Mỗi ngày 1 kiến thức – học tiếng Trung

Hôm nay tình cờ đọc được 1 post trên 1 web học Chinese, về lỗi mà non-Chinese speakers gặp khi nói tiếng TQ.

Thấy có điểm này hay hay:

马丽和汤姆结婚了。(correct) (Mary and Tom got married)
马丽嫁了汤姆。(correct) (Mary married Tom)
汤姆娶了马丽。(correct) (Tom married Mary)

马丽结婚了汤姆。(incorrect) (Mary married Tom)
汤姆结婚了马丽。(incorrect) (Tom married Mary)

A 和 hoặc 跟 B 结婚: thì bình đẳng, no prob.
Nhưng mà đàn ông thì 娶 (qu3 – take in wife, get a wife, lấy – chủ động) còn đàn bà thì bị/được 嫁 (jia4-be married to, được gả cho… bị động) ===> Đây chắc là di sản từ thời phong kiến (phản động :D) chứa chấp bất bình đẳng trong xã hội. Nhưng ngày nay, cách dùng này vẫn phổ biến ở TQ => có ảnh hưởng j tới việc duy trì hệ thống nam-nữ bất bình đẳng hay ko? (- câu này là hỏi người rất giỏi về các thể loại textual/discourse analysis)

Xem lại ở Vn, chúng ta cũng có cách dùng này, trai lớn lấy vợ, gái lớn gả chồng. Tuy nhiên, chúng ta cũng có thể dùng, cô A lấy chú B làm chồng => phụ nữ ở VN có quyền chủ động hơn??? (Hì, phấn khởi hả? :D)

anhca

Advertisements

Người Việt hung hãn?

Sáng hnay TV thấy tường thuật trực tiếp lễ hội Chọi trâu ở Đồ Sơn, Hải phòng. Đây là di sản văn hóa (ko biết là cấp gì rồi, nhưng nói chung là đối với bạn thì thấy ko có j ấn tượng lắm, vì bây giờ, làng nào xã nào chả có 1 cái di sản gì đó). Lúc bạn mở tv ra thì chiếu sắp hết rồi, đại khái là bán kết chung kết gì đó. Nhìn phấn khích quá nên bạn xem 1 lúc, bình luận viên thì hào hứng như là tường thuật bóng đá (cả bình luận viên trên sân lẫn bình luận viên của nhà đài), khán giả xem đông đen, khách du lịch rất nhiều, phấn khởi đến mức cứ đến pha gay cấn là há hốc miệng, quên cả đánh trống (vì lúc bình thường thấy đánh trống đùng đùng rộn rã lắm).

Theo như thuyết minh bình luận về di sản phi vật thể này thì, hội chọi trâu là hoạt động mang đầy tính nhân văn, thể hiện tinh thần thượng võ, rồi thì thể hiện khát khao chiến thắng thiên nhiên – theo bình luận của nhà đài (bạn tò mò mãi ko hiểu con người thắng j dc thiên nhiên qua cái vụ này, hay là thắng ở chỗ “dạy” dc con trâu chọi nhau??? Thế thì đá gà, đá cá này nọ có lẽ cũng thể hiện khát khao chinh phục thiên nhiên)

Cứ đến đoạn 2 con trâu lao vào nhau hoặc lấy sừng móc cổ móc họng nhau là đoàn người gào rú lên phấn khích làm mình rùng hết cả rợn. Mình bình luận là bày trò cho mấy con trâu này chọi nhau để xem đúng là dã man con ngan (bạn AC rỗi hơi có 1 thời là fan của phong trào animal rights activism), mọi người  phản ứng lại là con người ko bày ra thì trâu nó cũng cứ chọi (!!! :P)… Đây là lý do mà hầu như mọi người đều có thể dẫn ra, haizzz. Dĩ nhiên, với 1 người rỗi việc và hay lý sự (cùn) thì bạn nghĩ việc xem con trâu nó tự chọi nhau ngoài đồng về bản chất thì khác hẳn việc mua con trâu về, huấn luyện cho nó, cổ vũ nó, khiêu khích nó (ko biết có dùng thuốc lắc cho nó uống ko) để nó đánh nhau xem cho phấn khởi. Đây, công cuộc chuẩn bị cho lễ chọi trâu ở đây

Sau khi các con trâu đấu xong, tất cả đều dc vinh dự hóa kiếp để cúng, đặc biệt “ông trâu” thắng cuộc thì nghe bảo còn có thêm vinh dự được chặt đầu để tế thần >_<

Nói thực ra là xem chọi trâu mình chưa phản cảm về cái trò này mấy (vì 2 con cứ húc đầu nhau, rồi đến khi con nào mệt thì bỏ chạy té khói, em kia đuổi theo rồi bị người nhà giữ lại, thế là xong trận, chứ 2 con ko thấy máu me bê bết là mấy. Do cái sừng trâu nó cong vào chứ ko nhọn hoắt thẳng ra nên ko đâm nhau dc). Cơ mà đến hết các trận đấu thì các ông trâu bị làm thịt!!! Ác vãi! >_<  Mọi người khác lại phản bác, gớm, trâu thì chả để ăn thịt thế để làm gì. Cô giỏi cô đừng ăn thịt trâu thịt bò thịt gà…. Mình thì chưa cao cấp đến mức chỉ ăn rau như ai kia, cho nên cũng đành im mồm. Vì ở VN ta, cái ý tưởng rằng việc hành hạ các con vật, bày trò giải trí cho con người trước khi giết làm thịt là 1 viêc vô nhân đạo, thậm chí là vi phạm súc vật quyền 😛 nó chưa dc phổ biến. Thế mới biết các bạn Hồi giáo, thế mà “tiến bộ” vượt bậc trong lĩnh vực bảo vệ súc vật quyền phết – giết con vật là chỉ được dùng 1 nhát dao để giết, để nó chết ngay ko kịp đau… Nghĩ lại VN, còn có cả lễ hội đâm trâu – cả làng mỗi người 1 con dao nhào vô thi nhau đâm con trâu cho tới chết – hình như cũng di sản thì phải >_<???!!! ~!~

Vừa xem xong lúc sáng, lúc chiều lên mạng lại thấy hàng tít bắt mắt Người Việt hung hãn  😛 Cơ mà cũng lười nên chưa đọc bài. Cơ mà người Việt hung hãn thì bằng chứng ngời ngời trước mắt rồi… bao nhiêu vụ, ngày nào cũng lên báo, lên tv…

Ko biết hung hãn là do thấm đẫm tinh thần “thượng võ” và “khát khao chinh phục thiên nhiên” từ truyền thống ngàn năm hay là do ăn nhiều  thịt chó nữa… haizzzz

anhca

Tối độc phụ nhân tâm và thể loại phim/truyện cung đấu

Tiếp bài của con Điểu nhi về thể loại phim/truyện cung đấu với Asian values versus Western values, bài này cũng về cung đấu, nhưng từ góc độ feminism.

Gần đây cung đấu là mảnh đất màu mỡ cho các nhà viết truyện/ làm phim TQ tha hồ khai thác. Có thể là do khai thác mãi đề tài đàn ông, chán rồi, nên xoay sang khai thác đàn bà cho vui.

Với cả, xét bối cảnh xã hội, đang có sự gia tăng ngày càng nhiều về số lượng  các em gái xinh tươi, giỏi giang, thông thái, kiếm tiền không kém ai ở Trung Quốc nói riêng và ở Đông Á nói chung. Mà như tiền bối Marx đã phát biểu một cách vô cùng đúng đắn rằng, cái gì đó, mà sự thay đổi về lượng dẫn đến thay đổi về chất … cho nên sự gia tăng số lượng gái giỏi đã góp phần làm tăng vị thế của phụ nữ nói chung trong tương quan lực lượng xã hội. Mà lại như tiền bối Marx  đã phát biểu vô cùng đúng đắn rằng, cái gì đó, mà vật chất quyết định ý thức, nên vị thế tăng lên của phụ nữ đã điều chỉnh lại ý thức xã hội về chủ thể “phụ nữ”. Đại loại là, không thể, và không còn có khả năng lờ đi phụ nữ cũng như tình cảm, tình yêu, sở thích, nhu cầu và thói quen của họ. Chuyện, họ giờ có tiền có thế rồi, là “rising power”, muốn lờ có phải là lờ được đâu, cũng như thế giới có muốn cũng không lờ một rising China được 😀 (khiếp thế chứ lại gắn chủ đề phụ nữ vào thuyết “sự trỗi dậy của cường quốc” của Chính trị quốc tế, chắc tại nhà này có một người hàng ngày theo dõi Hoàn Cầu thời báo nên mình cũng phải ra cái tý vẻ chính chị chính em cho lên blog được thơm mặt bằng bạn, mát mặt bằng người :-P). Hay dùng ngôn ngữ thị trường, phụ nữ bây giờ đã là nhóm “khách hàng tiềm năng”, là “thị trường vàng” (có tiền mà), dại gì mà lờ, kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt :-D. Cho nên, thể hiện ra trong lĩnh vực phim ảnh, thay vì hầu như chỉ lấy nam là nhân vật trung tâm như trước kia, giờ đây nữ cũng được đưa thành trung tâm của câu chuyện. Cuộc đời, thân thế, sự nghiệp, tình yêu, tình cảm, quá trình đấu tranh cách mạng, thế giới quan, nhân sinh quan, sở thích, nhu cầu của phụ nữ đều được “chăm sóc” tận tình (Mà nhân tiện đây, thành thật xin lỗi tổ quốc, nhân dân, mái trường đại học xhcn thân yêu, thầy cô kính mến, cùng họ hàng thân tộc, bạn bè gần xa, bà con lối xóm vì mớ kiến thức triết học Marx-Lenin thủng lỗ chỗ và áp dụng lung tung ở trên – cái bệnh đã dốt còn thích nói chữ nó khổ thế). ===> chà vận dụng ngay lý luận mác xít lê nin nít vào đời sống hàng ngày nhỉ, quán triệt quá 😛

Thế cho nên là, ngày càng có nhiều đề tài phim ảnh lấy phụ nữ làm trung tâm cũng phản ảnh xu thế ‘quan tâm phụ nữ’, ‘ghi nhận vai trò của phụ nữ’ đáng phấn khởi hả? Nói là nói thế, chứ chưa có gì đáng mừng lắm đâu. Chị em tuy có góp tý gió, nhưng còn lâu mới thành bão. Căn bản là cho đến giờ xã hội mới chỉ có hiện tượng tự phát, chứ chưa có đầy đủ ý thức tự giác cách mạng 😛 (xã hội ở đây là chỉ toàn xã hội nói chung chứ không riêng gì phái nữ). Ví như ở nhà này có một người đấy, mở miệng ra là sặc mùi “chủ nghĩa nữ quyền”, đại loại như, “bạn vốn không thích xem các loại tranh đấu giữa các phi tần, mà căn nguyên là do ko thik cái chế độ đa thê” (xem bài trước, link ở trên), hay “btw, .. bị coi như “1 mụ đàn bà” là 1 nỗi sĩ nhục của đàn ông, hài thế đấy, vì mình feminist nên mình sẽ ko nói như vậy ” (ở phần comment của bài này). Chưa kể là họ đã được trang bị khá đầy đủ bằng những lý luận sắc bén của chủ nghĩa nữ quyền :-). Nhưng, người này vẫn một hai khẳng định ta đây bàng quan ơ hờ, tuy có “quan ngại sâu sắc” nhưng không rảnh mà đi biến đau thương thành hành động cách mạng: “Mặc dù bản thân em là fan của feminism nhưng mà chỉ dám coi nó là 1 đồ chơi trong tủ kính, lâu lâu ngắm nghía săm soi cho vui, chứ chưa bao giờ cho rằng nó sẽ làm dc cái gì “ra tấm ra món”, ở Tây còn bị nhạo báng kịch liệt, huống j là ở VN… :((“ (trích nguyên văn ở facebook nhé). Đấy, quạt còn một hai không chịu giác ngộ, huống gì là ai, hì hì. ===> Hơ, có giác ngộ mà, chỉ là “lực bất tòng tâm” + “biết mình biết người trăm trận trăm thắng” cho nên ko manh động 😀

Chưa kể, như người này đã nhận xét rất chính xác rằng, “cơ mà thực tình thì đa số phụ nữ lại anti-feminism – thật là nghịch lý đáng yêu :))” (ta là ta ngưỡng mộ khả năng tầm chương trích cú của mình nha). Hay sử dụng một ngôn ngữ mang tính học thuật hơn để diễn đạt, chính những người phụ nữ cũng góp phần không nhỏ vào cái quá trình kiến tạo trật tự và tư duy “nam trọng nữ khinh” trong xã hội (bởi vì họ cũng là sản phẩm của cái trật tự và tư duy đó rồi, nên khó mà nghĩ thoát khỏi khuôn khổ nhận thức hiện hành được). Lấy ngay ví dụ từ cái câu phát ngôn của đồng chí “người này” trích ở trên, có bao nhiêu người phụ nữ ở VN là chưa từng nói qua câu, “thằng A B C đàn bà lắm”,  “tính như đàn bà”, “cư xử như đàn bà” với hàm ý chê bai, khinh thường, sỉ nhục?. “Đàn bà” kia hay được xã hội gắn cho đủ thứ tính chất xấu xa như thiếu rộng lượng, nhỏ nhen, lắm lời, vân vân và vân vân. Chẳng thấy mấy ai đặt câu hỏi liệu quan niệm như thế có đúng không… hầu như tất cả đều chấp nhận như đúng rồi, là sự thật không phải bàn cãi, và hết thế hệ này đến thế hệ khác cứ nói theo một cách rất “có tinh thần xây dựng” (tại gia đình , trường lớp, xã hội, sách vở đều dạy thế, bản thân mình cũng “cảm” thấy thế, “nhận” thấy thế, chẳng nhẽ lại sai???). Cũng chưa thấy ai nói, anh A B C tính như đàn bà, với hàm ý ca ngợi, là nhân từ, vị tha, biết yêu thương, chung thủy và cư xử mềm mại cả. Còn đàn ông mà thù dai nhỏ nhen á, nếu chê thì “bị” gọi là đàn bà, còn nếu khen thì “được” gọi là “quân tử trả thù mười năm chưa muộn”, “quân tử có thù tất báo” (Sợ thế !!!). Cho nên, đợi đến khi hiện tượng tự phát biến thành dòng thác cách mạng (nếu có), đưa công cuộc bình đẳng giới đi đến thắng lợi cuối cùng, chắc cũng lâu ngang bằng đợi đến khi có xã hội cộng sản :-P. (Không biết là lần thứ bao nhiêu, nhưng ở nhà này một lần nữa phải khẳng định chủ nghĩa nữ quyền, bình đẳng giới  không có nghĩa là đòi phụ nữ giống như đàn ông tất tần tật mọi thứ trên đời, đặc biệt là với thái độ hằn học, như thiên hạ vẫn hay lầm tưởng. Ngoài ra, bạn có thấy không, hôm nay ta rất chi là Marxist đấy :-D).

 

Tối độc phụ nhân tâm???

Lan man tán nhảm một hồi, giờ quay lại mục đích chính của bài viết này. Đấy là, bàn mấy câu về hình tượng phụ nữ được kiến tạo qua các phim/ truyện cung đấu.Theo một góc độ, sẽ thấy thể loại phim/truyện này là tiếng nói cảm thông với số phận bi thảm của người phụ nữ trong xã hội phong kiến nói riêng và phụ nữ nói chung (rất có tính phê phán, rất có tính cách mạng, same old story nhỉ :-), lại mời đọc lại bài trước của con Điểu nhi). Nhưng theo một góc độ khác, cũng sẽ nhận thấy hình tượng phụ nữ trong phim/truyện vẫn được xây dựng dựa trên những gì xã hội Đông Á chúng ta từng nhìn nhận về phụ nữ từ xa xưa cho đến nay, mà theo đó, phụ nữ xấu tính và thiển cận hơn đàn ông trên mọi phương diện – phụ nữ và tiểu nhân vốn được xếp ngang nhau. ===> Mỗi ngày 1 thành ngữ – Tử viết: Duy nữ tử dữ tiểu nhân vi nan dưỡng dã! 😛

Thậm chí, trên đời này còn tồn tại một thứ nhận thức gọi là “Tối độc phụ nhân tâm – độc nhất là lòng dạ đàn bà”. Đây là một câu nói vô cùng nực cười. Xét lịch sử, giết người không gớm tay, phụ tình, phũ tình, đều không phải hành vi phụ nữ hay làm hoặc có khả năng và điều kiện làm. Thế mà câu này tồn tại không biết bao nhiêu trăm năm, nhờ được thiên hạ liên tục đem ra làm mới và hâm nóng. Phim/truyện cung đấu ngày nay cũng góp phần không nhỏ.

“Đấu” –  phụ nữ đã không đấu thì thôi, không tranh thì thôi, chứ đã đấu đã tranh là cũng trời long đất lở. Điều này chắc ai cũng ngầm thừa nhận hả. Ở vào cái thời buổi kinh tế thị trường này, hầu hết mọi khía cạnh của cuộc sống đều được quy định bởi mấy chữ “cạnh tranh”, “đấu đá”. Ý thức hệ “cạnh tranh” thẩm thấu vào não chúng ta đến nỗi chúng ta không thể tưởng tượng được trong cuộc sống mà lại không có tranh, có ai đó mà lại không tranh, kể cả ai đó sống cách đây cả vài trăm năm. Căn nguyên của sự bùng nổ của các thể loại phim/truyện cung đấu cũng là đây. Đừng tưởng phụ nữ ngày xưa là hiền lương thục đức, tam tòng tứ đức. Đặt vào trong hoàn cảnh tranh đấu, cũng không kém cạnh gì ai, bản năng nó thế rồi. Tạm chấp nhận tiền đề này đi (trong lịch sử, có bao nhiêu vụ đấu đá thực sự xảy ra???), nhưng phụ nữ đấu vì cái gì và đấu như thế nào?

Cũng giống như đàn ông, phụ nữ tranh đấu không ngoài mấy thứ như quyền lực, tiền bạc, tình yêu này nọ. Khác nhau mỗi chỗ là, hành động tranh đấu của đàn ông thường được cộng thêm ý nghĩa vì dân vì nước, vì chính nghĩa đạo đức này kia.  Còn hành động tranh đấu của phụ nữ  ít được tô vẽ bằng mấy thứ giá trị cao cả đó, thay vào đó là sự tự tư tự lợi. Đàn bà đấu vì muốn chồng yêu riêng mình, còn đàn bà khác vì thế mà thiệt thòi, đau khổ thì đành chịu thôi. Đàn bà đấu để mình được chưởng quản lục cung, mẫu nghi thiên hạ, hay rộng hơn tý nữa là dòng họ mình được giàu sang vinh hiển, vì leo lên quyền lực mà giẫm đạp lên bao nhiêu mạng người. Đàn bà đấu để con mình tương lai rộng mở, không ngần ngại hại con người khác chết nhăn răng, thủ đoạn yêu thích là đập chết ăn thịt ngay từ trong trứng nước (phim nào cũng có vài vụ cho nhau sảy thai/ mất khả năng sinh con này kia).

Sở dĩ có thể khái quát ra như thế này,  bởi vì trong phim/truyện nam đấu, thường là số lượng đàn ông vì dân vì nước, hoặc hy sinh bản thân vì nghĩa nhớn khá nhiều, và thường nhiều hơn đàn ông xấu. Mô hình phổ biến là tự dưng có một thằng cha phản động tà ác nào đó nhảy ra gây rối mù tang tít, làm mất đoàn kết nội bộ, khiến các lực lượng chân chính phải tụ họp xung quanh ngọn cờ chính nghĩa để diệt trừ. Hoặc là hai bên chính tà cân bằng lực lượng, rồi chính thanh trừng tà để làm trong sạch quần chúng :-P. Còn trong cung đấu, trừ một em nhân vật chính+ một hai tay chân ra, còn lại toàn là đàn bà tự tư tự lợi, ganh ghét, giả dối, nham hiểm, và đổi phe như chảo chớp (tiện nhân tựu thị kiểu tình – 😀 vừa học được từ bài của con Điểu nhi). Đặc biệt là tình bạn của đàn bà không hề đáng tin, xã hội người ta còn kết luận là không có tình bạn thực sự tồn tại giữa đàn bà cơ đấy (tình tiết từ chị em tốt biến thành thù địch rất được ưa chuộng). Chưa kể, trong khi đàn ông có khí tiết vững vàng , khó khăn gian khổ nhưng tấm lòng son vẫn chói lóa cùng sử xanh :-P, thì mấy em nhân vật chính trong cung đấu có nguy cơ đổi mầu rất cao, gần mực là đen ngay,  từ ngây thơ trong sáng biến thành âm hiểm thủ đoạn. Tóm lại, đàn bà, phần đông là xấu và dễ thoái hóa biến chất cả???.

[===> Hehe, thật may là mình và bạn YL chưa bao giờ nhận nhau bạn bè tốt (hì, sau này có đâm sau lưng cũng ko bị phỉ báng, nhĩ – áp dụng nhuẫn nhuyễn và thành thục hedging policy :P)]

Tất nhiên là khi phim/truyện cung đấu tập trung khai thác, nhấn mạnh các khía cạnh tiêu cực như trên, những thứ không hoặc hiếm khi được nhắc đến,  là khả năng bảo tồn và phát huy các giá trị “tu thân”, “trị quốc” của giới nữ (trong số nhiều các giá trị khác). Chẳng nhẽ phụ nữ vì tranh giành mà bất chấp nhân nghĩa, hoặc những giá trị tam tòng tứ đức mà người ta hay dạy cho họ?  Chẳng nhẽ phụ nữ không biết thế nào là trượng nghĩa, vì bảo vệ công lý mà đấu tranh? Phụ nữ tranh mà không nghĩ mảy may đến “dân”, “nước”, “đại cục”? Phụ nữ nhẫn tâm giết con của chồng? Trong phân tích diễn ngôn  những thứ này được gọi là “sự quên lãng” hay “im lặng” trong hệ nhận thức(silences – hic không biết tiếng Việt dùng thuật ngữ gì). Tức là không phải chúng không tồn tại hoặc không có khả năng tồn tại, mà là người ta phớt lờ chúng một cách có hệ thống (chính quy và chuyên nghiệp là đây :-P). Hay nói chính xác hơn, chúng không nằm trong cái hiểu biết vốn được dạy dỗ cũng như tưởng tượng của người ta về phụ nữ. Nói đàn bà vì ghen tuông mà hãm hại lẫn nhau, thì anh hiểu, tôi hiểu, trời hiểu, đất hiểu hả, còn bảo đàn bà quyết không tranh giành vì kiên định mục tiêu  tam cương ngũ thường, hay đàn bà có thể giết, chứ không thể làm nhục, hay “đàn bà chi giao đạm như thủy” – quan hệ của đàn bà nhạt như nước lã :-P, hay đàn bà vì tri kỷ mà chết, hay lại ôm mối “tiên ưu hậu lạc” – lo trước cái lo của thiên hạ, vui sau cái vui của thiên hạ, nghe nó buồn cười và thiếu “hiện thực phê phán” hả? (haizzz, cho ai tình cờ đọc đoạn này, có mấy câu thành ngữ TQ nguyên gốc như sau: sĩ khả sát, bất khả nhục; quân tử chi giao đạm như thủy; sĩ vi tri kỷ giả tử; tiên thiên hạ chi ưu nhi ưu, hậu thiên hạ chi lạc nhi lạc, vào trang này đều có giải thích).

Nói đến đấu nhau thế nào, như trên đã nêu, đòn ưa thích là cho nhau sẩy thai/ vĩnh viễn không thể đẻ con/ hại chết con của nhau. Độc là độc ở cái chỗ này đây. Đến trẻ con cũng không tha (lại phải đặt câu hỏi nghi vấn, trong lịch sử thật xảy ra bao nhiêu vụ thế này, mà nay chúng ta xem cứ như là đương nhiên vậy ???). Nhưng, thêm một cái nhưng, nếu làm phép so sánh, thì số người chết do đàn ông đấu nhau chắc phải lớn hơn nhiều. Tuy nhiên, sự tinh vi nó nằm ở chỗ là, số người chết đó thường được xếp trong một hạng mục chung chung là “kẻ thù” – che khuất thực tế là trong cái đám đông kẻ thù đó có thể có người già, phụ nữ và trẻ em. Với cả, giết kẻ thù có lý do rất chính đáng là vì nước vì dân.  Tất nhiên rồi, hình tượng anh hùng hảo hán, chính nhân quân tử, vua hiền tôi giỏi làm gương cho xã hội thì không thể để liên quan trực tiếp đến việc giết hại dã man một cá thể vô tội nào đó được. Ngoài ra thì, đàn bà hay sử dụng các chiêu trò ngậm máu phun người, ném đã giấu tay, chọc gậy bánh xe, vừa ăn cướp vừa la làng, còn đàn ông họ xử lý nhau trên sa trường bằng gươm giáo, hoặc trên triều đình bằng các công cụ luật pháp, rất ư là quang minh lỗi lạc. Cũng chỉ có phe xấu, tiểu nhân âm hiểm (mà như trên nói, không nhiều) mới sử dụng các chiêu thức ám muội mà thôi.

 Nếu như ai đó nói, cái gì đó mà lịch sử là tấm gương soi của hiện tại, hay có lẽ chính xác hơn, là những gì chúng ta nhận định và tô vẽ về lịch sử phản ảnh tư duy của chúng ta ở hiện tại, thì quan niệm của xã hội hiện đại về đàn bà, thật sự khác được bao nhiêu so với ngày xưa?

 

… Và vài dòng về truyện ngôn tình

Con Điểu nhi lần trước hỏi ta, có viết về truyện ngôn tình nữa không…

Truyện ngôn tình có rất nhiều điểm hay và hấp dẫn, nhưng ở khía cạnh “nữ quyền”, cũng là một cái nôi bảo tồn và phát huy cao độ tư tưởng trọng nam khinh nữ, minh chứng hùng hồn cho câu phát biểu của đồng chí “người này” ở trên.

Đây có lẽ là một trong những điểm gây ấn tượng sâu sắc nhất khi đọc ngôn tình cả cổ đại, xuyên không lẫn hiện đại, đô thị. Mấy anh vương gia, tổng tài, nhân phẩm của các anh rất có vấn đề. Mặc dù các anh yêu và sủng mấy chị nữ chính, nhưng các anh đối xử siêu tàn nhẫn vô nhân đạo với mấy em khác (mấy em này hay được gắn mác tham tiền, hám của để bao biện cho cách hành xử của các anh là “đúng người đúng tội”, không có gì sai). Tham tiền thì sao, hám của thì sao, chỉ làm tình nhân của anh vì tư lợi thì sao? chẳng nhẽ vì thế mà có thể đối xử với con người ta như với súc vật? Một số anh đối với chị nữ chính thậm chí còn hiếp trước yêu sau. Thế nhưng chị em chúng ta không những dễ dàng bỏ qua,  có khi còn tôn các anh lên thành hình tượng đáng mơ ước.

[Ngoài lề: Đã nói đến những điểm gây ấn tượng sâu sắc của truyện ngôn tình, thì nói cho chót. Có một điểm hài hước nhưng cũng đáng buồn, đấy là sự kiến tạo trật tự Eurocentric, chính người châu Á chúng ta làm. Châu Âu cái gì cũng đẹp, cũng sang, cũng đáng mơ ước, là chuẩn mực của sự sang trọng và vẻ đẹp thanh lịch quý phái, mấy nhân vật chính thì trưng đầy người toàn hàng hiệu châu Âu, cho thiên hạ tha hồ suýt xoa lác mắt :-)].

 

Kết luận

Tất cả những ghi chép ở trên, là để cho thấy chúng ta hay ngộ nhận là chúng ta suy nghĩ văn minh lắm, tiến bộ lắm so với “xã hội phong kiến thối nát”, nhưng thực ra, thứ gọi là văn hóa, thay đổi chậm hơn nhiều so với chúng ta tưởng tượng. Lịch sử cũng chứng mình rằng, đến một cuộc cách mạng hào hùng với hai cuộc chiến tranh thần thánh chấn động địa cầu, vang dội năm châu, cũng chẳng xóa được là bao những “tàn dư” của chế độ cũ :-P, như cái phong trào điểm mặt chỉ tên những thói hư tật xấu của người Việt nêu ra một đống đấy, thì nói gì đến công cuộc mà gặp thập diện mai phục như bình đẳng giới.

 

Tái bút

Hôm qua nói chuyện với con Điểu nhi, nàng ta bảo đấu tranh cho chủ nghĩa nữ quyền là con dao hai lưỡi. Nếu ai xinh đẹp còn có thế, chứ nếu thiếu xinh đẹp thì “thiên hạ” ném đá cho te tua. Ta bảo, thật, như chúng ta vừa thiếu xinh đẹp vừa ế, thiên hạ lại kết luận ngay là con này không có thằng nào thèm lấy, cay cú mới đấu tranh. Chính vì thế, con Điểu nhi nhà này đã kết luận rất thông thái rằng, vì chúng ta hèn nhỉ, nên chúng ta chỉ thấy bất bình đẳng thì tường thuật, ai tin thì tin, không tin thì thôi (già rồi tim yếu chân run, nhỡ đấu tranh vũ trang, thiên hạ ném đá, chạy không kịp lại hứng mấy hòn đá vào đầu, thành “nữ thạc sỹ nhập viện tâm thần vì ế chồng”). Bài này viết theo tinh thần như vậy. 🙂

 

Bonus

Mời xem Vũ Linh – Kim Tử Long hát trích đoạn Hồ Quảng “Phàn Lê Huê”. Nhân vật nữ thì không chuyên nghiệp lắm.

Phút thứ 18: 40 Tiết Đinh San (Vũ Linh) có hát một câu vọng cổ có nhắc “tối độc phụ nhân tâm”, rất là mỉa mai…

Và ở clip này, phải ca ngơi anh Kim Tử Long – vai Tiết Ứng Luông, vì hát rất hay và vũ đạo rất đẹp (thần tượng của ta cũng khỏi chê).

Ngoài ra lời thoại vô cùng hay.

Và không hiểu sao các kép cải lương, quăng chén quẳng quạt rất ư là điệu nghệ 🙂

Hoa Sinh

Đẹp mới được đóng vai ác?

Post này là lan man về film ảnh, ko có ẩn ý gì đâu. Phải phân bua trước thế, chứ ko lại có người cho là bạn Anhca đang rỗi việc (cái này thì đúng) rồi trảm phong linh tinh, có khi lại đưa ra 1 mệnh đề mang tính minh triết chứ chẳng chơi, kiểu như, người đẹp thì có nhiều đặc quyền, rồi thì người đẹp thì ác, người ác thì đẹp… vân vân và mây mây (căn bản chơi lâu vs 1 số người thâm nho, nói 1 câu mà ẩn tới mấy ý cho nên mới phải rào đón thế này :D)

Ngoài lề: Dường như tồn tại 1 quy luật bất thành văn trong ngành film ảnh là – đẹp mới dc đóng vai ác, mà version thường dc quoted của nó là “xấu mà đòi đóng vai ác” – dùng để chê bai người ko biết lượng sức mình, kiểu như – ở đời cũng phải biết mình là ai…

Có lẽ chính cái quy luật này là nhân tố lớn lao đóng góp vào cái xu hướng mang tính biến thái là yêu thích nhân vật phản diện của bạn Anh ca 😛

Context, nhân tiện review cái film luôn 😛

Trưa nay, đang ngồi đợi xem tập tiếp của 1 bộ film (Phi đao vấn tình, ăn theo của Tiểu lý phi đao, vẫn với anh Tiêu Tầm hoan tóc xoăn tít, cơ mà xem chủ yếu là do chị nữ chính đẹp gái) rỗi việc nên bấm lung tung, thấy có kênh nào đó đang chiếu Lưu Bá Ôn thần cơ diệu toán. Cái film này, ko hiểu là nó dài tới mức nào, mà mấy tháng gần đây, lúc nào hình như cũng tồn tại ít nhất 1 kênh nào đó đang chiếu 1 tập nào đó của nó!!! Hầu như cứ mở ra là thấy đến tập mấy mươi rồi, và mình thì chả biết ông Lưu bá ôn là ông nào, cho nên thường là ignore (tại toàn thấy 1 đống các anh zai xâu xấu đang tranh cãi nhau cái j đó 😦 More info, film này của Đài, và các anh đóng chính của film là các anh mà mình tình cờ ko có thiện cảm).

Thế mà hôm nay, mở ra trúng đoạn anh Lưu đang bị nhốt trong lao vs mẹ ảnh… rồi có 1 anh Thái tử (ác ôn nhưng đẹp zai) + 1 ông thừa tướng (tay sai ác ôn nhưng đẹp lão) vào đe doa, nhục mạ, khinh thị… anh Lưu và mẹ. Vấn đề là anh thái tử nhìn thật là đẹp trai, rất là phong cách, cho nên mình xem tiếp xem thế nào, và cuối cùng thì cố ý bỏ lỡ cái film Phi đao luôn (nói thế này là để nhấn mạnh anh này phong cách cỡ nào :P). Anh này có cái điệu lâu lâu nắm cái nhúm tóc mai lên vuốt 1 phát + cười tủm tỉm – nhìn vừa điêu vừa điệu 😛 Cơ mà cái hành động này, xét về tâm lý học, thì thể hiện đây là 1 người rất tự mãn và rất tự yêu bản thân mình (hehe, có cá tính).

Image

Là cái anh áo tím, anh kia là hoàng tử nào đó…

Sau khi xem xong, check tên, thì thấy anh Thái tử do diễn viên là Kha Thúc Nguyên, đã xem qua 1 số film hiện đại có anh này, nhưng chưa coi cổ trang, mà anh này dc cái chuyên trị các thể loại phản diện 😛

Trở lại cái film, đây là film nhiều phần, mỗi phần là 1 chuyện, kiểu như Bao thanh thiên vậy, mà trong đó anh Lưu đóng vai trò như kiểu anh Bao. Phần này nói về vụ 1 anh Thái tử nhiếp chính tàn ác gian xảo bị các anh em khác phế truất, mô típ cũ ly miêu hoán thái tử. Chu Nguyên chương, có 1 bà phi, là Thạc phi, rất đẹp. Bà này trước là người yêu của 1 ông, quên tên rồi, hình như 2 người này đã có quan hệ mờ ám trước hoặc sau khi bà này vào cung, cho nên khi bà ấy mang thai và sinh con, thì đứa bé là của ông người yêu, người mà sau này dc Chu phong làm thừa tướng. Ông thừa tướng rất yêu quý đứa nhỏ, và rắp ranh nâng đỡ nó lên ngôi thái tử. Vấn đề là, Thạc phi sinh ra là 1 bé gái, và bị 1 ông trùm sò khác, tráo con trai ông ý vào. Thế nghĩa là ông thừa tướng vs bà Thạc phi nuôi con tu hú 1 lần, còn anh Chu thì nuôi tu hú 2 lần (tuy nhiên, ko xi nhê gì đối vs anh Chu, vì anh ý may mắn chết hoặc đời sống thực vật hoặc là đi đâu vắng  khi sự việc vỡ lỡ, mà anh ý cũng ko yêu thương, quan tâm gì anh thái tử này cho cam :P).

Ông thừa tướng và bạn tu hú, giờ đã thành thái tử nhiếp chính (chắc anh Chu đang trong coma?), sau khi bàn tay vấy bao máu của người khác 😛 bây giờ muốn đối phó vs Lưu bá ôn, vì sao thì ko biết vì bạn Anhca nhào vào coi giữa chừng. Ah, anh Lưu biết dc anh thái tử ko phải con của Chu + anh Lưu là bạn của các anh hoàng tử khác => vạch ra chiến lược tổng phản công và nổi dậy để đả đảo anh Thái tử. Cuối cùng thì anh Thái tử và ông thừa tường cũng bị dồn tới chân tường, các anh hoàng tử kia đã khống chế cấm quân, ngự lâm quân j j đó, và buộc tội anh này ko phải là con vua. Và cái j đến sẽ phải đến, chính là tiết mục kinh điển, lấy máu nhận thân. Anh này thử máu vs bà mẹ, và ko hợp lại => anh ý ko chỉ ko là con của vua, mà còn ko phải là con của bà Thạc phi (và ông tướng gia). [Ngoài lề, anh này rất yêu mến mẹ và ông tướng gia, đồng thời ko lâu cũng vừa biết dc ông thừa tướng chính là cha đẻ mình]

Đến đoạn này mới là đoạn gây ấn tượng vs bạn AC, và khiến bạn phải lên đây viết review này nọ. Đó là phản ứng và diễn xuất gây xúc động của anh Thái tử (và cả ông thừa tướng). Một người từ chỗ có tất cả mọi thứ, kiêu ngạo về xuất thân, về địa vị (anh này luôn mở miệng ra là “Ta là người con tuấn tú, thông minh nhất, do 1 bà mẹ đẹp nhất trên đời sinh ra” – thực ra đây là câu đùa của anh ý vs bà thạc phi – 2 mẹ con này phản diện mà xì tin kinh dị :P), bị rơi tới chỗ – ko chỉ mất hết tất cả đang có, mà còn ko biết bố mẹ thân sinh của mình là ai… Đang dc sủng ái nhất đời, tự dung biến thành bơ vơ… Ông bố đẻ của anh nỳ (vốn là sư phụ) cứu anh ý đi trốn, rồi nói vs anh này ông ý là bố ruột, nhưng anh này ko tin 😛 Phản ứng tiếp theo của anh này là lén lút chạy về nhà, tìm mẹ, vì nhớ mẹ quá!!! 😛 (bà thạc phi, ko hiểu sao bà này giờ lại đang ở nhà ông thừa tướng???). Thấy bà này đang nằm ngủ, đại khái anh này lại khóc lóc 1 hồi, hồi tưởng lại quá khứ, rồi quỳ lạy tạ ơn bà này, coi như đời này ko có duyên làm mẹ con, xin kiếp sau blah blah, nói chung rất sến sủa, nước mắt nước mũi tèm lem. Bi kịch là trong khi hôn mê, bà mẹ cứ lẩm bẩm “con gái ta, con gái tội nghiệp của ta” , xát muối xát muối 😛 Đoạn này tự dưng thấy thích nhân vật “Thái tử” này ghê ấy – thấy tình cảm của anh này đối với bà mẹ rất là chân tình và thân thiết, bản năng khi gặp khủng hoảng là chạy về tìm mẹ. Nhưng mà cũng rất là lý trí, biết là mình ko phải là con đẻ, mà lại sợ mang vạ cho bà mẹ nên quyết định rời đi. Khi nghe bà mẹ thều thào về con ruột của bà ấy, cũng ko ganh tị, ko thù oán, ko nổi điên vs bà mẹ, mà lại thấy xin lỗi bà mẹ (trong khi anh ý chẳng có lỗi j). [Thực ra, ông bố hờ, thừa tướng và bà mẹ hờ cũng vẫn thương yêu anh này – ko hề có ý định ghét bỏ, dù sao thì cũng tình nghĩa 2 mấy năm… Đoạn này ông thừa tướng diễn cũng dc, thấy tội nghiệp cho 1 kiếp người giỏi giang, nhưng bị người ta đoạt vợ, rồi đoạt con, ẩn nhẫn trả thù, ác ôn nhưng mà cũng chưa hoàn toàn mất hết nhân tính.]

Bonus cho mấy cái links, in case curious.

Cái phần phim này nó hay ở chỗ, khai thác vào nội tâm của các nhân vật phản diện, còn khêu ra phần nào đó đẹp đẹp của nhân vật phản diện (ngoại trừ vẻ bên ngoài :P), khiến cho người ta thấy dễ cảm thông hơn, bao dung hơn vs nx người ác (chà, cảm thông, cảm thông rồi thì lại thỏa hiệp, dung túng cho cái ác hoành hành). Dĩ nhiên, trừ nx kẻ ác có thần kinh điên loạn, biến thái, có vấn đề về thần kinh và tâm lý (vd như trong cái truyện quái quỷ j của Lôi Mễ mà mình recommend bạn Trì đọc đấy).

Nói thế này ko phải là để bao biện cho các hành vi độc ác, cho nx người phản diện. Điều mà mình thấy đó là, nx người ác đó có thể sẽ ko trở thành người ác, nếu họ có cơ hội. Và film ảnh thì thay vì làm cái kết với sự hả hê trên việc tiêu diệt sạch trơn bè lũ ác ôn, có thể khai thác sâu hơn về nội tâm và diễn biến tâm lý của nx nhân vật phản diện, bi kịch của họ… Dĩ nhiên, cũng chẳng để làm gì, ngoài việc ám ảnh người xem cho vui vậy thôi 😛 Cơ mà, film ám ảnh người xem thì mới dc gọi là thành công chứ hả, chứ coi xong như nước chảy lá khoai thì…

Đơn cử một số nhân vật có thể khai thác sâu hơn – lấy vd về mấy film chưởng quen thuộc đi hả – bạn Bại này (hì, cái này ngta làm rồi, 2 lần), bạn Lâm bình chi (bạn này thấy tội tội làm sao), Âu dương Khắc (ko hiểu tại sao mình lại ko ghét bạn này mới lạ!), có thể là bạn Dương Khang?  Bạn Snape thần tượng của ai đó, bạn You-know-who…

Nhưng mà dù sao đi nữa, thì cứ phải chọn người đẹp đóng vai ác cái đã, như chị Charlize Theron vai bà Nữ hoàng mà đẹp outmatch bạn Snow White ấy, thế mới có hứng mà xem! Như cái film Lưu bá ôn, anh thái tử tu hú kia mà xấu thì chắc bạn AC chẳng bao g xem rồi (hời hợt thế cơ chứ lị), đừng nói j tới việc phát hiện ra phần tốt đẹp trong tính cách này nọ. Thêm nữa, vai ác mà vừa ác vừa đẹp/tài, thì vai chính chiến thắng mới càng đáng tung hê chứ 😀

Đọc Harry Potter và tán nhảm về Quan hệ Quốc tế…

Trước tiên là đôi dòng tán nhảm:

Sau phong trào phim Hàn xẻng và truyện ngôn tình Trung Của, ta giở lại HP (bản dịch của Lý Lan) đọc. Chợt nảy ra suy nghĩ buồn cười. Ví như, ví như, ví như ta là phù thủy, thì ta sẽ được xếp vào Nhà nào của trường Hogwarts? (hihi, cứ làm như bây giờ ta chưa phải là một mụ “phù thủy”, đặc biệt là khi được bác Lê Hoàng miêu tả thế này “xa lạ với váy ngắn hoặc mái tóc đen mượt óng ả, cả đời chỉ đầu bù tóc rối hoặc đeo kính cận dày cộp, nhìn đâu cũng thấy những vấn đề của thế giới chứ không thấy nổi vấn đề của bản thân mình và vừa khó tính, vừa cau có lại vừa khô khan”!!! 😀 –> giống trong truyện  nhỉ, không phải là phù thủy thì là gì???)

[ấy mà quên, con chim kia đã đọc HP chưa nhỉ?]

Nhà Griffindor của các em Harry Potter này kia thì chắc chắn ko vào được, vì muốn vào nhà đó đức tính đầu tiên cần có là dũng cảm, mà ai quen với ta đây đều biết là ta hèn và sợ chết (mà từ cái nhãn quan hèn và sợ chết của ta, thấy các em nhà Griffindor kia rất ư, rất ư là liều mạng). Còn cái con chim kia, kẻ chỉ ăn thức ăn luộc (gần- như- không- chấm- nước- mắm) có lợi cho sức khỏe, ăn giá đỗ tự trồng vì sợ rau ngoài chợ phun thuốc sâu, và đi ngủ đúng giờ để tránh bệnh đau tim, thì chắc lại càng không vào được Griffindor. Nhân tiện, do trí liên tưởng phong phú, tự nhiên nghĩ là em HP nếu đặt vào bối cảnh Thủy Hử/ Kiếm hiệp TQ, sẽ được đặt biệt hiệu là Biển Mệnh (liều mạng, giống Biển mệnh tam lang Thạch tú, hay như em gì nhân vật chính trong Bộ Bộ Kinh tâm, cũng được gọi là Biển mệnh thập tam muội. Vì thế Biệt hiệu + tên của em ý sẽ là: Biển mệnh Ha Lợi Ba Đặc. Hic!!!).

Cái nhà được coi là xịn thứ 2 ở Hogwarts, là nhà Ravenclaw, cũng ko vào được, bởi vì nhà đó đòi phải thông minh, mà… Hỡi ôi, ở cái tuổi tam thập nhi lập rồi mà không một xu dính túi, có tự nhận là thông minh thiên hạ cũng không ai người ta chấp nhận!

Cho nên, chỉ có khả năng bị xếp vào Hufflepuff (chăm chỉ, kiên nhẫn, bonus là trung thành)  hoặc Slytherin (xảo quyệt, không từ thủ đoạn). Tất nhiên, đây là những miêu tả chính thức (official), mà vì vậy mang tính vô cùng “tuyên truyền, đánh bóng” cho nhà Hufflepuff, bởi vì nói một cách trắng trợn ra, thì những ai không dũng cảm, không thông minh, thì bị xếp vào nhà Hufflepuff, được gán cho cái đức tính “chăm chỉ” gọi là “an ủi”, nhưng mà có an ủi vỗ về cách nào thì “chăm chỉ” cũng không được đánh giá cao bằng các đức tính “dũng cảm”, “thông minh” (bằng chứng: như lời mấy nhân vật chính HP, Ron… khi bàn luận về các nhà ở tập 1: hy vọng được vào nhà Gryfindor, Ravenclaw cũng không đến nỗi nào, chỉ sợ là bị vào Hufflepuff… sau đó tự an ủi, nhưng ít ra vào Hufflepuff còn hơn Slytherin, vì nhà đó toàn phù thủy hắc ám; hay như thực tế mà truyện kể, nhà Hufflepuff cả trăm năm nay chả bao giờ thắng cái gì ở trường cả, chả có vinh quang nào, nói chung là mờ nhạt).

Nhà Slytherin thì tất nhiên là hắc đạo, khỏi phải bàn. Chợt nghĩ. Đúng là truyện cho… trẻ con. truyện TQ, xảo quyệt thủ đoạn toàn lên làm vua đấy, toàn anh hùng cả đấy :D. Tục ngữ còn có câu: Vô độc bất trượng phu :D. Chưa kể theo dòng truyện ngôn tình, đặc biệt là mấy cái truyện ngược luyến, đàn bà toàn yêu đàn ông xảo quyệt thủ đoạn cả! (Câu hỏi nghiên cứu thú vị: hình như người TQ coi trọng/ suy nghĩ tích cực hơn về đức tính xảo quyệt thủ đoạn so với người phương Tây? đúng như người ta hay nói là TQ vẫn tư duy chính sách đối ngoại theo thuyết âm mưu và thích dùng tactics… còn VN chúng ta có thế không nhỉ? :-))

Cơ hội của ta là 50 ăn 50 cho mỗi nhà.

Chăm chỉ, nếu chăm chỉ thật thì đã không có thời gian xem phim Hàn xẻng, đọc hết từ kiếm hiệp sang ngôn tình sang Harry Potter, lại còn lên mạng chơi điện tử và viết blog nhảm nhí, thế là biết rồi đấy…  Tuy nhiên, tự nhận là chăm chỉ đủ để chưa bao giờ là học sinh dốt 😀

Xảo quyệt, ta thì cho là ta vô cùng tận ngây thơ trong sáng, nhưng không hiểu vì cái lý do chối tỷ gì mà bị “thiên hạ” (kẻ mà ai cũng biết là ai đấy) đặt cho  biệt hiệu là Huyết Liên, Lãnh trì Huyết Liên, Bạo Liên, lại  gán cho chức vụ là Đông Phương giáo chủ? (By the way, Đông Phương giáo chủ đứng đầu Nhật Nguyệt thần giáo, cái chữ Nhật Nguyệt kia ghép vào thật là có implication, chẳng nhẽ là có “duyên”?!). Còn cái kẻ suốt ngày nhìn đời qua lăng kính “đểu” kia, lại tự đặt tên mình là Nước Lã với Đạm Thủy mới sợ (chẳng qua là chiêu trò gắp lửa bỏ tay người, hay ngậm máu phun người gì mà thôi)!!! Nhưng thôi, dù sao để tỏ ý tôn trọng ý kiến “dân chủ” của cộng sự+ em út, ta cũng bỏ ngỏ khả năng là ta đây có thể xảo quyệt thủ đoạn…

Tóm lại là ta đây, nếu trong một môi trường được chia thành bốn loại người, sẽ được xếp vào hạng hoặc là hơi đần (những người ko thông minh nhưng chăm chỉ thì vẫn ok (và thậm chí có thể trở thành rất giỏi), còn vừa không thông minh vừa lười thì kết quả rõ là đần), hoặc là hơi xảo quyệt, hoặc là đần kếp hợp với hơi xảo quyệt….nói chung là, thảm, thật là thảm …

Harry Potter và Quan hệ Quốc tế…

[đã từng thấy có quyển sách tên như thế này đấy, nhưng mà chưa có đọc, những gì viết dưới đây là suy luận của bản thân thôi].

Vô cùng thú vị là truyện Harry Potter kia đầy rẫy những social construction (kiến tạo xã hội) về một số chủ thể quốc tế, mà hình như là phản ảnh và tái kiến tạo tư duy Chiến tranh Lạnh (của phương Tây nhưng ngày nay đã áp đặt lên toàn thế giới)??? (hay ho hơn nữa là ngày nay họ gọi tư duy Chiến tranh lạnh là tàn tích cần phải loại bỏ, là hiếu chiến, và đổ cho “một số chủ thể” là vẫn duy trì tư duy này, trong khi rõ  là ai cũng có phần cả – tại anh tại ả tại cả đôi bên).

Ở tập 4, tham gia cuộc thi Tam pháp thuật ở châu Âu có 3 trường: Hogwarts của Anh, Beauxbatons của Pháp, và Dumstrang, tuy không nói rõ địa điểm cụ thể, nhưng căn cứ vào việc đồng phục học sinh của trường này là áo khoác lông thú, địa điểm trường ở nơi rất lạnh, và tên các học sinh toàn là tên Nga hoặc Bulgaria (xem ở đây), thì người đọc có thể đoán đại loại là trường ở phía Bắc của Đông Âu (hay rồi nha).

Tóm lại là 1 châu Âu với trục Anh- Pháp, và thêm 1 đại diên của Đông Âu cho đủ bộ!

Đại diện của Đông Âu – Dumstrang kia, được kiến trúc thành một hình ảnh khá tệ hại (ở đời cứ phải có cặp đối lập chính>< tà mới vui, mà mình là chính rồi thì 1 thằng nào đó chắc chắn phải là tà, chứ nếu không có kẻ xấu các anh hùng đâm ra lại buồn rỗi không có việc gì làm, như tục ngữ Trung Quốc có câu đấy, anh hùng không sợ thời loạn, chỉ sợ thời không loạn). Trước hết là trườngDumstrang là trường duy nhất và công nhiên đeo đuổi Nghệ thuật Hắc ám, đối lập với phe chính nghĩa Hogwarts+ Beauxbatons. Thứ nữa là thầy hiệu trưởng Igor Karkaroff chăm sóc “gà nòi” Viktor Krum (cầu thủ nổi tiếng thế giới, học trò cưng) một cách ra mặt, offer mọi đặc quyền đặc lợi, trong khi rất phũ phàng với các học sinh khác. Ngay cả ông thầy Snape ở trường Hogwarts vốn nổi tiếng là bênh học sinh nhà ông ý và trù úm học sinh nhà khác cũng không có thái độ trắng trợn lộ liệu như hiệu trưởng Karkaroff. Thật là một minh họa sống động cho George Orwell’s “all animals are equal, but some are more equal than others” 😛 (con chim đã viết về George Orwell  ở đây).

Bản thân Karkaroff là nhân vật phản diện xấu xa: ngoài thái độ coi trọng học trò cưng (ai đem lại vinh quang cho mình), xem học sinh khác như cỏ rác ở trên, ông này cũng lười biếng không thực hiện đúng trách nhiệm “phụ mẫu chi dân” (qua lời kể của Krum, ông này chẳng động tay động chân gì, trên đường đến Hogwarts để tham gia cuộc thi Tam Pháp thuật, học trò của ông ý phải tự lo hết). Chưa hết, ông này là một Tử thần thực tử (Death Eater) tà đạo, lại còn gian giảo phản phúc và hèn nhát (để tránh bị vào tù liền chỉ điểm đồng bọn). Tóm lại là tội phạm chiến tranh lọt lưới. Ấy thế mà ông ý leo lên đến chức Hiệu trưởng học viện pháp thuật đấy (implication, implication… có thể liên tưởng đến những ai đây 🙂 !!!).

Ngoài ra nữa thì tư duy và  cách tiến hành quan hệ quốc tế của ông này mang tính thiếu thân thiện, bất hợp tác, giở quẻ, lấy dạ tiểu nhân đo lòng quân tử và thiếu minh bạch (hehe nghe quen không, giống quan niệm của “dư luận quốc tế” về “a rising China” nhỉ 😛 –>  thông cảm, dư âm từ Tuần lễ nghe theo Tổ quốc kêu gọi vẫn còn). Ví như, trong khi Dumbledore của Hogwarts và Bộ Pháp thuật của Anh Quốc miệt mài lao động để thúc đẩy mối hợp tác quốc tế (thông qua cuộc thi Tam Pháp Thuật), thì Karkaroff, khi biết Harry Potter cũng được dự thi, đã phản ứng dữ dội, chỉ trích thậm tệ và dọa dẫm bỏ cuộc (so với phản ứng nhẹ nhàng, lịch sự và vẫn duy trì niềm tin vào Dumbledore của bà hiệu trưởng Maxime trường Bauxbatons). Trong đêm vũ hội, khi Hermione hỏi Viktor Krum về trường Dumstrang, Karkaroff chặn lời ngay không cho Krum trả lời, sợ nói lộ bí mật trường (so với Hogwarts tình nguyện đứng ra làm chủ nhà). Ông này cũng nghi ngờ Hogwarts muốn “xử lý” quân của ông ý…

Hơ hơ, như thế nào mà lại là một trường đầy học sinh Đông Âu (sao không tưởng tượng ra một trường đầy học sinh  Ý, hay Pháp, hay Hy Lạp ở Nam Âu)? và tại sao lại là cả trường có “truyền thống lâu đời” theo nghệ thuật Hắc Ám? mà không phải là chỉ một vài cá nhân xấu, bất chợt điên rồ như kiểu Voldemort? Và như thế nào mà một người xấu xa như Karkaroff  lại có thể leo lên đỉnh quyền lực (chứ như ông Malfoy ở Anh chẳng làm được cái thể thống gì, thỉnh thoảng dùng tiền bạc đánh lén, đánh tỉa nhưng ko ăn thua mấy)? Khỏi phải trả lời nhỉ? cứ theo cái gọi là social construction thì người kia hiểu rồi đấy. Tư duy của con người ta được định hình thế rồi…

À, mà nhân vật Krum học Dumstrang hóa ra là người tốt, nhưng mà anh này tâm sự với em Hermionie là anh ý không có thích học Dumstrang, anh ý thích đến Hogwarts hơn  (ngày xưa là phải vượt biên qua tấm màn thép đó nha, nay thì khỏe rồi hihi).

Ơ thôi mệt rồi, tám đến đây thôi (còn nữa, và còn chuyện khác cần tám)….

—-

Hàn

Bài than dọn nhà, cút về quê

Ngồi gõ 3 cái dòng này vào ngày 27/8, sau vài ngày dọn nhà ác liệt… hôm nay đăng lên đây chơi (người ta than mình cũng phải than, quyết tâm ko thua bạn kém bè) 😀

 

Nàng,
Thân hư nhược, vì lâu nay nằm mãi trên giường.
Lòng hoảng loạn, vì cái mà ai cũng biết là cái gì rồi đấy.

Thế mà,

Hợp đồng kết thúc, bị chủ nhà đá đít ra đường.
Đồ đạc một đống, thân tàn biết đóng gói làm sao?

Áo, quần, váy, tất, gấp gấp cuộn cuộn
Chăn, ga, gối, đệm, nhồi nhồi nhét nhét
Sách, vở, bút, giấy, xếp xếp đặt đặt
Nồi, niêu, bát, đĩa, gói gói ghém ghém

Nhưng,

Sức người chỉ có hạn, thân cò làm sao tha nổi hết?
Hộp bìa dăm ba cái, có dễ gì mà chứa hết đây?

Chưa kể,

Đồng hương như lá mùa thu,
Tìm được bạn giúp, chỉ như chuyện hoa gương trăng nước.
Tiền bạc dăm đồng ba cắc,
Thuê người vác hộ, khó kém gì là chuyện thăng thiên.

Cho nên,

Vò chín khúc,
Chau đôi mày.
Bát đĩa quăng đi một rổ, càng thêm vẻ lê hoa đái vũ.
Chăn gối cũng đành vĩnh biệt, mới biết thế nào là vạn tiễn xuyên tâm.
Chưa kể những là, đường, muối, mắm, mật…

Hỡi ôi.
Hu hu.

Hàn Sinh

Lê Hoàng viết về Ngọc Trinh: Tại sao đàn ông chỉ lo cho đứa ngốc? – Thâm thúy? – Đọc và thu hoạch những gì?

Nguyên văn đây:
Câu nói của hoa hậu quốc tế Mỹ Ngọc Trinh (thi ở bên Mỹ, lại có nhiều nước tham gia thì chả gọi “quốc tế” gọi là gì?) “Khi chị giỏi, chị sẽ không gặp được những người đàn ông lo lắng cho mình” đã trở thành nổi tiếng.
Chỉ có kẻ điên mới nghi ngờ câu nói đó. Đơn giản, vì nó do hoa hậu phát ngôn ra. Muốn trở thành hoa hậu đâu có đùa. Trên đất nước khác cả triệu cô gái tốt nghiệp đại học, cả ngàn cô tốt nghiệp tiến sĩ trong khi hoa hậu ngoảnh đi ngoảnh lại chỉ vài chục cô, đủ biết khó khăn phức tạp như thế nào.

Chưa kể thi đại học còn gian lận hồ sơ, quay cóp bài vở chứ thi hoa hậu diễn ra hết sức công khai, đến thân thể còn nhiều lúc lộ thiên nói gì tới kiến thức. Hoa hậu nói là phải tin thôi.
Tại sao tin? Vì đúng là thứ nhất, rõ ràng đàn ông sinh ra để lo cho đàn bà, tất cả sử sách, tất cả văn học, sân khấu, điện ảnh đều ghi như thế. Nào Trọng Thủy lo cho Mỵ Châu, nào Kim Trọng và Sở Khanh cùng lo cho Thuý Kiều hoặc Romeo lo cho Juliet. Chưa khi nào thấy Mã Giám Sinh lo cho Từ Hải hoặc Thạch Sanh bỏ Công Chúa lo cho Lý Thông. Tất nhiên cũng có một số đàn ông vĩ đại suốt đời lo cho khoa học hoặc cho nhân loại, nhưng số ấy rất ít và cũng chả vì vậy mà không lo cho bạn gái hoặc vợ.

Thứ hai, không lo thì thôi, đã lo phải lo cho gái xinh, dù bản thân mình có xấu. Chả thế mà có phim Quái Vật với Người Đẹp hoặc có truyện thằng gù Quasimodo với cô gái dễ thương Esmeralda.

Chưa thấy anh nào sốt sắng lo cho phù thủy. Trường hợp Chí Phèo lo cho Thị Nở là rất hiếm và cũng chỉ lo vài ngày rồi chán ngay.

Vì một cô gái xinh, đã không biết bao nhiêu anh bỏ vợ bỏ con, bán cửa bán nhà, chuyện ấy chỉ có ngốc mới không biết.

Đã vậy, hoa hậu còn là xinh của cực xinh hay nói theo ngôn ngữ dân gian là đỉnh của đỉnh, thế thì lo cho hoa hậu một cách toàn tâm toàn ý, lo đến quên cả thân mình cũng chả có gì sai.

Ngọc Trinh tuyệt ở chỗ biết căn dặn chị em muốn được lo phải đừng tỏ ra mình giỏi. Trời ơi, lời dặn dò ấy mới thông minh làm sao, nếu không phải hoa hậu có trí tuệ siêu phàm chắc chắn không thể nghĩ ra được. Bởi Ngọc Trinh biết quá rõ lũ đàn ông. Chúng có một khoái cảm vô bờ khi cảm thấy mình trở thành kẻ mạnh mẽ, che chở, đùm bọc. Mà tự cổ chí kim, có ai che chở tiến sĩ, có ai che chở giáo sư, có ai che chở giám đốc hoặc chủ tịch hội đồng quản trị? Phải che chở nữ sinh, phải che chở cô thiếu nữ ngây thơ ngơ ngác, mắt đen láy và mở to tròn mới đúng luật.

Tiếp xúc với gái ngốc, hay theo lời Ngọc Trinh, gái không giỏi mới hạnh phúc làm sao. Hơi một tý là chúng nép vào ta, cái gì chúng cũng nhờ ta giảng giải, vật nào cũng muốn ta mua giúp. Gái ngốc chả biết ai già hay ai trẻ, ai có vợ hay ai còn trai tráng, càng chả biết tiền của đàn ông từ trên trời rơi xuống hay lao động khổ sai mà có. Gái ngốc cũng chả biết đắt rẻ thế nào, đòi mua túi xách LV mà cứ giản đơn như đòi mua cái kẹo, khiến ta vừa rút tiền ra vừa mê mẩn.
Té ra, những cô nàng kém thông minh nhất là những cô cả cuộc đời cứ học quần quật, không biết phấn son là gì, không biết trang điểm là gì, xa lạ với váy ngắn hoặc mái tóc đen mượt óng ả, cả đời chỉ đầu bù tóc rối hoặc đeo kính cận dày cộp, nhìn đâu cũng thấy những vấn đề của thế giới chứ không thấy nổi vấn đề của bản thân mình và vừa khó tính, vừa cau có lại vừa khô khan. Những gái như thế đàn ông lo làm gì và lo cái gì? Chả lẽ lại mua tặng từ điển, mua tặng giẻ lau kính?

Hỡi đàn bà, khôn hồn thì thông minh cũng phải giấu đi. Muốn được đàn ông chăm sóc, lo lắng hoặc mua nhà mua xe thì phải khờ dại, phải chớp chớp mắt, phải như Xuân Diệu đã viết “Chỉ biết yêu thôi chả biết gì”!

Cám ơn Ngọc Trinh. Với tư cách là đương kim hoa hậu quốc tế tại Mỹ (rõ ràng là hơn hẳn nếu tại Ma rốc hoặc tại Campuchia) ở chỗ đã khẳng định một chân lý mà xưa nay một vài đứa còn nghi ngờ. Với tuyên bố của mình, Ngọc Trinh đã đập tan những luận điệu có tính tuyên truyền lừa bịp, cho rằng với nhân loại nói chung và phụ nữ nói riêng, kiến thức là điều rất quan trọng. Thực ra, kẻ có trí tuệ chính là kẻ tỏ ra ngốc một cách sâu sắc và toàn diện!

Theo Lê Hoàng

DDVN

Nguồn: tại đây.

Cái title trên đặt ra chỉ để gây giật gân mà thôi, chứ còn hiển nhiên là bài viết này của LH thâm thúy rồi. Bàn dân thiên hạ, ai cũng bảo nó thâm thúy. Nếu không hay ho, thâm thúy, thiên hạ đã chẳng truyền tay nhau đọc, khiến nó trở thành 1 trong những bài báo trendy nhất trên yahoo.

Ở đây, ko dám lạm bàn cái sự thâm thúy của bài viết này, vì ta đây, “nhìn đâu cũng thấy những vấn đề của thế giới chứ không thấy nổi vấn đề của bản thân mình” :-P, hóa ra lại ko đủ thâm thúy để hiếu cái sự thâm thúy mà thiên hạ ca ngợi.

Bên cạnh đó, cũng không dám, phải nói là tự thấy ko có đủ tư cách, vào hùa với các bậc trí giả đâm, móc, chọc, xiên Ngọc Trinh, bởi vì, mãi chẳng có ai tặng cho từ điển hay giẻ lau kính, thì có tư cách gì mà giơ chưởng ra với ai đây? 🙂

Chính vì ko hiểu nổi cái sự thâm thúy hiển nhiên của bài viết này, nên đâm ra lại đọc bài này theo 1 cách hoàn toàn khác.

LH nói đúng đấy, gái học hành là khó tính ghê lắm, vì khó tính, nên khi đọc bài viết nào, đều “soi” lập luận là gì, chứng cớ là gì, chứng cớ có đủ mạnh để lập luận đứng vững hay ko. (bệnh nghề nghiệp ăn vào máu rồi, đúng là bệnh, bệnh… quá mà).

Và thấy bài viết này xuất phát từ 2 giả thuyết đúng sau (hay có thể gọi là chân lý):

1. rõ ràng đàn ông sinh ra để lo cho đàn bà, tất cả sử sách, tất cả văn học, sân khấu, điện ảnh đều ghi như thế.
2. Thứ hai, không lo thì thôi, đã lo phải lo cho gái xinh, dù bản thân mình có xấu.

Còn đây là dẫn chứng:

Nào Trọng Thủy lo cho Mỵ Châu, nào Kim Trọng và Sở Khanh cùng lo cho Thuý Kiều hoặc Romeo lo cho Juliet. Chưa khi nào thấy Mã Giám Sinh lo cho Từ Hải hoặc Thạch Sanh bỏ Công Chúa lo cho Lý Thông.
Chả thế mà có phim Quái Vật với Người Đẹp hoặc có truyện thằng gù Quasimodo với cô gái dễ thương Esmeralda.

Chưa thấy anh nào sốt sắng lo cho phù thủy. Trường hợp Chí Phèo lo cho Thị Nở là rất hiếm và cũng chỉ lo vài ngày rồi chán ngay.

Vì một cô gái xinh, đã không biết bao nhiêu anh bỏ vợ bỏ con, bán cửa bán nhà, chuyện ấy chỉ có ngốc mới không biết.

Tất nhiên, ai khó tính như ta đây, ví dụ như con chim ở cái nhà này, sẽ lập tức đặt câu hỏi: Thật à, Trọng Thủy lo cho Mỵ Châu? Sở Khanh lo cho Thúy Kiều? Mà vì cái cơn cớ gì lại đặt vấn đề Mã Giám Sinh, không họ hàng thân thích, không quen biết, không đồng chí hướng (giả dụ có khả năng Mã Giám Sinh đồng cảm với lý tưởng cách mạng của Từ Hải chống đối triều đình đi), lại phải lo cho Từ Hải?

Có vẻ như cái từ “lo”, mà tưởng như ai cũng hiểu, mà tưởng như chẳng  bao giờ cần  ai phải đặt câu hỏi, hóa ra lại khá trừu tượng. Nội dung của “lo” bao gồm những gì?   Cứ cho là, Sở Khanh + Mã Giám Sinh lo cho Kiều, thì cụ thể là lo những gì cho Kiều? Có lẽ ở Việt Nam, khái niệm “lo”, mà cụ thể ở đây là “đàn ông sinh ra để lo cho đàn bà” được  mở rộng ra bao gồm rất nhiều nội dung hayvà thú vị  mà, một lần nữa, một người chỉ biết học quần quật mà ko biết gì đến thực tế xã hội như ta đây ko sao hiểu nổi (hehe, giá như có thể thật sự học quần quật….).  Bài viết thâm thúy là thâm thúy ở cái chỗ này chăng? 😛

Và tiếp theo, vì có tuyên bố (và dẫn chứng) là đàn ông sinh  ra “rõ ràng” để lo cho đàn bà chứ ko phải lo cho đàn ông, mà đã lo là lo cho đàn bà đẹp chứ ko phải đàn bà xấu, nên theo tinh thần “chứng minh khoa học” vô cùng khô khan cứng nhắc của ta đây, cứ tâm tâm niệm niệm rằng 1 tuyên bố sẽ vẫn được coi là đúng khi không có/chưa có bằng chứng chứng minh ngược lại (dù là 1 bằng chứng), đành lục lọi mớ kiến thức lịch sử/văn chương vô cùng hạn hẹp còi cọc  để xem có đúng là đàn ông lo cho đàn bà  (xinh) hơn hết thảy không? (Tất nhiên từ “lo” ở đây cũng dùng theo cách rất trừu tượng :-D, tự khen, ta đây rất chi là “học đi đôi với hành” –> Thông cảm, đang trong cơn sốt tập nói chữ).

Và một số câu hỏi được đặt ra  (ko theo thứ tự nào):

– Đàn ông  lo cho  Đàn bà hơn  là Đàn ông  lo cho Đàn ông ?
Tống Giang lo cho Diêm Bà Tích hay lo cho Tiều Cái?
Dương Lễ lo cho Lưu Bình hay lo cho  Châu Long? (câu hỏi nghiên cứu của con chim này).
Athos, hay the Comte de la Fere, lo cho Milady hay lo cho D’ Artagnan?

– Đàn ông  lo cho  Đàn bà đẹp hơn là  Đàn bà xấu?
Sở Khanh + Mã Giám Sinh lo cho Thúy Kiều hay lo cho Tú Bà (chính xác hơn có lẽ là túi tiền của Tú Bà)? (hình như phù thủy+ tiền lại đẹp hơn là nhan sắc chim sa cá lặn).
Thúc Sinh lo cho Thúy Kiều hay lo cho Hoạn Thư? (đại loại như, có dám vì Kiều mà cãi nhau với Hoạn Thư hay ko?).

– Đàn ông lo cho  Đàn bà  đẹp  hơn những thứ khác, ví dụ như là  Quyền Lực?
Trọng Thủy lo cho Mỵ Châu hay lo cho nỏ thần?
Đường Minh Hoàng lo cho Dương Quý Phi hay lo cho ngai vàng? (theo ngôn ngữ bóng bẩy ko phải là ngai vàng mà sẽ là “giang sơn”, “thiên hạ”).
Henry VIII có lo cho Anne Boleyn?

Thật cũng khó trả lời nhỉ…

Ngoài ra, trong khi đàn ông “rõ ràng” là lo cho đàn bà đẹp, hoặc ít ra là ko xấu, thì (i) vì đàn bà đẹp, đàn ông bỏ cả vợ con, và (ii) “tự cổ chí kim, có ai che chở tiến sĩ, có ai che chở giáo sư, có ai che chở giám đốc hoặc chủ tịch hội đồng quản trị”? Như thế có thể thấy hai trường hợp: Một là: đàn bà có chồng bỏ theo gái, và đàn bà làm tiến sỹ, giáo sư, giám đốc, hoặc chủ tịch hội đồng quản trị được xếp hạng thành đàn bà xấu, phù thủy. Hai là: Đàn bà có chồng bỏ theo gái, hay đàn bà làm tiến sỹ, giáo sư, giám đốc, hoặc chủ tịnh hội đồng quản trị, có thể không xấu, nhưng không được tính là “đàn bà”?

Hình như, đàn ông thực ra ko lo cho đàn bà như chúng ta tưởng, hoặc là “lo” theo cách rất đặc biệt, mà như đã nói, ta đây không hiểu nổi.

[Chú thích: trong khoa học yêu cầu độ chính xác cao, kỵ nhất là “vơ đũa cả nắm”. Sở dĩ dùng “đàn ông” nói chung, vì bài viết gốc của LH khái quát “đàn ông” nói chung. Vì thế cho nên chân thành xin lỗi những người đàn ông lo cho đàn bà theo nghĩa giản dị nhất là quan tâm, chăm sóc].

Câu hỏi nghiên cứu (dành cho nàng Dật Ly): Nội hàm của khái niệm “lo” và cụm từ “đàn ông lo cho đàn bà” ở Việt Nam?

Nếu dùng lăng kính hậu hiện đại  để đọc bài báo này, có thể thấy bài báo phản ảnh và kiến tạo mối quan hệ quyền lực giữa đàn ông- đàn bà, mà trong đó đàn ông nắm quyền, chủ động, còn đàn bà ở vào vị thế thấp kém, bị động. Đây là 1 câu sặc mùi chuyên môn, để giành cho những ai là quạt của chủ nghĩa hậu hiện đại. Còn diễn giải một cách vô cùng nôm na,  là bài báo phản ảnh vị trí của đàn ông cao hơn đàn bà trong xã hội Việt Nam, và hệ tư tưởng “trọng nam khinh nữ” vốn đã ăn sâu vào tiềm thức con người Việt Nam, sâu đến mức mà có rất nhiều vấn đề chúng ta coi là đương nhiên, cuộc sống vốn thế, quy luật vốn thế, và không bao giờ thèm đặt câu hỏi là liệu điều đó có hoàn toàn đúng ko, và có nên thay đổi ko?.

Đàn ông sinh ra là để lo cho đàn bà (chủ động), còn đàn bà là để “được” đàn ông chăm sóc (bị động).

Nào đừng vội cười với tiểu tiết xem chừng khá “bới bèo ra bọ” này 😀

Tại sao chúng ta ko nói, đàn ông sinh ra là để “được” chăm sóc cho đàn bà (nếu như đàn ông muốn chăm sóc đàn bà đến thế)?.

Tại sao đàn ông “cao cao tại thượng” ở đó, là cố định, là bất biến (lại nói chữ, hì hì). Ừ đàn ông vốn là thế đấy, đàn ông thích thiếu nữ ngây thơ ngơ ngác, mắt đen lay láy, đàn ông thích mình là kẻ mạnh mẽ, che chở, đùm bọc. Cho nên, đàn bà nếu muốn “được” đàn ông chăm sóc, thì đàn bà phải biết đàn ông muốn gì, phải tự sửa mình để làm vừa lòng đàn ông, có thông minh cũng phải giấu đi.

Tại sao chúng ta lại ko đặt vấn đề, ừ đàn bà vốn là thế đấy, đàn bà sẽ ko thay đổi . Có những người đàn bà đẹp thích dùng đồ đắt tiền, để có thể chăm sóc những người đàn bà này, đàn ông nên học cách kiếm tiền. Cũng có những người đàn bà, thích học quần quật, để có thể chăm sóc những người đàn bà này, đàn ông nên tự thay đổi mình, học cách yêu một khuôn mặt không phấn son trang điểm, hay tự nâng cao kiến thức để thấy sự hấp dẫn của một cuốn từ điển?

Tất nhiên chúng ta ko đặt ra những câu hỏi tại sao này, bởi hiện thực là vị trí của đàn ông cao hơn đàn bà  rất nhiều, và kéo dài cả vài chục thế kỷ nay (mặc dù cán cân quyền lực trong thời hiện đại cũng có thay đổi chút ít hả?), mà khi người ta cao thì người ta tự có quyền đòi hỏi, cũng như biến mọi ý tưởng của người ta thành chân lý hay tiêu chuẩn đạo đức áp dụng cho toàn xã hội (điển hình như  việc đặt ra đàn bà thời phong kiến phải tam tòng tứ đức, còn đàn bà thời hiện đại phải “chăm việc nước, đảm việc nhà”, và dựa vào tiêu chuẩn tự đặt ra này mà nhanh nhẹn phán xét đàn bà thế này thế kia, như bài viết trước đây đã từng nhắc tới).

Nếu vẫn chưa tin, thì có thể để ý đến “giá trị kép” áp dụng để hình dung hình ảnh (cũng như để đánh giá)  đàn ông và đàn bà trong công việc, mà đặc biệt ở đây là công việc “nghiên cứu khoa học” 😀 (đụng chạm, siêu đụng chạm hì hì)…

Hai bức chân dung:

– Đàn ông “suốt đời lo cho khoa học hoặc cho nhân loại” – “vĩ đại” – vẫn “lo cho bạn gái hoặc vợ”.

– Đàn bà “học quần quật” – “không biết trang điểm” – “cả đời đầu bù tóc rối”- “kính cận dày cộp” – “không thấy nổi vấn đề của bản thân” – “khó tính” – “cau có”- “khô khan”.

Để ý xem:
→ Đàn ông “lo cho khoa học”, còn đàn bà “học”.
→ Cùng làm công việc khoa học, nhưng đàn ông là “vĩ đại”, còn đàn bà tự tạo ra 1 đống “vấn đề” cho bản thân (không thấy nhắc đến “sự vĩ đại” của đàn bà làm khoa học, mà chỉ nhắc đến những vấn đề cá nhân).
→ Cùng là “cả đời”, “suốt đời” , nhưng đàn ông là “suốt đời” “lo” cho khoa học (cao cả), còn đàn bà là “cả đời” “đầu bù tóc rối”.

Tóm lại là, cùng làm 1 công việc như nhau, nhưng đàn ông thật vĩ đại, lo cho nền khoa học thế giới, lo cho nhân loại, nhưng cũng vẫn lo cho bạn gái hoặc vợ, còn đàn bà thì…

—.
Đây là bài tập discourse analysis đấy nàng Dật Ly thân mến ạ 🙂 Không tìm hiểu bài viết nhằm mục đích gì, đả kích ai, chê trách ai, dùng giọng điệu gì, mà tìm hiểu hệ thống kiến thức tạo thành giới hạn cho những gì chúng ta nghĩ, viết,  nói và hành động, cũng như cách chúng ta tự định nghĩa về bản thân và về người khác trong mối quan hệ tương tác giữa 2 bên 😛 trừu tượng quá hả???

Thôi, lên mạng nghiên cứu khoa học về các loại lược đây. Quả là chục năm nay cũng không chải đầu thật… có lẽ cũng đến lúc tự mua cho mình một cái lược …

HS

leminhkhaiviet

About Vietnamese Cultural History and Scholarship

Le Minh Khai's SEAsian History Blog

Always rethinking the Southeast Asian past

followmybrushmarks

exploring the ancient art of Chinese Brush Painting

Hoasinh_Anhca

Trì trung Hoa sinh hưởng lạc Chi thượng Anh ca mạn đề

Nguyễn Huy Hoàng

the star is fading

becomingnguoiviet

An outsider's view on what is going on inside Vietnam

Quỹ Nghiên cứu Biển Đông

Vì công lý và hòa bình cho Biển Đông

Nghiên Cứu Lịch Sử

Các bài nghiên cứu, biên khảo và dịch thuật các chủ đề về lịch sử

Thought Catalog

Thought Catalog is a digital youth culture magazine dedicated to your stories and ideas.

About Words - Cambridge Dictionaries Online blog

Commenting on developments in the English language

VƯƠNG-TRÍ-NHÀN

đang hoàn thiện

Nghiên cứu quốc tế

Just another WordPress.com site

My kitchen of love ~

What's behind my kitchen door

%d bloggers like this: