Mỗi ngày một kiến thức: về vua Tự Đức (1829-1883)

Thôi xong, trước hết là phải than một câu thôi xong đã.

Tự nhiên hôm nay, mở máy tính ra, trò chơi điện tử thì không muốn chơi, bật lên rồi lại tắt đi. Tin lá cải và tin nhảm nhỉ cũng không buồn đọc, mở mấy mục giải trí, văn hóa, tình yêu giới tính tâm sự này nọ ra, rồi cũng lại tắt (tuy nhiên đã kịp lướt qua mấy cái tiêu đề vô cùng bắt mắt đại loại như khổ sở vì ngực to, hay vì chồng phản bội mà tôi thành người sát trai vân vân và vân vân).

Đến điện tử cũng không muốn chơi, tin lá cải cũng không buồn đọc, là sắp đến lúc tự kỷ nặng lắm rồi đấy.

Phản ứng đầu tiên là, vào wordpress than thở một câu cho hả… ấy nhưng mà, xét cái blog này gần đây đầy rẫy các loại tâm sự chán đời, nghiện ngập, nếu lại than nữa (mặc dù đang… hehe) thì thật là không có lợi cho không khí thi đua cách mạng nói chung, cho nên chép lại một đoạn thú vị sau về vua Tự Đức làm quà vậy.

Đoạn này nằm trong quyển Lịch sử Tư tưởng Việt Nam của tác giả Lê Sỹ Thắng, Nhà xuất bản Khoa học xã hội, 1997, trang 38-39:

‘Trong lịch sử nước ta trước triều Nguyễn, có Lê Thánh Tông tổ chức ra “Tao đàn nhị thập bát tú” để vua tôi xướng họa thơ và biện luận với nhau. Trước và sau ông không có hiện tượng như vậy. Đến triều Nguyễn thì có Tự Đức thường vời các văn thần vào cung, ra những đầu đề luận văn có tính chất học thuật hoặc có liên hệ đến tư tưởng chỉ đạo các chính sách cần phải thi hành trước đòi hòi của thực tiễn. Bản thân nhà vua cũng viết hoặc phát biểu ý kiến của mình. Vua tôi thảo luận với nhau. Những bài luận văn được tập hợp trong “Văn tập ngự chế” của Tự Đức cho chúng ta một ý niệm về những đầu đề đã được nêu và thảo luận: “Đạo biện”, “Nhân luận”, “Trung, thứ, nhân luận”, “Lập chính lâm dân luận”, “Thiên thời bất như địa lợi, địa lợi bất như nhân hòa hấp hệ luận”, v v… Trong di sản sáng tác của một số văn thần đã tham gia các cuộc thảo luận trên, cũng còn giữ lại được một số bài viết về một số trong các chủ đề kể trên […]. Như vậy, Tự Đức xứng đáng được coi là người đầu tiên trong lịch sử nước ta sáng tạo ra hình thức mà ngày nay chúng ta gọi là “sinh hoạt học thuật” ở nước ta. Các cuộc sinh hoạt học thuật dưới thời Tự Đức, ngoài các ý nghĩa khác, đã thể hiện khuynh hướng và khả năng tư duy Việt Nam đương thời trong việc xác định dấu ấn của mình khi nghiên cứu kinh điển Nho giáo và thực tiễn đất nước.’ (in nghiêng trong nguyên văn).

Lời bàn: như thế này thì, các viện nghiên cứu ở Việt Nam hiện giờ có lẽ nên lập bàn thờ vua Tự Đức. Với tư cách là những người làm nghề nghiên cứu, chúng ta cũng nên kính cẩn nghiêng mình chứ hả? 🙂

Lời than: bao giờ lịch sử chính quy và phổ thông mới ghi nhận cho đúng về một số danh nhân lịch sử, trong đó bao gồm các vua nhà Nguyễn đây…

Hoa Sinh

Advertisements

Than thở chơi…

Hôm nọ con Chim hỏi ta đang làm gì, lại còn rủ ta lên mạng chơi game online??? (dạo này máu thế…). Vâng thì cũng muốn lắm lắm trả lời là đang lướt web, đọc tin lá cải, chơi game trên fb, đọc truyện chưởng và ngôn tình, vân vân và vân vân… nhưng khốn nỗi mấy cái niềm vui nho nhỏ đấy phải tạm dừng hết để thực hiện một công cuộc vĩ đại là chuyển nhà.

Mệt mệt mệt… quay quắt hết cả người, héo hắt hết cả con tim.

Chưa kể còn 1 trận cảm cúm đến vô cùng không đúng lúc khiến cho thân sen úa tàn, mình mai xơ xác 😛

Cái xứ này đúng là nó không dung mình mà.

HS

Hơi hơi chán đời

Mỗi 6 tháng sẽ có 1 cái email gọi là 6-month progress report dc gởi đến, cứ mỗi lần thấy nó là stress level lại tăng mấy phần, vì chẳng có progress nào cả, từ mấy năm nay, chứ đừng nói 6 months…

Chán đời,

và đang tự hỏi có nên đóng blog này lại

để tự kỷ cho toàn diện và triệt để?

anhca

Đọc Harry Potter và tán nhảm về Quan hệ Quốc tế…

Trước tiên là đôi dòng tán nhảm:

Sau phong trào phim Hàn xẻng và truyện ngôn tình Trung Của, ta giở lại HP (bản dịch của Lý Lan) đọc. Chợt nảy ra suy nghĩ buồn cười. Ví như, ví như, ví như ta là phù thủy, thì ta sẽ được xếp vào Nhà nào của trường Hogwarts? (hihi, cứ làm như bây giờ ta chưa phải là một mụ “phù thủy”, đặc biệt là khi được bác Lê Hoàng miêu tả thế này “xa lạ với váy ngắn hoặc mái tóc đen mượt óng ả, cả đời chỉ đầu bù tóc rối hoặc đeo kính cận dày cộp, nhìn đâu cũng thấy những vấn đề của thế giới chứ không thấy nổi vấn đề của bản thân mình và vừa khó tính, vừa cau có lại vừa khô khan”!!! 😀 –> giống trong truyện  nhỉ, không phải là phù thủy thì là gì???)

[ấy mà quên, con chim kia đã đọc HP chưa nhỉ?]

Nhà Griffindor của các em Harry Potter này kia thì chắc chắn ko vào được, vì muốn vào nhà đó đức tính đầu tiên cần có là dũng cảm, mà ai quen với ta đây đều biết là ta hèn và sợ chết (mà từ cái nhãn quan hèn và sợ chết của ta, thấy các em nhà Griffindor kia rất ư, rất ư là liều mạng). Còn cái con chim kia, kẻ chỉ ăn thức ăn luộc (gần- như- không- chấm- nước- mắm) có lợi cho sức khỏe, ăn giá đỗ tự trồng vì sợ rau ngoài chợ phun thuốc sâu, và đi ngủ đúng giờ để tránh bệnh đau tim, thì chắc lại càng không vào được Griffindor. Nhân tiện, do trí liên tưởng phong phú, tự nhiên nghĩ là em HP nếu đặt vào bối cảnh Thủy Hử/ Kiếm hiệp TQ, sẽ được đặt biệt hiệu là Biển Mệnh (liều mạng, giống Biển mệnh tam lang Thạch tú, hay như em gì nhân vật chính trong Bộ Bộ Kinh tâm, cũng được gọi là Biển mệnh thập tam muội. Vì thế Biệt hiệu + tên của em ý sẽ là: Biển mệnh Ha Lợi Ba Đặc. Hic!!!).

Cái nhà được coi là xịn thứ 2 ở Hogwarts, là nhà Ravenclaw, cũng ko vào được, bởi vì nhà đó đòi phải thông minh, mà… Hỡi ôi, ở cái tuổi tam thập nhi lập rồi mà không một xu dính túi, có tự nhận là thông minh thiên hạ cũng không ai người ta chấp nhận!

Cho nên, chỉ có khả năng bị xếp vào Hufflepuff (chăm chỉ, kiên nhẫn, bonus là trung thành)  hoặc Slytherin (xảo quyệt, không từ thủ đoạn). Tất nhiên, đây là những miêu tả chính thức (official), mà vì vậy mang tính vô cùng “tuyên truyền, đánh bóng” cho nhà Hufflepuff, bởi vì nói một cách trắng trợn ra, thì những ai không dũng cảm, không thông minh, thì bị xếp vào nhà Hufflepuff, được gán cho cái đức tính “chăm chỉ” gọi là “an ủi”, nhưng mà có an ủi vỗ về cách nào thì “chăm chỉ” cũng không được đánh giá cao bằng các đức tính “dũng cảm”, “thông minh” (bằng chứng: như lời mấy nhân vật chính HP, Ron… khi bàn luận về các nhà ở tập 1: hy vọng được vào nhà Gryfindor, Ravenclaw cũng không đến nỗi nào, chỉ sợ là bị vào Hufflepuff… sau đó tự an ủi, nhưng ít ra vào Hufflepuff còn hơn Slytherin, vì nhà đó toàn phù thủy hắc ám; hay như thực tế mà truyện kể, nhà Hufflepuff cả trăm năm nay chả bao giờ thắng cái gì ở trường cả, chả có vinh quang nào, nói chung là mờ nhạt).

Nhà Slytherin thì tất nhiên là hắc đạo, khỏi phải bàn. Chợt nghĩ. Đúng là truyện cho… trẻ con. truyện TQ, xảo quyệt thủ đoạn toàn lên làm vua đấy, toàn anh hùng cả đấy :D. Tục ngữ còn có câu: Vô độc bất trượng phu :D. Chưa kể theo dòng truyện ngôn tình, đặc biệt là mấy cái truyện ngược luyến, đàn bà toàn yêu đàn ông xảo quyệt thủ đoạn cả! (Câu hỏi nghiên cứu thú vị: hình như người TQ coi trọng/ suy nghĩ tích cực hơn về đức tính xảo quyệt thủ đoạn so với người phương Tây? đúng như người ta hay nói là TQ vẫn tư duy chính sách đối ngoại theo thuyết âm mưu và thích dùng tactics… còn VN chúng ta có thế không nhỉ? :-))

Cơ hội của ta là 50 ăn 50 cho mỗi nhà.

Chăm chỉ, nếu chăm chỉ thật thì đã không có thời gian xem phim Hàn xẻng, đọc hết từ kiếm hiệp sang ngôn tình sang Harry Potter, lại còn lên mạng chơi điện tử và viết blog nhảm nhí, thế là biết rồi đấy…  Tuy nhiên, tự nhận là chăm chỉ đủ để chưa bao giờ là học sinh dốt 😀

Xảo quyệt, ta thì cho là ta vô cùng tận ngây thơ trong sáng, nhưng không hiểu vì cái lý do chối tỷ gì mà bị “thiên hạ” (kẻ mà ai cũng biết là ai đấy) đặt cho  biệt hiệu là Huyết Liên, Lãnh trì Huyết Liên, Bạo Liên, lại  gán cho chức vụ là Đông Phương giáo chủ? (By the way, Đông Phương giáo chủ đứng đầu Nhật Nguyệt thần giáo, cái chữ Nhật Nguyệt kia ghép vào thật là có implication, chẳng nhẽ là có “duyên”?!). Còn cái kẻ suốt ngày nhìn đời qua lăng kính “đểu” kia, lại tự đặt tên mình là Nước Lã với Đạm Thủy mới sợ (chẳng qua là chiêu trò gắp lửa bỏ tay người, hay ngậm máu phun người gì mà thôi)!!! Nhưng thôi, dù sao để tỏ ý tôn trọng ý kiến “dân chủ” của cộng sự+ em út, ta cũng bỏ ngỏ khả năng là ta đây có thể xảo quyệt thủ đoạn…

Tóm lại là ta đây, nếu trong một môi trường được chia thành bốn loại người, sẽ được xếp vào hạng hoặc là hơi đần (những người ko thông minh nhưng chăm chỉ thì vẫn ok (và thậm chí có thể trở thành rất giỏi), còn vừa không thông minh vừa lười thì kết quả rõ là đần), hoặc là hơi xảo quyệt, hoặc là đần kếp hợp với hơi xảo quyệt….nói chung là, thảm, thật là thảm …

Harry Potter và Quan hệ Quốc tế…

[đã từng thấy có quyển sách tên như thế này đấy, nhưng mà chưa có đọc, những gì viết dưới đây là suy luận của bản thân thôi].

Vô cùng thú vị là truyện Harry Potter kia đầy rẫy những social construction (kiến tạo xã hội) về một số chủ thể quốc tế, mà hình như là phản ảnh và tái kiến tạo tư duy Chiến tranh Lạnh (của phương Tây nhưng ngày nay đã áp đặt lên toàn thế giới)??? (hay ho hơn nữa là ngày nay họ gọi tư duy Chiến tranh lạnh là tàn tích cần phải loại bỏ, là hiếu chiến, và đổ cho “một số chủ thể” là vẫn duy trì tư duy này, trong khi rõ  là ai cũng có phần cả – tại anh tại ả tại cả đôi bên).

Ở tập 4, tham gia cuộc thi Tam pháp thuật ở châu Âu có 3 trường: Hogwarts của Anh, Beauxbatons của Pháp, và Dumstrang, tuy không nói rõ địa điểm cụ thể, nhưng căn cứ vào việc đồng phục học sinh của trường này là áo khoác lông thú, địa điểm trường ở nơi rất lạnh, và tên các học sinh toàn là tên Nga hoặc Bulgaria (xem ở đây), thì người đọc có thể đoán đại loại là trường ở phía Bắc của Đông Âu (hay rồi nha).

Tóm lại là 1 châu Âu với trục Anh- Pháp, và thêm 1 đại diên của Đông Âu cho đủ bộ!

Đại diện của Đông Âu – Dumstrang kia, được kiến trúc thành một hình ảnh khá tệ hại (ở đời cứ phải có cặp đối lập chính>< tà mới vui, mà mình là chính rồi thì 1 thằng nào đó chắc chắn phải là tà, chứ nếu không có kẻ xấu các anh hùng đâm ra lại buồn rỗi không có việc gì làm, như tục ngữ Trung Quốc có câu đấy, anh hùng không sợ thời loạn, chỉ sợ thời không loạn). Trước hết là trườngDumstrang là trường duy nhất và công nhiên đeo đuổi Nghệ thuật Hắc ám, đối lập với phe chính nghĩa Hogwarts+ Beauxbatons. Thứ nữa là thầy hiệu trưởng Igor Karkaroff chăm sóc “gà nòi” Viktor Krum (cầu thủ nổi tiếng thế giới, học trò cưng) một cách ra mặt, offer mọi đặc quyền đặc lợi, trong khi rất phũ phàng với các học sinh khác. Ngay cả ông thầy Snape ở trường Hogwarts vốn nổi tiếng là bênh học sinh nhà ông ý và trù úm học sinh nhà khác cũng không có thái độ trắng trợn lộ liệu như hiệu trưởng Karkaroff. Thật là một minh họa sống động cho George Orwell’s “all animals are equal, but some are more equal than others” 😛 (con chim đã viết về George Orwell  ở đây).

Bản thân Karkaroff là nhân vật phản diện xấu xa: ngoài thái độ coi trọng học trò cưng (ai đem lại vinh quang cho mình), xem học sinh khác như cỏ rác ở trên, ông này cũng lười biếng không thực hiện đúng trách nhiệm “phụ mẫu chi dân” (qua lời kể của Krum, ông này chẳng động tay động chân gì, trên đường đến Hogwarts để tham gia cuộc thi Tam Pháp thuật, học trò của ông ý phải tự lo hết). Chưa hết, ông này là một Tử thần thực tử (Death Eater) tà đạo, lại còn gian giảo phản phúc và hèn nhát (để tránh bị vào tù liền chỉ điểm đồng bọn). Tóm lại là tội phạm chiến tranh lọt lưới. Ấy thế mà ông ý leo lên đến chức Hiệu trưởng học viện pháp thuật đấy (implication, implication… có thể liên tưởng đến những ai đây 🙂 !!!).

Ngoài ra nữa thì tư duy và  cách tiến hành quan hệ quốc tế của ông này mang tính thiếu thân thiện, bất hợp tác, giở quẻ, lấy dạ tiểu nhân đo lòng quân tử và thiếu minh bạch (hehe nghe quen không, giống quan niệm của “dư luận quốc tế” về “a rising China” nhỉ 😛 –>  thông cảm, dư âm từ Tuần lễ nghe theo Tổ quốc kêu gọi vẫn còn). Ví như, trong khi Dumbledore của Hogwarts và Bộ Pháp thuật của Anh Quốc miệt mài lao động để thúc đẩy mối hợp tác quốc tế (thông qua cuộc thi Tam Pháp Thuật), thì Karkaroff, khi biết Harry Potter cũng được dự thi, đã phản ứng dữ dội, chỉ trích thậm tệ và dọa dẫm bỏ cuộc (so với phản ứng nhẹ nhàng, lịch sự và vẫn duy trì niềm tin vào Dumbledore của bà hiệu trưởng Maxime trường Bauxbatons). Trong đêm vũ hội, khi Hermione hỏi Viktor Krum về trường Dumstrang, Karkaroff chặn lời ngay không cho Krum trả lời, sợ nói lộ bí mật trường (so với Hogwarts tình nguyện đứng ra làm chủ nhà). Ông này cũng nghi ngờ Hogwarts muốn “xử lý” quân của ông ý…

Hơ hơ, như thế nào mà lại là một trường đầy học sinh Đông Âu (sao không tưởng tượng ra một trường đầy học sinh  Ý, hay Pháp, hay Hy Lạp ở Nam Âu)? và tại sao lại là cả trường có “truyền thống lâu đời” theo nghệ thuật Hắc Ám? mà không phải là chỉ một vài cá nhân xấu, bất chợt điên rồ như kiểu Voldemort? Và như thế nào mà một người xấu xa như Karkaroff  lại có thể leo lên đỉnh quyền lực (chứ như ông Malfoy ở Anh chẳng làm được cái thể thống gì, thỉnh thoảng dùng tiền bạc đánh lén, đánh tỉa nhưng ko ăn thua mấy)? Khỏi phải trả lời nhỉ? cứ theo cái gọi là social construction thì người kia hiểu rồi đấy. Tư duy của con người ta được định hình thế rồi…

À, mà nhân vật Krum học Dumstrang hóa ra là người tốt, nhưng mà anh này tâm sự với em Hermionie là anh ý không có thích học Dumstrang, anh ý thích đến Hogwarts hơn  (ngày xưa là phải vượt biên qua tấm màn thép đó nha, nay thì khỏe rồi hihi).

Ơ thôi mệt rồi, tám đến đây thôi (còn nữa, và còn chuyện khác cần tám)….

—-

Hàn

Nước mắt nhân tạo =.=

Dạo này hay mỏi mắt cay mắt, khô mắt quá, chắc do lạm dụng máy tính quá độ >_<

Lâu lâu phải nhỏ vài giọt Nước Mắt Nhân Tạo vào, nhưng cũng chỉ chống đỡ được chục phút, chắc đã bị “lờn thuốc” rồi 😦

Nhiều khi tự hỏi là tại sao tự mình có nước mắt mà ko dùng, phải đi mua. Mà một lọ nhỏ bét nhất cũng tầm 50k. Đang ko biết nên vui hay buồn? =.=

Vui vì mình chả có j mà khóc, chả bao giờ phải khóc? 😀

Buồn vì phải tốn tiền mua nước mắt (!!!) trong bối cảnh đời sống kinh tế eo hẹp? Hoặc tệ hơn, tuyến nước mắt làm sao rồi mà ko tiết dc nước mắt, hay là dây thần kinh cảm xúc nó đã trơ rồi, không biết khóc nữa 😛

Tệ nữa là, nhức mắt mỏi mắt đã không có biện pháp gì, thế mà lại còn kèm theo nhức đầu mỏi đầu nữa… Làm sao bây giờ đây??? +_+

Anhca

leminhkhaiviet

About Vietnamese Cultural History and Scholarship

Le Minh Khai's SEAsian History Blog

Always rethinking the Southeast Asian past

followmybrushmarks

exploring the ancient art of Chinese Brush Painting

Hoasinh_Anhca

Trì trung Hoa sinh hưởng lạc Chi thượng Anh ca mạn đề

Nguyễn Huy Hoàng

the star is fading

becomingnguoiviet

An outsider's view on what is going on inside Vietnam

Quỹ Nghiên cứu Biển Đông

Vì công lý và hòa bình cho Biển Đông

Nghiên Cứu Lịch Sử

Các bài nghiên cứu, biên khảo và dịch thuật các chủ đề về lịch sử

Thought Catalog

Thought Catalog is a digital youth culture magazine dedicated to your stories and ideas.

About Words - Cambridge Dictionaries Online blog

Commenting on developments in the English language

VƯƠNG-TRÍ-NHÀN

đang hoàn thiện

Nghiên cứu quốc tế

Just another WordPress.com site

My kitchen of love ~

What's behind my kitchen door

%d bloggers like this: