giàu sang vinh hiển, vì leo lên quyền lực mà giẫm đạp lên bao nhiêu mạng người. Đàn bà đấu để con mình tương lai rộng mở, không ngần ngại hại con người khác chết nhăn răng, thủ đoạn yêu thích là đập chết ăn thịt ngay từ trong trứng nước (phim nào cũng có vài vụ cho nhau sảy thai/ mất khả năng sinh con này kia).

Sở dĩ có thể khái quát ra như thế này,  bởi vì trong phim/truyện nam đấu, thường là số lượng đàn ông vì dân vì nước, hoặc hy sinh bản thân vì nghĩa nhớn khá nhiều, và thường nhiều hơn đàn ông xấu. Mô hình phổ biến là tự dưng có một thằng cha phản động tà ác nào đó nhảy ra gây rối mù tang tít, làm mất đoàn kết nội bộ, khiến các lực lượng chân chính phải tụ họp xung quanh ngọn cờ chính nghĩa để diệt trừ. Hoặc là hai bên chính tà cân bằng lực lượng, rồi chính thanh trừng tà để làm trong sạch quần chúng :-P. Còn trong cung đấu, trừ một em nhân vật chính+ một hai tay chân ra, còn lại toàn là đàn bà tự tư tự lợi, ganh ghét, giả dối, nham hiểm, và đổi phe như chảo chớp (tiện nhân tựu thị kiểu tình – 😀 vừa học được từ bài của con Điểu nhi). Đặc biệt là tình bạn của đàn bà không hề đáng tin, xã hội người ta còn kết luận là không có tình bạn thực sự tồn tại giữa đàn bà cơ đấy (tình tiết từ chị em tốt biến thành thù địch rất được ưa chuộng). Chưa kể, trong khi đàn ông có khí tiết vững vàng , khó khăn gian khổ nhưng tấm lòng son vẫn chói lóa cùng sử xanh :-P, thì mấy em nhân vật chính trong cung đấu có nguy cơ đổi mầu rất cao, gần mực là đen ngay,  từ ngây thơ trong sáng biến thành âm hiểm thủ đoạn. Tóm lại, đàn bà, phần đông là xấu và dễ thoái hóa biến chất cả???.

[===> Hehe, thật may là mình và bạn YL chưa bao giờ nhận nhau bạn bè tốt (hì, sau này có đâm sau lưng cũng ko bị phỉ báng, nhĩ – áp dụng nhuẫn nhuyễn và thành thục hedging policy :P)]

Tất nhiên là khi phim/truyện cung đấu tập trung khai thác, nhấn mạnh các khía cạnh tiêu cực như trên, những thứ không hoặc hiếm khi được nhắc đến,  là khả năng bảo tồn và phát huy các giá trị “tu thân”, “trị quốc” của giới nữ (trong số nhiều các giá trị khác). Chẳng nhẽ phụ nữ vì tranh giành mà bất chấp nhân nghĩa, hoặc những giá trị tam tòng tứ đức mà người ta hay dạy cho họ?  Chẳng nhẽ phụ nữ không biết thế nào là trượng nghĩa, vì bảo vệ công lý mà đấu tranh? Phụ nữ tranh mà không nghĩ mảy may đến “dân”, “nước”, “đại cục”? Phụ nữ nhẫn tâm giết con của chồng? Trong phân tích diễn ngôn  những thứ này được gọi là “sự quên lãng” hay “im lặng” trong hệ nhận thức(silences – hic không biết tiếng Việt dùng thuật ngữ gì). Tức là không phải chúng không tồn tại hoặc không có khả năng tồn tại, mà là người ta phớt lờ chúng một cách có hệ thống (chính quy và chuyên nghiệp là đây :-P). Hay nói chính xác hơn, chúng không nằm trong cái hiểu biết vốn được dạy dỗ cũng như tưởng tượng của người ta về phụ nữ. Nói đàn bà vì ghen tuông mà hãm hại lẫn nhau, thì anh hiểu, tôi hiểu, trời hiểu, đất hiểu hả, còn bảo đàn bà quyết không tranh giành vì kiên định mục tiêu  tam cương ngũ thường, hay đàn bà có thể giết, chứ không thể làm nhục, hay “đàn bà chi giao đạm như thủy” – quan hệ của đàn bà nhạt như nước lã :-P, hay đàn bà vì tri kỷ mà chết, hay lại ôm mối “tiên ưu hậu lạc” – lo trước cái lo của thiên hạ, vui sau cái vui của thiên hạ, nghe nó buồn cười và thiếu “hiện thực phê phán” hả? (haizzz, cho ai tình cờ đọc đoạn này, có mấy câu thành ngữ TQ nguyên gốc như sau: sĩ khả sát, bất khả nhục; quân tử chi giao đạm như thủy; sĩ vi tri kỷ giả tử; tiên thiên hạ chi ưu nhi ưu, hậu thiên hạ chi lạc nhi lạc, vào trang này đều có giải thích).

Nói đến đấu nhau thế nào, như trên đã nêu, đòn ưa thích là cho nhau sẩy thai/ vĩnh viễn không thể đẻ con/ hại chết con của nhau. Độc là độc ở cái chỗ này đây. Đến trẻ con cũng không tha (lại phải đặt câu hỏi nghi vấn, trong lịch sử thật xảy ra bao nhiêu vụ thế này, mà nay chúng ta xem cứ như là đương nhiên vậy ???). Nhưng, thêm một cái nhưng, nếu làm phép so sánh, thì số người chết do đàn ông đấu nhau chắc phải lớn hơn nhiều. Tuy nhiên, sự tinh vi nó nằm ở chỗ là, số người chết đó thường được xếp trong một hạng mục chung chung là “kẻ thù” – che khuất thực tế là trong cái đám đông kẻ thù đó có thể có người già, phụ nữ và trẻ em. Với cả, giết kẻ thù có lý do rất chính đáng là vì nước vì dân.  Tất nhiên rồi, hình tượng anh hùng hảo hán, chính nhân quân tử, vua hiền tôi giỏi làm gương cho xã hội thì không thể để liên quan trực tiếp đến việc giết hại dã man một cá thể vô tội nào đó được. Ngoài ra thì, đàn bà hay sử dụng các chiêu trò ngậm máu phun người, ném đã giấu tay, chọc gậy bánh xe, vừa ăn cướp vừa la làng, còn đàn ông họ xử lý nhau trên sa trường bằng gươm giáo, hoặc trên triều đình bằng các công cụ luật pháp, rất ư là quang minh lỗi lạc. Cũng chỉ có phe xấu, tiểu nhân âm hiểm (mà như trên nói, không nhiều) mới sử dụng các chiêu thức ám muội mà thôi.

 Nếu như ai đó nói, cái gì đó mà lịch sử là tấm gương soi của hiện tại, hay có lẽ chính xác hơn, là những gì chúng ta nhận định và tô vẽ về lịch sử phản ảnh tư duy của chúng ta ở hiện tại, thì quan niệm của xã hội hiện đại về đàn bà, thật sự khác được bao nhiêu so với ngày xưa?

 

… Và vài dòng về truyện ngôn tình

Con Điểu nhi lần trước hỏi ta, có viết về truyện ngôn tình nữa không…

Truyện ngôn tình có rất nhiều điểm hay và hấp dẫn, nhưng ở khía cạnh “nữ quyền”, cũng là một cái nôi bảo tồn và phát huy cao độ tư tưởng trọng nam khinh nữ, minh chứng hùng hồn cho câu phát biểu của đồng chí “người này” ở trên.

Đây có lẽ là một trong những điểm gây ấn tượng sâu sắc nhất khi đọc ngôn tình cả cổ đại, xuyên không lẫn hiện đại, đô thị. Mấy anh vương gia, tổng tài, nhân phẩm của các anh rất có vấn đề. Mặc dù các anh yêu và sủng mấy chị nữ chính, nhưng các anh đối xử siêu tàn nhẫn vô nhân đạo với mấy em khác (mấy em này hay được gắn mác tham tiền, hám của để bao biện cho cách hành xử của các anh là “đúng người đúng tội”, không có gì sai). Tham tiền thì sao, hám của thì sao, chỉ làm tình nhân của anh vì tư lợi thì sao? chẳng nhẽ vì thế mà có thể đối xử với con người ta như với súc vật? Một số anh đối với chị nữ chính thậm chí còn hiếp trước yêu sau. Thế nhưng chị em chúng ta không những dễ dàng bỏ qua,  có khi còn tôn các anh lên thành hình tượng đáng mơ ước.

[Ngoài lề: Đã nói đến những điểm gây ấn tượng sâu sắc của truyện ngôn tình, thì nói cho chót. Có một điểm hài hước nhưng cũng đáng buồn, đấy là sự kiến tạo trật tự Eurocentric, chính người châu Á chúng ta làm. Châu Âu cái gì cũng đẹp, cũng sang, cũng đáng mơ ước, là chuẩn mực của sự sang trọng và vẻ đẹp thanh lịch quý phái, mấy nhân vật chính thì trưng đầy người toàn hàng hiệu châu Âu, cho thiên hạ tha hồ suýt xoa lác mắt :-)].

 

Kết luận

Tất cả những ghi chép ở trên, là để cho thấy chúng ta hay ngộ nhận là chúng ta suy nghĩ văn minh lắm, tiến bộ lắm so với “xã hội phong kiến thối nát”, nhưng thực ra, thứ gọi là văn hóa, thay đổi chậm hơn nhiều so với chúng ta tưởng tượng. Lịch sử cũng chứng mình rằng, đến một cuộc cách mạng hào hùng với hai cuộc chiến tranh thần thánh chấn động địa cầu, vang dội năm châu, cũng chẳng xóa được là bao những “tàn dư” của chế độ cũ :-P, như cái phong trào điểm mặt chỉ tên những thói hư tật xấu của người Việt nêu ra một đống đấy, thì nói gì đến công cuộc mà gặp thập diện mai phục như bình đẳng giới.

 

Tái bút

Hôm qua nói chuyện với con Điểu nhi, nàng ta bảo đấu tranh cho chủ nghĩa nữ quyền là con dao hai lưỡi. Nếu ai xinh đẹp còn có thế, chứ nếu thiếu xinh đẹp thì “thiên hạ” ném đá cho te tua. Ta bảo, thật, như chúng ta vừa thiếu xinh đẹp vừa ế, thiên hạ lại kết luận ngay là con này không có thằng nào thèm lấy, cay cú mới đấu tranh. Chính vì thế, con Điểu nhi nhà này đã kết luận rất thông thái rằng, vì chúng ta hèn nhỉ, nên chúng ta chỉ thấy bất bình đẳng thì tường thuật, ai tin thì tin, không tin thì thôi (già rồi tim yếu chân run, nhỡ đấu tranh vũ trang, thiên hạ ném đá, chạy không kịp lại hứng mấy hòn đá vào đầu, thành “nữ thạc sỹ nhập viện tâm thần vì ế chồng”). Bài này viết theo tinh thần như vậy. 🙂

 

Bonus

Mời xem Vũ Linh – Kim Tử Long hát trích đoạn Hồ Quảng “Phàn Lê Huê”. Nhân vật nữ thì không chuyên nghiệp lắm.

Phút thứ 18: 40 Tiết Đinh San (Vũ Linh) có hát một câu vọng cổ có nhắc “tối độc phụ nhân tâm”, rất là mỉa mai…

Và ở clip này, phải ca ngơi anh Kim Tử Long – vai Tiết Ứng Luông, vì hát rất hay và vũ đạo rất đẹp (thần tượng của ta cũng khỏi chê).

Ngoài ra lời thoại vô cùng hay.

Và không hiểu sao các kép cải lương, quăng chén quẳng quạt rất ư là điệu nghệ 🙂

Hoa Sinh

Review: Demi-haunted (2002) – Kinh dị, hài Hongkong

Lâu lắm rồi ko xem film ma…

Tối cuối tuần, ko có việc j làm, thế là đành ở nhà trùm chăn xem film ma 😥 Cảm giác cũng hơi yo’most…

Hic, nhưng mà cái film ma này cuối cùng nó làm mình bị ám ảnh, ko phải vì sợ, vì kinh tỡm, mà vì thấy xót xa, thương cảm (chà, ko biết là dùng mấy từ này có chuẫn ko nữa, mình vốn máu lạnh). Phim thì tên là Demi-haunted, 魂魄唔齐, hay là Hồn Phách Ngô Tề (nghĩa là hồn và phách ko cùng tồn tại trong 1 thể xác).

Phim kinh dị và truyện kinh dị, dù bạn AC cũng có trải nghiệm qua vài phen, có lẽ vẫn ko đủ kiến thức để mà nhận xét so sánh chung giữa film ảnh các nước. Nhưng mà ấn tượng cá nhân, thì vẫn là thích các film ma của HK hơn là của Nhật, của Thái, của Mỹ, và gần đây nhất, là của Hàn. Phim Nhật, Thái và Hàn nói chung quá lạm dụng máu me và các loại tình tiết gây thót tim (trong khi bạn AC tim yếu tim yếu :'(). Mà quái đản nhất, đó là kết phim, trong khi nhân vật sống sót cuối cùng và nx người xem vừa thở phào nhẹ nhõm, thì thể nào con ma cũng ngoi dậy nhăn sống nhở, bay lảng vảng hoặc nhe răng dọa, hoặc là làm cú chót đẫm máu – để ám ảnh người xem chơi :'(. Thế là cho đến nay, lâu lâu ngồi xe bus/tàu/máy bay ban đêm bạn vẫn sợ nhìn ra cửa sổ thấy có con ma bám vào hù như trong Lời Nguyền (The Grudge) hoặc là đi thang máy có gương, cứ sợ có đứa đứng trong gương nhìn mình le lói, sợ cái gương trong nhà tắm, sợ cái tv, và nhất là…cái gầm giường 😛 vân vân và vân vân. Phim Mỹ thì các cảnh giết người nó còn kinh dị hơn nữa, rất hay có thể loại dao chém, búa bổ, rìu chặt, cưa máy xè xè. lột da uống máu… Quanh người, đâu cũng có thể tồn tại 1 tên tâm thần phân liệt :D. Nói chung, xem film ma và kinh dị là rất chi có hại cho sức khỏe, ngày xưa bạn AC có lẽ ko nhát gan như bây giờ, đúng là xem xong, thành bệnh luôn 😛

Thế cho nên, ưu tiên, xem film ma hạng nhẹ, ko có vũ trang 😀 của HK, lâu lâu chêm vào chút romantic cho nó thư thái 😛 Tối hôm qua, ngồi ngâm liền 2 bộ, 1 bộ của Mỹ, tên gì quên rồi, về một thằng nhỏ, phát hiện 1 gã đẹp trai, cao to trắng hôi (hehe, là anh Colin Farrell) là ma cà rồng, thế là tìm cách tiêu diệt => giết dc ma => hết film, lãng thế cơ chứ lị :P. Cho nên so vs cái film HK xem tiếp sau đó, thì cái film này trở nên nhạt như bạn AC (aka đạm thủy :D)

Bộ phim này kể về chuyện 1 anh diễn viên kịch nửa mùa, hát rất dở 😀 nhưng mà lại gặp ma và đôi khi bị ma nhập, trong nx khi anh ấy bất tỉnh nhân sự thì thường thấy mình lạc vào 1 đoàn hát, trong đó có 1 cô đào vận đồ xanh đang ngồi trang điểm, đến khi quay lại thì thấy cái mặt như 1 trang giấy trắng, mới vẽ dc 1 con mắt trên đó >_<(mắt vẽ chứ ko phải mắt thật :P), hoặc là thấy cô này đang hát thì cái biển rớt xuống, đè ngang cổ, sau đó cô này lồm cồm bò dậy, lôi bộ tóc giả dính máu ra lắp lên đầu, tóc tai rũ rượi, ko thấy mặt mày ở đâu >_< Phê thế chứ… Rồi dần dần thì cái hồn ma này cũng hiện ra cho anh này thấy (chỉ 1 mình anh này thôi) và yêu cầu/đe dọa/bắt buộc và cuối cùng là cầu xin anh ấy diễn giúp cho cô này cái vở mà cô ấy đang hát dở thì bị chết… Rồi cô ấy kể chuyện của cô ấy:

1 cô diễn viên kịch (như là tuồng và cải lương mình ấy), sống vào thời đầu thế kỷ 20, cô này chuyên đóng vai nam trên sân khấu, rất đc gái hâm mộ, ngoài đời cũng vận nam trang.  1 anh đại thiếu gia thích xem kịch và bao đào, tình cờ biết cô này là gái nên đòi cô này dạy diễn… Dần dần thì cô này thích anh này 😥 còn anh này thì vẫn phong lưu gái gú, nói chung xem cô này là bạn tri kỷ (vừa trai vừa gái) đặc biệt hơn nx người khác, nhưng mà ko tỏ ra cho cô này biết, đối xử vs cô này như đàn ông => cô này đơn phương 😥

1 hôm cô này lấy hết quyết tâm, để diễn 1 vai gái cho anh ý xem, mặc cho sự cằn nhằn của chủ đoàn (vì khán giả chỉ thik xem cô này diễn trai thôi). Nhưng mà anh này ko đến xem, cô ấy đứng hát dc 1/2 thì cái biển hiệu rớt xuống, chết ngay tại chỗ… Hồn cô ấy bay đi tái sinh, nhưng phách thì bay lửng lờ, vì “ta ko cam tâm!!! >_< Ta cần phải diễn nốt!”

1 phần hồn phách cô này bay là là khắp nơi tìm người mà phần hồn kia của mình tái sinh để cùng hát nốt. Kiếp 1 là 1 con gà trống :D, kiếp 2 là 1 ông hát opera người Ý :P, đến kiếp số 3 thì mới thành 1 thằng diễn viên kinh kịch (chính là cái anh zai khốn khổ bị ma ám ở trên :P). Anh này sau khi biết dc sự thực thì cùng vs cô này đi tìm lại ông thiếu gia năm xưa, và bao chuyện khôi hài xảy ra… Cuối cùng thì biết dc là ông này, ngay sau khi cô này bị đè chết thì cũng tự tử chết theo, làm 1 cái mộ, trên đó có khắc cả tên của 2 người (wah, lãng moạn >_<). Hai người này tiếp tục diễn, mặc dù biết là ko ai tới xem… Đang diễn thì có 1 em gái, người mà bạn zai diễn viên đang theo đuổi, đến xem, và ngồi vào cái ghế reserved, định là giành cho ông thiếu gia 😛 Thế là bạn zai kia tức điên, chửi mắng và sau đó là đánh lộn vs bạn gái kia => khán giả chạy hết => nản, ko muốn diễn nữa. Nhưng mà bạn hồn ma và bạn zai này sau khi ngồi nghĩ lại thì lại quyết tâm diễn – vì đó là tâm nguyện, 1 điều cố chấp, 1 trách nhiệm của bản thân chứ ko nhất thiết là phải biểu diễn cho người khác 🙂 Đang hát thì em hồn ma nhận ra, bạn gái này chính là tái sinh của anh thiếu gia >_< lúc đó thì thỏa nguyện, nói tạm biệt người tái sinh của mình và tan biến đi, vì mọi thứ coi như đã trọn vẹn, vd mối duyên ko thành của kiếp trước.

Lúc anh này đứng hát, thì thấy có rất nhiều hồn ma đến xem diễn. Có hồn ma của ông chủ rạp cũ đến, nói chung ông ý nói 1 đống lời triết lý 😛 mà tựu chung là thế này, đời người cũng như là 1 vở kịch, mỗi người 1 vai, có khi là chính khi thì là phụ, có lên sân khấu thì cũng có lúc xuống, có gặp gỡ, cũng có chia tay, nhưng làm gì cũng phải làm đến đầu đến đuôi cho trọn vai của mình, ko dc bỏ lỡ nửa chừng. Ko có khán giả vẫn phải diễn, đến đoạn cuối rồi vẫn ko dc hát dở hơn lúc đầu… Ko thấy người xem ko có nghĩa là ko có người xem. Nói chung là sống làm sao ko xấu hổ vs bản thân là dc. Chà, bài học to tát, tự bạn AC cũng thấy là khó làm dc :D, nhưng mà cái cách người ta lồng 1 bài học đạo đức, 1 triết lý làm người vào trong 1 câu chuyện ma vớ vẩn (loại phim mỳ tôm) rất đáng khâm phục.

Cũng có nhiều film ma khác của HK, rất là mỳ tôm thôi, nhưng mà cũng kể dc nhiều câu chuyện cảm động. Đặc biệt bạn thích loại film này, là vì, kết phim hầu hết sẽ nói về 1 sự giải thoát, có thể là khỏi nỗi hận thù dai dẳng (the eye 1-2), hoặc là nx dằn vặt và ám ảnh của chính bản thân trong quá khứ (the Inner Senses) – 1 kiểu happy ending cho các hồn ma và người sống, chứ ko kiểu các con ma sống lay lắt tiếp tục gieo rắc kinh hoàng để câu khán giả cho các phần phim sau.

Ngoài lề, recommend xem The Eye 2 (Kiến Quỷ 2), trong đó kể về việc 1 phụ nữ quyết tâm đi tự tử để con mình ko bị hồn ma của 1 người phụ nữ khác nhập vào. Theo tôn giáo kiểu Trung Hoa, con người ko bao giờ chết mà chỉ tái sinh-chết-tái sinh-chết-tái sinh, cho đến khi hết nợ, cho nên bên cạnh của 1 thai phụ sẽ có 1 hồn ma đi theo để nhập vào em bé và tái sinh, nhưng khi tái sinh thì nx ký ức cũ và nx câu chuyện cũ sẽ bị xóa tan hết.

Hồn ma này là của 1 người phụ nữ thù hận bà mẹ mang thai kia, vì cái thai đó chính là của cô này với chồng của hồn ma. Mới đầu, hồn ma nay đi theo bà mẹ để trả thù, cho nên bà mẹ quyết thà chết chứ ko để nhập vào, nhưng đến đoạn cuối, chỉ có 1 câu nói của hồn ma kia thôi đã hóa giải tất cả – “Tôi cũng muốn quên đi, tôi ko muốn lay lắt mãi trong nx dằn vặt đau khổ này”. Hồn ma này đi theo cô này, chứng kiến sự dằn vặt của cô này, của ông chồng, và của chính mình nữa… Nói chung là sự đầu thai của cô này vào em bé, cuối cùng cũng kết thúc nx sự dằn vặt đó.

Anhca

Phim: Hậu Cung Chân Huyên Truyện

Đầu tiên là nói luôn, đây ko phải là 1 review film. Vì là film này bạn chưa xem, mà cũng ko có ý định xem.

Ngoài lề: lý do ko xem

1. Bạn vốn không thích xem các loại tranh đấu giữa các phi tần, mà căn nguyên là do ko thik cái chế độ đa thê, hic

2. Ko thấy bạn Tôn Lệ này gây cảm tình gì cả, từ xưa nay rồi, trong khi đó nàng Ada Choi mình yêu thik thì lại đóng vai phãn diện, mà kết cục có lẽ là bị đầu độc bởi em Tôn Lệ, ko thì ông vua ban cho ba thước bạch lăng, ko thì cũng chết rục trong lãnh cung mà thôi… Hic hic hic.

Ai đẹp hơn?

Image

3. Dàn diễn viên, trừ nàng Ada Choi kia nhìn thích thích, còn lại thì chán. Nhất là bác vua. Giả mà chọn anh mỹ nam nào đó đóng, có khi mình cũng cắn răng mà xem, haizz. Ảnh đây:

Image

Tại sao tự dưng lại post về cái film này. Hihi, là tình cờ, tình cờ mà thôi.

Bạn AC được cái cũng hay vào cái trang nổi tiếng máu lửa của các bạn ba Tàu, Hoàn cầu Thời báo ấy 😀 để xem vớ vẩn thôi, cơ mà ko biết loay hoay thế nào lại thấy cái link có vẻ thú tính:

Desperate concubines http://www.globaltimes.cn/content/758446.shtml

Mà cái bản chất vốn có của bạn là ham vui, cứ thấy có j hay ho là lại lan man đi xem, và nhiều khi ngồi cả ngày trên mạng để xem hết link này đến link khác, toàn nx thứ vô bổ, từ con dâu chửi mẹ chồng, tới bố chồng yyy con dâu, từ gọt hàm độn mũi cho tới điểm g thần thánh có thực sự tồn tại??!!!ặc ặc ặc (được cái tính nhát gan, vẫn là ko dám đọc các loại cướp giết hiếp, chứ ko thì chắc 24.7 online đọc vớ vẩn rồi)

Đây, nói chung cái bài báo nói về việc là 1 vở tv drama của TQ có vẻ sẽ dc edited lại để trình chiếu ở Mỹ, có vẻ đáng tự hào chứ hả, dĩ nhiên vs người TQ, chứ VN xơ múi j đâu 😛

The most popular Chinese TV opera series of 2012 would undoubtedly be Legend of Zhen Huan, which depicts a fictional power struggle between the concubines of an emperor during the Qing Dynasty (1644-1911). The red hot TV drama not only swept the Chinese mainland, Taiwan and some Southeast Asian countries like Singapore and Malaysia, but it is now marching into the US market.

Trong lề:

Giới thiệu vài dòng về cái film:

– Đây là chuyển thể từ tiểu thuyết (thế là hết muốn xem rồi :P)

– Nói về 1 cô gái vào cung, Chân Huyên, mới đầu thơ ngây, về sau bị môi trường – hì, môi trường, làm cho gian ngoan ác độc đi, từ cung nữ hay là tần phi nhỏ nhỏ, leo dần lên thành hoàng hậu, dành được ngai vàng lưu trữ cho con mình sau này.

– Trên thực tế, nhân vật này dc dựng theo nhân vật thực là HIếu Thánh Hiến Hoàng hậu, phi của vua Ung chính, mẹ của vua Càn long. Bonus info, bà này chỉ dc phong tới Quý Phi, sau khi chết mới dc phong thụy hiệu là hoàng hậu j đó. Vua Ung chính chỉ có 1 hoàng hậu thôi, chắc là vai do Thái thiếu phân đóng (điểm này là bonus, nhưng mà rất đáng lưu ý, tí nữa nói tiếp)

Sở dĩ hôm nay post 1 bài về cái film này là bởi nó có lẽ nằm trong 1 cuộc thảo luận trường kỳ, 1 trong nx chủ đề ưa thik của nhà này, đó là Asian values vs Western values. Bộ drama này dc TQ tung hô, vd thế này đây:

Besides the good story and skilled acting, Zheng attributed its success to the righteous historic values presented in the opera. “It is not a simple ancient love or idol story. It reflects the cruelty of feudal society including a tragic end for almost everyone in the opera including the emperor himself (who was cheated by his concubine and raged to death),” said Zheng.

“Through presenting the ruthless power struggle in the imperial palace during ancient China, the opera does not just criticize the feudal system, but also issues a warning for the current era,” he further analyzed.

Chà, nghe thực đầy nhiệt huyết cách mạng xhcn (màu sắc TQ) hả :P. Thêm nữa, theo như nhận xét trên tinh thần nghiên cứu khoa học suýt đến nơi đến chốn của nhà mình, thì người châu Á, à, Đông Á, rất là thik các thể loại mưu kế gian ngoan, âm hiểm, cái j mà tiếu lý tàng bông tàng đao ấy nhỉ 😛 cho nên 99.99% là vô cùng hứng thú vs thể loại này (chả thế mà film cung đấu, truyện cung đấu phát triển như nấm độc sau mưa)

Mà theo như cái bonus info, bà Hoàng hậu của vua, ko biết trên thực tế có ác độc hay ko, nhưng ko mất ngôi. Còn trong film, em Chân Huyên, sau mọi thủ đoạn, mới đầu có vẻ là non tay hơn Hoàng hậu, sau thì cũng chiến thắng vinh quang ===> chứng tỏ có một thị hiếu lớn lao được nhìn thấy sự thành công sau nx nỗ lực xảo quyệt và âm hiểm. Đấy, trong khi các anh x-biến số-man thì phải đánh đấm hùng hục mới giành chiến thắng, các bạn châu Á chúng ta là dùng đầu óc, người chứ có phải trâu bò gì 😀 À, có 1 film/truyện khá tương tự của Tây phương về đề tài hậu cung, chuyện về cuộc đời Ann Boleyn, trong đó, nhân vật Ann cũng là người giảo hoạt, tâm cơ, nhưng kết thúc thì lại bị chém đầu, người đời sỉ vả.

Mục tiêu của người TQ xuất khẩu cái film này là gì? Dĩ nhiên là lợi nhuận thì thấy rõ rồi đã. Bỏ tiền ra thì phải thu tiền vô, lại mở rộng thị trường, quảng bá diễn viên, ăn mặc đẹp, makeup lạ mắt, khung cảnh vàng son hoành tráng => cho các bạn US lác mắt 1 phen, biết thế nào là sức mạnh Tung của, văn minh Tung của. Đằng sau nó, là xuất khẩu văn hóa, là Hán lưu, là chính sách. Dĩ nhiên, cái này mình cũng ko biết chắc, nhưng mà ai cũng nói thế, xuất khẩu film ảnh là để mở rộng ảnh hưởng, thế nên mình cũng cứ là cho vào đây đi hả 😛 Hán lưu ở Đông Á thì mạnh quá rồi, thế cho nên, việc bộ này sẽ dc chiếu ở Mỹ là 1 tin rất vui, rất đáng khích lệ.

Tuy nhiên, liệu có đáng hả hê hay ko? Có vẻ là, chưa chắc là nó đã dc đón nhận ở Mỹ. Trừ sự tò mò về phục trang, lễ tiết, đời sống phong kiến (mà dc mô tả khá xa xỉ), thì chưa chắc người Mỹ hiểu và hứng thú vs nội dung film. Vì sự khó khăn trong việc chuyển ngữ và vì khác biệt văn hóa. Trong khi người Mỹ, giá trị phương Tây thường đề cao các loại chính nghĩa, thẳng thắn, sự cố gắng chính đáng, đánh nhau thì đánh tay đôi, thì film TQ, nhất là thể loại cổ trang, càng nhất là các loại cổ trang hậu cung, lại đề cao mưu mẹo, tâm kế, sự gian xảo, giả dối, âm hiểm, hai ba mặt…

In Legend of Zhen Huan, the biting dialogue is a highlight, with some lines having become catchy symbols of the show. For example, “Jian ren jiu shi jiao qing,” spoken by the powerful concubine Hua, has become a popular phrase now. In English, it literally means “bitches are hypocrites.”

[Câu này là 贱 人 就 是 矫 情 tiện nhân tựu thị kiểu tình]

Chưa nói tới việc khán giả Mỹ có hiểu cái film này hay ko, nhưng mà nếu để phục vụ cho chính sách xuất khẩu văn hóa, Hán lưu, thì có vẻ ko phải là 1 tác phẩm tốt rồi. Người Đông Á, vốn đã quen việc nhìn nhận người TQ chứa đựng nx phẩm chất âm hiểm, giảo hoạt (hì, và có lẽ họ cũng thế) sẽ cảm thấy ko có vấn đề j vs cái film, hào hứng vs nó. Nhưng người Mỹ, cứ cho họ cũng giảo hoạt đi nhưng chưa thấy tung hô nó bao giờ, có lẽ, vốn đã nghĩ xấu, nay lại càng nghĩ xấu về các giá trị TQ, mà nói rộng ra, các giá trị châu Á hơn mà thôi :D.

Tuy nhiên, vốn là 1 người Đông Á, lớn lên trong môi trường phủ đầy các giá trị châu Á, bạn AC cũng ủng hộ film này dc chiếu ở Mỹ, hi hi hi, để cho các bạn Mỹ thêm phãn cãm và đề phòng người TQ (chà, mình cũng đễu thế cơ chứ lị :P)

Anhca

%d bloggers like this: