Đáp lại sự mong đợi…

Hay “vừa đi đường vừa kể chuyện”, cho nên là, post này sẽ viết theo phong cách lan man tùy hứng,  ko cấu trúc, ko trọng điểm, người nào đọc cảm giác khó chịu thì ráng mà chịu 😛

Đầu tiên là nói tới khí hậu. Quả thực mấy năm sống ở vùng nhiệt đới cạnh đường xích đạo làm ta quên mất cái lạnh + mưa lất phất ẩm ướt ở HN. Trời lạnh quá, người nó cũng lười đi, não cũng ko hoạt động nhiều. Cho nên là mấy ngày ở HN cũng ko đọng lại ký ức j nổi bật. Trừ có mỗi mấy thứ – lạnh, kẹt xe và film ảnh 😛

Kẹt xe (hay còn gọi là tắc đường) – đi xe máy ở các tp lớn như HN và HCM thực là cực hình. Kẹt xe tắc đường khiến người ta bực bội, lại dẫn đến nhiều câu hỏi lớn (ko người đáp) khác, vd tại sao mà ngta cứ đổ về thành phố lớn, vì thuận tiện, vì có nhiều cơ hội? Dân thì đổ lỗi cho nhà chức trách, nào thì ai bảo ko phân phối đầu tư 1 cách cân bằng, đều đặn, hoặc là nếu đã đầu tư mất cân đối thì cái nơi tập trung dân đông, tại sao ko quy hoạch đầu tư cho nó tử tế 1 chút, rồi thì ko có quy hoạch dài hạn, tầm nhìn chiến lược (hì, ta là thường hay overuse cái cụm từ chiến lược này, thực ra cứ nói cho kêu vậy thôi, chứ ta cũng chả hiểu nó nghĩa là gì đâu :P).  Nhà chức trách thì đổ lỗi cho người dân, vô ý thức, mất văn hóa, đạo đức xuống cấp v.v và mây mây, làm cho các vấn đề xã hội đã khó xử lý nay càng thêm nan giải… rồi thì siết chặt nhập cư  vào các thành phố lớn (nghe có vẻ mất dân chủ, cơ mà có lẽ cứ phải bàn tay sắt thế nó mới hiệu quả). Nói linh tinh 1 hồi mà ko có trọng điểm 😛 đại khái là ta thấy XH này sao tự dưng nó rối ren lộn xộn quá, thực là mệt mỏi. Dĩ nhiên, với bản chất bàng quan thì ta cũng than 1 câu cho hợp với xu thế thế thôi,  chứ ko có cô thì chợ vẫn đông. Ta thì đã nghĩ rồi, dành dụm tiền rồi kiếm nơi nào yên ả sống, tốt nhất là Huế hoặc Đà lạt đi, cho nó lãng mạn 😛 2 nơi này thì vừa đẹp vừa có vẻ an ổn, duy có 1 điều là – hơi nhiều ma (ở Huế thì 1 năm ko biết có bao nhiêu ngày là ngày giỗ chung, vì nơi đây chịu qua quá nhiều trận thảm họa người chết hàng loạt, đi đâu cũng thấy mồ mả, còn chuyện ma ở tp Đà lạt thì nhiều như cát trên bờ sông Hằng =!=). Mới nhìn thì có vẻ cũng hợp vs ta đấy – 1 fan lâu đời của thể loại truyên & film kinh dị ma mãnh, nhưng mà fan này là fan nửa mùa, kiểu như… ko dám xem 1 mình, xem đến đoạn kinh dị nhất thì nhắm mắt :P… nhớ hôm nọ TV có cái film Dark Water, thực ra trình kinh dị của film này rất thấp, thèm thuồng lắm mà cũng ko  có dám coi, vì nhát gan. Cơ mà hôm sau thấy chiếu lại, ko thể nào kìm nén cái sự sung sướng đó dc, đành phải coi. Mâu thuẫn thế chứ 😛 Nhắc tới cái vụ tự mâu thuẫn, lại nhớ tới mình bỏ 1 buổi chiều để đi xem phần cuối của chạng vạng. Ôi chao… film với chả là ảnh, thực phí tiền!

– Lại nói tới film ảnh, dạo này ta có vẻ kén cá chọn canh quá (có vẻ, nghĩa là ta thì ko thấy thế, nhưng mà giang hồ họ nói thế thì ta đành viết như vậy). Có người kêu mình ra để cùng xem film (online) cơ mà cuối cùng lại chả thèm coi (thực ra là đã coi hết rồi!!!) mà ngồi đọc truyện (ngôn tình!!! rất dở nữa!!!) – thế có nản ko cơ chứ!!!. Nhưng mà dù sao cũng coi dc mấy film. Đầu tiên là film cổ trang VN – Thiên mệnh anh hùng, có em Midu (ko biết đọc là mi-du hay là me-too?) khá là xinh, tiếc nỗi anh nam chính ko có dc đẹp cho lắm (hơi béo béo, cộng vs bộ ria mép thực là điêu dân =.=). Phim làm cũng dc lắm, cảnh quay đẹp, Bái đính Ninh bình chả thua kém film trường bên Tàu bên Hàn là bao. Đánh võ cũng đẹp, khinh công múa kiếm cũng như ai. Còn chêm vào mấy cảnh kinh dị, dọa bạn AC xanh hết cả mắt. Có điều, film vẫn là có điểm vô lý, nhất là quanh cái vụ bức huyết thư. Đầu tiên, bằng chứng buộc tội quan trọng của bà thái hậu, lại mang tính bí mật, cần chế độ bảo mật cao, thế mà đi đâu, gặp ai cũng thấy gào lên, bức huyết thư ở đâu, bức huyết thư thế này, bức huyết thư thế kia, cứ như đang nhắc tới tờ báo lá cải ko bằng. Thứ hai, cái vụ cuối cùng, khi mà anh nam-chính-có-ria-mép đem thư tới trả cho bà thái hậu thực là dở hơi. Anh này tự dưng biến thành bồ tát, ko chỉ tha mạng cho kẻ thù giết cả họ, mà còn giúp kẻ thù củng cố ngôi vị, hơn nữa, nếu đã tha tại sao ko đem đốt hay đem giấu cái thư, lại còn mang tới nộp, thực anh hùng rơm. Mà cái bà thái hậu, bàn tay đã dính máu te tua, cuối cùng lại còn ko thèm giết nhân chứng cuối cùng nữa. Tự dưng cũng đắc đạo gớm. Phim này chỉ thik dc mỗi anh tiểu vương gia, nhân vật phãn diện, rất đẹp zai, rất có phong cách 😛 Ta để ý rồi, tại ta chơi nhiều vs 1 nhân vật hắc ám cho nên bị nhiễm thì phải, coi film, ta hầu như toàn thik các anh/chị /bè đảng phản diện, hắc ám. Coi chạng vạng thì thik bè lũ Volturi, coi van Helsing thì thik anh Dracula, kiểu như vậy (có điều vẫn chưa trình cao như ai đó – thik anh Snape và bạn-you-know-who :D) => hoặc có vấn đề về tâm lý, hoặc là đúng như ai đó từng generalizes “nhân chi sơ tính bản ác”? (=> câu hõi nghiên cứu cho người đang muốn tìm về tôn giáo, người mà hiện vẫn đang trăn trở tại sao ko có ai làm ra 1 cuốn kiểu như Phật giáo for Dummies hay là 50 Câu hỏi về Đạo Phật :P)

Họ nói ta kén chọn film. Ta cũng ko biết nói làm sao nữa. Có lẽ là bây giờ i’m not in the mood for film ảnh? Coi film cũng ko có kiên nhẫn, hehe, luyện xong bộ Hiên viên Kiếm 3 mấy tập bằng cách xem 3 tập đầu và 1 tập cuối (chủ yếu để ngắm em Lưu thi thi xinh gái :P), Đế Nữ Hoa thì khá hơn, coi dc đến tập 9 rồi mới coi tập cuối (mặc dù cả em Xa thi mạn lẫn anh gì đó đều ko đẹp j, đây người ta gọi là – diễn viên có thực lực có khác :D). Tìm trên mạng, chọn qua chọn lại, chọn tới chọn lui, chả thấy dc cái film Tàu nào để coi (btw, dạo này nhà này lại sính cổ, quay lại luyện tvb, ko thèm coi film mainland :P). Đi đâu cũng thấy Mã Cảnh đào, Mã đức chung, Âu dương chấn hoa, Xa thi mạn… thực là tức điên. Mà phát hiện (ngoài lề), hình như nx người họ Mã nhìn cứ đêu đễu – hay là do ấn tượng từ anh Mã giám sinh mà ra (??!!!). Dc cái, vừa chọn vừa chê, chê nhưng mà vẫn coi, coi xong lại chê, thế mà vẫn tiếp tục coi… ko thể hiểu dc (có lẽ là 1 số người nào đó đang hơi rảnh rỗi và thừa thời gian, my god, nói câu này mà thấy thực có lỗi vs tổ chức).

Bàn về film ảnh, lại phải mở bài Đế nữ hoa ra nghe lại 😛

Thực là hay quá đi mà. Bài hát này nghe rất rợn người, 1 em công chúa nước mất nhà tan mà phải tự vẫn, 1 anh phò mã, vì yêu em công chúa mà cũng tự vẫn theo, để mấy kiếp sau sẽ nối lại duyên. Đêm tân hôn thành đêm tự tử 😛 Ko biết truyện có điêu dân chút nào hay ko, vd, dân châu Á (dân Tàu) thik bi kịch nên viết ra như thế, hoặc anh phò mã bị ép ko còn đường nào nên đành tự tử chứ cũng chả phải thâm tình gì cho cam? Nhưng mà nếu thực như vậy, thì anh phò mã này thực là đáng ngưỡng mộ, đáng ngưỡng mộ – coi cái chết nhẹ như lông hồng. Thời nay có lẽ ko còn kiểu tình yêu lý tưởng, vì tình mà chết kiểu như thế này nữa (à, hình như ta hơi khinh suất kết luận, mới hôm nọ vừa đọc đâu trên mạng thấy có 2 anh chị “quan hệ bất chính, buộc tay nhau tự tử” , kể thì cũng hơi hâm mộ tình cảm của họ. Mặt khác, như Trì chủ biên cũng đã nhận xét, đã có dũng khí “quan hệ bất chính”, tại sao ko có dũng khi sống tiếp??? Thực ra ta hơi ko hiểu những người tự tử , ý là tại sao lại phải làm như vậy, nhất là nếu việc đó gây hại đến nx người khác).

Trên đà các chuyện tình bi thảm, ta post một bài từ trong cuốn 300 Bài Tống từ, “mới cứng, bọc lụa trắng tinh, bìa in chữ dát vàng chóe mắt, mang từ TRUNG QUỐC VỀ, MANG TỪ TRUNG QUỐC VỀ”:

玉樓春

Ngọc lâu xuân (Tác giả: Tống Kỳ)

東城漸覺風光好,
觳皺波紋迎客棹,
綠楊煙外曉寒輕,
紅杏枝頭春意鬧。

浮生長恨歡愉少,
肯愛千金輕一笑,
為君持酒勸斜陽,
且向花間留晚照。

Phiên âm

Đông thành tiệm giác phong quang hảo,
Hộc trứu ba văn nghinh khách trạo,
Lục dương yên ngoại hiểu hàn khinh,
Hồng hạnh chi đầu xuân ý náo.

Phù sinh trường hận hoan du thiểu,
Khẳng ái thiên kim khinh nhất tiếu,
Vị quân trì tửu khuyến tà dương,
Thả hướng hoa gian lưu vãn chiếu.

Dịch nghĩa (thivien)

Dần cảm thấy phong cảnh phía đông thành thật là đẹp,
Sóng nước lăn tăn đón mái chèo của khách,
Sáng sớm còn hơi lành lạnh ngoài làn dương liễu rủ mành như khói phủ,
Ý xuân náo động đầu cành hoa hồng hạnh.

Kiếp phù sinh cứ giận mãi ít lúc được đùa vui hoan hỷ,
Lẽ nào lại tiếc nghìn vàng xem nhẹ một tiếng cười (mà không dám mua),
Vì anh dâng rượu khuyên ánh tà dương,
Hãy lưu lại những tia nắng cuối cùng cho vùng hoa thắm.

English translation (hôm nay bày đặt chơi trội :P)

The scenery is getting fine east of the town
The rippling water greets boats rowing up and down
Beyond green willows morning chill is growing mild
On pink apricot branches spring is running wild

In our floating life scarce are pleasures we seek after
How can we value gold above a hearty laughter?
I raise wine cup to ask the slanting sun to stay
And leave among the flowers its departing ray.

Thực ra lúc đọc, thấy hai câu in nghiêng+đậm rất là thích.

Có thế thôi 😛

Anhca

Phim cổ trang Việt?

Nàng Anh Ca đang yêu 😀 nên ngôn ngữ có hơi extreme.

Đầu tiên thì nàng cho là lố lăng, sau đó lại nôn cho 1 bãi. Đương nhiên việc nàng nôn lần này cũng ko có gì lạ vì nó nằm trong một chuỗi nôn của nàng thời gian gần đây.

Ngoài ra là việc sử dụng một loạt động tính từ mạnh rất gợi tình, gợi ý 😀 (khá khen cho nàng là 1 master trong việc sử dụng từ ngữ, đúng là postmodernist có khác hehe)

Qua chuyện phim cổ trang Việt, nàng đặt một vấn đề rất hay là:

Có điều ta đã đủ lực để làm chưa? Nếu làm thì cũng biết lượng sức đi, thôi thì cứ đơn sơ như  film Lục Vân Tiên là được rồi.

Từ đó dẫn đến câu hỏi: thế nào là đủ lực?

Đây đương nhiên là câu hỏi khó, ‘lực’ ở đây có thể hiểu là tiền tài, cơ sở vật chất, kịch bản phim hay, đạo diễn phim giỏi, diễn viên chuyên nghiệp và đẹp trai xinh gái, quyết tâm của nhà sản xuất, và thậm chí là cả sức cầu của thị trường vân vân và vân vân.

Từ cái snobby postmodernist perspective mà hiện đang là ‘trào lưu thời thượng’ của giới nghiên cứu xã hội :P, thì lực hoàn toàn có thể là (i) một trong những yếu tố kể trên; hoặc (ii) sự kết hợp của 1 vài yếu tố kể trên; hoặc (ii) sự tổng hợp của tất cả các yếu tố kể trên, bao gồm cả phần vân vân và vân vân, tùy theo tư duy và nhận thức của từng cá nhân (Không biết thế này có đúng là postmodernist ko nhỉ? :-D)

Để thấy rõ là tình hình còn phức tạp hơn nữa, có thể kể đến các trường hợp sau: (i) một trong những yếu tố trên là yếu tố nào? có người sẽ cho là tiền tài = lực (tương đương với việc không công nhận các yếu tố khác là một phần của lực), người khác lại cho là  có kịch bản hay mới là lực; (ii) nếu những ai cho rằng phải kết hợp nhiều yếu tố, cũng sẽ có chuyện anh A cho rằng tiền tài + cơ sở vật chất + kịch bản phim + đạo diễn = lực (ví dụ như thế), nhưng quan trọng nhất vẫn là tiền tài +  cơ sở vật chất, dù sao thì có thực mới vực được đạo, nhưng (iii) một chị B khác, trong khi cũng đồng ý với ý kiến của anh A là tiền tài + cơ sở vật chất + kịch bản phim + đạo diễn = lực, lại cho rằng nếu ko có kịch bản phim xuất sắc thì đừng có nói chuyện;  hay (iv) lại một anh C chị D khác cho rằng phải tiền tài + cơ sở vật chất + kịch bản phim + đạo diễn + cộng thêm diễn viên chuyên nghiệp nữa mới = lực… VÂN VÂN VÀ VÂN VÂN

Tóm lại là, đã đủ lực làm chưa – câu trả lời là tương đối và tùy thuộc từng người.

Bên cạnh đó…
Nếu so sánh với phim Tàu Ngô, Hàn Quét thì có vẻ như chưa đủ?

Nếu so sánh với mấy phim quá khứ, Đêm hội Long Trì, Lục Vân Tiên, mà được cho là cũng ổn, xem được, -> quá khứ từng làm được, chẳng nhẽ bây giờ ko làm được?

Nếu xét đến thực tế là có những người đang làm, thì có nghĩa là có nhiều người cho rằng đã đủ lực?

… đến bộ phim bị coi là thảm họa

Nàng Anh Ca chê ko tiếc lời và lời nào cũng đúng cả. Mà so với những gì thiên hạ chê thì lời nàng chê còn là nhẹ nhàng chán.

Ta chỉ nhận thấy một vấn đề rất to: Cẩu thả!!!

Tiền nong, mặc dù  có mấy vụ tùm lum ầm ỹ trên báo chí, nhưng cũng ko thể cho là thiếu, nếu thiếu thì từ đầu đã ko làm.

Cơ sở vật chất: thôi thì ko có phim trường hoành tráng như Hoành Điếm, quay nhờ ở Đại Nam cũng được, nhìn cũng ko đến nỗi nào (chắc là quay ở công viên Đại Nam).

Lại có nhà Đài đảm bảo đầu ra, thế cũng tính là thuận lợi.

Đạo diễn có, diễn viên xinh đẹp diễn xuất tốt ko thiếu… tóm lại là hard power – sức mạnh cứng đều có cả.

Nhưng ngoài ra thì, cẩu thả có hệ thống tất cả các khâu kịch bản, lựa chọn diễn viên, phối cảnh, phục trang… và cả ghép hình với tiếng – là những khâu bị ném đá nhiều nhất, nhưng cũng là những khâu hoàn toàn có thể làm tốt hơn nhiều nếu không… cẩu thả.

Phải chăng vì những người làm phim  không đặt (hoặc coi nhẹ) những yếu tố này thành “lực”?

Viết đến đây thì chán quá ko muốn viết tiếp…

Hoa Sinh


Anh Chàng Vượt Thời Gian và sự lố lăng của film cổ trang Việt

Link: http://duhanhvuotthoigian.com/news/view/36/Ngam_

Có lẽ lấy cảm hứng từ film Cỗ máy thời gian của anh Cổ đẹp zai đây mà 😉  — mình tò mò chết con mèo, lên youtube coi thử, và… nôn 1 bãi 😛 (hihi đang phê cái icon mồm đầy máu này đây) — mình thề là mắt mình có khi bị loạn thị sau khi bị tra tấn với 1 loạt các màu sắc chỏi nhau chan chát – tường và sàn nhà vàng chóe vàng khè  ko thì tím rịm đỏ chót, áo quần thì xanh đậm, vàng đậm, đỏ đậm, hồng đậm… Ôi ko biết là phong cách thẩm mỹ gì nữa 😛 (có lẽ bạn Háo Sắc thích cô ba cậu bảy ưa chăng???)

Thú thực là mình rất là thích coi phim cổ trang Tàu, hic hic, dĩ nhiên là hồi xưa thôi, bây giờ ko có thời gian và điều kiện (ko có TV, mạng thì chậm) để coi, mà cũng chán coi film rồi.

Hồi còn “ngây thơ”, mình cũng tự hỏi là sao VN ko làm film cổ trang và mình nghĩ VN nên làm film cổ trang. Sau rồi thì mình phát hiện ra là VN đúng là thôi đừng hoặc đúng hơn là chưa nên làm. Bởi vì sao, vì sao?

1. Mình có ấn tượng sâu vs film cổ trang Tàu, film Tàu tình cảm xã hội thì mình lại ko thik. Về sau các bạn Hàn Xẻng cho 1 loạt film cổ trang, diễn viên đẹp, cảnh đẹp, đóng tốt, kịch bản chắc cũng hay… nhưng mà mình nuốt ko vào. Có lẽ mỗi nước có 1 thế mạnh riêng trong công nghiệp điện ảnh đi, Tàu thì cứ tập trung vào Kungfu vs lại lịch sử, Hàn thì cứ ung thư với lại máu trắng đi, mỗi bên đều có lợi thế so sánh rồi, lấn sân nhau thì chỉ đua đòi cho vui thôi, chứ ko qua được bên kia đâu. Lại làm cho nx kẻ có đầu óc bảo thủ như mình thấy phãn cãm.

2. Ấy thế mà VN ngon nha. Chấp cả thảy luôn nha, Ngôi nhà Hạnh phúc này, các công chúa mạnh mẽ (hay là j đó) này, Cô nàng xấu xí này, ko biết có Con nhà giàu chưa? Rồi rầm rộ 1 hồi với Thăng Long 1000 nữa chứ. Thiệt là đáng ngưỡng mộ cho cái sự dũng cảm của các vị ấy. Okey là phim lịch sử là cần thiết đi. Có điều ta đã đủ lực để làm chưa? Nếu làm thì cũng biết lượng sức đi, thôi thì cứ đơn sơ như  film Lục Vân Tiên là được rồi. Thế mà các bạn lại chịu chơi nghen, qua hẳn Hoành Điếm (hay đâu đó bên Tàu) để quay, thuê hẳn áo quần, nhân viên Tàu luôn á, tốn tiền 1 hồi rồi bị chửi tùm lum (cụ thể, mời gúc gồ).

3. Kịch bản ko hay mà cứ thích bôi cho đủ vài chục tập. Diễn viên thì cũng nhìn được đi, có điều áo quần xấu ko thể nào có thể xấu hơn. Hình như các bạn nghĩ “cổ trang = màu mè” thì phải, mắt mình bị ngộ độc màu mè luôn. Xin vào trang sau để kiểm chứng:

http://duhanhvuotthoigian.com/index.php

Mấy film khác thì cũng màu mè bắt mắt 1 cách tương tự, chỉ là ko có website PR pro như film Anh chàng dở hơi vượt thời gian nên ko trưng lên đây, cứ vào guc gồ check là thấy ngay ý mà 😛

4. Sạn 1 đống, thậm chí là đá tảng ấy chứ. Diễn xuất vớ vỉn, gượng gạo, các thông tin về văn hóa, cuộc sống thời xưa thì ko chắc (mà cuộc sống ở VN thời xưa nhé, hem phải coi film Tàu rồi học theo đâu a). Vd: Film j vừa rồi mà về Quang Trung ấy, có chú Lý Hùng đẹp zai ấy. Nghe bảo vua Quang Trung khích lệ lính tráng: Oánh cho để dài tóc, oánh cho để đen răng… Thế mà răng của bác Quang Trung có thể đem đi quảng cáo cho Colgate – trắng j mà sáng thế 😛 (thôi, mình có vẻ soi quá thì phải 😛 )

Đây là 1 số lỗi nhỏ nhỏ này:

http://2sao.vn/p1002c1023n20110413134012718/nhung-loi-ngo-ngan-cua-thuy-lam-va-la-thanh-huyen.vnn

Quay lại với sở trường của film VN là gì. Thú thực là mình ko biết, vì chả bao giờ coi film, nhưng mà có lẽ nên làm j đó về thời chiến tranh vừa qua, hay thời hiện nay cũng dc, thồi thì cứ Áo lụa Hà Đông này nọ cho dễ nuốt. Cổ trang để vài chục năm nữa đi, đủ người có tầm hẵng làm… Xưa nay có mỗi Đêm hội Long trì, đơn sơ mộc mạc, vừa vặn… mình thấy hay, diễn viên đóng tốt!

Đúng là phải làm thì mới thấy cái sai mà sửa, cơ mà sai 1 đống ko chịu sửa, mà cứ đâm đầu vào thì ====> ây da, lão nạp bótay.com rồi!

Anh Ca

leminhkhaiviet

About Vietnamese Cultural History and Scholarship

Le Minh Khai's SEAsian History Blog

Always rethinking the Southeast Asian past

followmybrushmarks

exploring the ancient art of Chinese Brush Painting

Hoasinh_Anhca

Trì trung Hoa sinh hưởng lạc Chi thượng Anh ca mạn đề

Nguyễn Huy Hoàng

the star is fading

becomingnguoiviet

An outsider's view on what is going on inside Vietnam

Quỹ Nghiên cứu Biển Đông

Vì công lý và hòa bình cho Biển Đông

Nghiên Cứu Lịch Sử

Các bài nghiên cứu, biên khảo và dịch thuật các chủ đề về lịch sử

Thought Catalog

Thought Catalog is a digital youth culture magazine dedicated to your stories and ideas.

About Words - Cambridge Dictionaries Online blog

Commenting on developments in the English language

VƯƠNG-TRÍ-NHÀN

đang hoàn thiện

Nghiên cứu quốc tế

Just another WordPress.com site

My kitchen of love ~

What's behind my kitchen door

%d bloggers like this: