Truyện: còn chút gì để nhớ – Nguyễn Nhật Ánh

Có một cô nàng đọc Còn chút gì để nhớ, nhìn ta cười khinh khích, chị rất giống một nhân vật trong truyện.

Ta thì là con người tò mò, dù cho điều đáng nuối tiếc của cuộc đời ta là đối với những thứ cao cả lớn lao đầy nội hàm tri thức ta không tò mò, nhưng đối với những thứ nhảm nhí vô vị và thà-không-biết-còn-hay-hơn-là-biết, ta lại rất tò mò. Ví dụ như, đi du lịch cho biết đây biết đó, mở mang tầm mắt, trải nghiệm văn hóa khác, thì ta không mấy mặn mà, nhưng thấy thiên hạ thỉnh thoảng nhắc đến truyện ngôn tình có H, ta mất cả buổi tối đi “truy nguyên” H có nghĩa là gì, tại sao lại là H. Đó, đại để ta là như thế.

Tất nhiên, truyện của Nguyễn Nhật Ánh thì không thể xếp vào loại “nhảm nhí, vô vị” được, nhưng đọc truyện là thể loại giải trí ta ưa thích, lại còn có nhân vật giống ta – một con người self-centred và eccentric như ta (ah, hai từ này dịch sang tiếng Việt như thế nào nhỉ?), nên ta hẳn nhiên là tò mò. Vì thế ta mới gạ gẫm cô nàng kia là đưa truyện đây cho chị mượn đọc, xem Nguyễn Nhật Ánh viết về chị thế nào, rồi chị review cho. Đấy là lý do của bài viết này.

[Ngoài lề 1: vì đau đáu nỗi niềm tiếng Việt không trong sáng của ta, nên ta làm thêm một công đoạn là đi tra từ tiếng Anh-Việt và Anh-Trung xem self-centred và eccentric là gì. Celf-centred:(Anh- Việt) nghĩ quá nhiều về bản thân và quá ít về người khác; tự cho mình là trung tâm ; (Anh-Trung) tự cho mình là trung tâm, tự tư tự lợi, lục thân bất nhận – trời!!! Từ điển tiếng Trung này có quá khích không đấy, còn ghép cả lục thân bất nhận vào đây (chỉ vì lợi ích của bản thân, đến họ hàng thân thích cũng không nhận)??? Ta còn nhớ đọc Võ Lâm Ngoại Sử của Cổ Long, có một nhân vật Kim Bất Hoán ngoại hiệu Lục Thân Bất Nhận, rất đáng ghét. Eccentric: (Anh-Việt)lập dị, kỳ cục, quái gở ; (Anh-Trung) cổ quái, quái vật, âm dương quái khí, hành vi cổ quái, quái nhân, dị nhân. Hì hì, là như vầy].

[Ngoài lề 2: đọc truyện xong, lại nảy sinh ra một vấn đề khó xử, là mượn rồi có nên trả hay không. Dân gian có câu dạy rất uyên thâm rằng, ai cho mượn sách là ngu, mượn rồi trả lại hóa còn ngu hơn. Sự tự tư tự lợi của ta cho thấy là ta sẽ không trả sách rồi. Nhưng cái tính âm dương quái khí thì không biết đâu mà lần. Tựu chung lại, ta không muốn ngu đi??].

Quay lại với Còn chút gì để nhớ. Truyện đem lại cảm giác rất trong trẻo. Trong trẻo ở đây có hai ý nghĩa. Một là giọng văn của Nguyễn Nhật Ánh trong trẻo. Ta ngưỡng mộ nhà văn ở cách viết dung dị, bút pháp chấm phá mà miêu tả được sinh động nhân vật và thế giới nội tâm của nhân vật. Và thế giới đó cũng trong trẻo đến mức đáng ghen tị, đáng “để nhớ”. Hai là trải nghiệm của ta. Ta lê lết qua những chuỗi ngày nhàm chán, không đọc tài liệu chuyên môn thì đọc tin thời sự tạp nham, khi nào rảnh thì đọc báo lá cải, truyện kiếm hiệp, ngôn tình. Tổng kết lại, không đọc chiến tranh, cạnh tranh, đấu đá thì đọc cướp giết hiếp, yêu hay hận, cưới hay bỏ, không khô khan cứng ngắc thì sến sủa nực cười. Phải lâu lắm rồi mới đọc một tác phẩm văn học tiếng Việt, không chỉ đem lại thứ cảm giác thanh tân như được uống một cốc nước mát giữa tiết trời oi bụi, mà còn là niềm vui thích len lỏi khi chạm tay đến vẻ đẹp đơn sơ nhưng thường bị quên lãng vùi lấp của ngôn ngữ tiếng Việt.

[Ngoài lề 3: ở trên ta viết có chút không thành thực. Đáng ra ta phải viết là: ta thường đọc báo lá cải, truyện chưởng, ngôn tình, khi nào bắt buộc thì đọc tài liệu chuyên môn, tin tức…, đó, cái thứ tự đáng ra phải là như thế].

Ta đọc truyện bản in lần thứ 47 của Nhà xuất bản Trẻ, ở trong có ghi lại một lời bình như thế này của nhà văn Nguyễn Việt Hà (mà từng đăng trên Tuổi trẻ 26/2/2013):

“Với nhiều người đã trót lớn, tuổi thơ là một nỗi nhớ rất khó đặt tên. Chỉ đôi lúc bơ vơ nào đó, chợt nhiên cái nhớ bỗng mỏng manh làm nghẹn ngào. Nó vừa rưng rưng hoang mang, vừa huyền hoặc hoang đường. Nó hốt hoảng giống hệt như nụ hôn đầu. Rõ nét ký ức cả lùm cây góc phố, rõ nét cả tiếng dép loẹt xoẹt của bố mẹ người ấy đe dọa. Thế nhưng chịu, không thể nhớ đứa nào đã chủ động hôn đứa nào. Cho đến giờ, Nguyễn Nhật Ánh là người hiếm hoi viết ra được nỗi nao nao đẫm ướt buồn vui của cái thăm thẳm nhớ nhung mơ hồ ấy. Ông Ánh quả là một nhà văn rất lạ. Ngày nay, với riêng chủ đề về bọn trẻ loay hoay đang lớn, Nguyễn Nhật Ánh là một nhà văn bậc nhất.”

Nhà văn đúng thật là nhà văn. Ta không phải nhà văn, không có thứ tình cảm nghẹn ngào, nao nao đẫm ướt buồn vui, thăm thẳm nhớ nhung mơ hồ này. Ta cũng không trải qua thứ gì khiến nhìn lại, thấy rưng rưng hoang mang hoặc huyền hoặc hoang đường. Có lẽ, tuổi thơ của ta nhạt thếch chăng?

Ta ngưỡng mộ Nguyễn Nhật Ánh vì một điều khác nữa. Tác giả có thể bóc tách và kể ra những thứ thuần túy thuộc về miền ký ức, hay nói theo cách khác, là đặt mình vào địa vị một người con trai mới bước chân vào đại học, đơn thuần, có chút ngô nghê đáng yêu, và chân thành. Còn ta, ta tự thấy mình không làm được như vậy. Đọc truyện là đi vào thế giới tuổi trưởng thành của nhân vật, cũng là nghĩ lại tuổi thơ. Sự nghĩ lại đó, là một đống hỗn độn những ký ức chắp vá, những hồi ức không theo một mạch nhất định nào, những ý nghĩ chợt đến rồi chợt đi, những mối liên kết tình cờ, những cảm xúc bất định chen ngang. Hiện tại và quá khứ lẫn lộn, không có gì quá rõ ràng để miêu tả rõ nét, cũng không có gì quá buồn hay quá vui, tràn trề cảm xúc.

Không ai đọc cùng một quyển sách – ta đã đọc được ở đâu đó một câu nói như vậy. Ý nghĩa là, mỗi người mang theo một hành trang riêng trong quá trình đọc sách- những trải nghiệm, nền tảng kiến thức, tình cảm và cảm xúc khác nhau. Vì vậy, mỗi người sẽ chú ý đến những tình tiết khác nhau trong sách, thấy từ đó những điểm tâm đắc khác nhau, giữ lại những ấn tượng khác nhau. Ta không biết những người khác như thế nào, còn đối với ta, thứ câu chuyện để lại, ngoài sự trong trẻo, là nỗi buồn nhân sinh được lược tả ở phần sau. Nỗi buồn ấy, thông qua lăng kính nhân văn của Nguyễn Nhật Ánh, chỉ còn là vài dòng chữ, là “chút gì để nhớ.” Nhưng ẩn chứa trong “chút gì” đó, không thể là chút gì, mà là rất nhiều thứ mà không ai tưởng tượng ra được. Chút gì đó, không phải là đã ảnh hưởng đến một đời người của nhân vật chính – Chương, hay sao?

Ta chợt nhớ đến bài từ của Tân Khí Tật:
(theo điệu Thái tang tử)
Thiếu niên bất thức sầu tư vị,
Ái thướng tằng lâu,
Ái thướng tằng lâu,
Vị phú tân từ cưỡng thuyết sầu.
Nhi kim thức tận sầu tư vị,
Dục thuyết hoàn hưu,
Dục thuyết hoàn hưu,
Khước đạo: thiên lương hảo cá thu!
Dịch nghĩa
Lúc tuổi trẻ chẳng biết mùi vị buồn là gì, thích lên lầu cao, vì làm bài từ mới nên miễn cưỡng nói là buồn; Đến giờ mới hiểu hết tư vị buồn, muốn nói lại thôi, chỉ còn nói rằng: “Trời mát, mùa thu đẹp”.
Bản dịch của ta hồi trước
Trẻ người buồn khổ nào hay biết
Những thích lên lầu
Những thích lên lầu
Vì phối bài từ cố nói sầu.
Hôm nay buồn khổ đều hay hết
Muốn nói gì đâu
Muốn nói gì đâu
“Trời mát, thu trong!” còn một câu.

(link cũ ở đây)

Chính là tư vị này. Muốn nói lại thôi. Bởi vì có quá nhiều thứ có thể nói, nhưng cũng chẳng còn gì đáng nói. Là tâm tình của một người từng trải, buồn khổ đều nếm qua. Không cần nhắc lại, cũng không muốn nhắc lại, chỉ có lòng hiểu với lòng.

Bàn đến nhân vật Đỗ thị Kim Dung, hay là Đỗ thị Ung Dung – như lời đùa cợt mà cô gái nói với nhân vật chính, mà nàng cho mượn sách kia nhận xét rằng rất giống ta – hoặc là ta rất giống với nhân vật này. Để nhấn mạnh, nàng cho mượn sách còn gập góc trang, đánh dấu câu miêu tả về Kim Dung: “Nó vừa có vẻ tài tử trí thức lại vừa có vẻ tay chơi bạt mạng.”

[Ngoài lề 4: có người gập góc trang sách vì ta, lòng ta cảm động khôn xiết].

Trong truyện, Kim Dung nổi bật lấn át Quỳnh- đối tượng tình yêu của Chương. Thực chất, Kim Dung càng đặc sắc bao nhiêu, càng làm rõ sự nhạt nhòa vô vị của Quỳnh bấy nhiêu. Chắc nhiều người đọc truyện này sẽ thắc mắc, Kim Dung hay thế, tốt thế, thấu hiểu lòng người thế, tại sao Chương lại yêu Quỳnh chứ không phải là Kim Dung? Vẫn biết tình yêu không có lý lẽ, nhưng lẽ nào? Đúng là chẳng có lẽ nào, chỉ dư lại một niềm tiếc nuối mà thôi.

Kim Dung thì có vẻ tài tử rồi, ta dùng chữ có vẻ, bởi vì tác giả viết truyện theo ngôi thứ nhất, nhìn nhận mọi việc qua góc nhìn của Chương, không thể đi sâu phân tích nội tâm nhân vật Kim Dung. Nhưng ta được như thế chăng?

Nghĩ lại, tài tử hay lãng tử hay tay chơi bạt mạng chỉ luôn tồn tại như là giấc mơ không chạm tới của con người. Giấc mơ về tự do, sự phóng khoáng, không bị những thứ “thế tục tầm thường” trói buộc. Có lẽ, không ít thì nhiều, ai cũng từng ôm một giấc mơ như vậy, hoặc ngưỡng mộ những người được cho là làm được như vậy. Một trong những mối tình đầu đời của ta, là các anh hùng hảo hán Lương Sơn Bạc đấy. Nhưng trong thực tế, mấy ai thực sự sống được như tài tử/lãng tử, đặc biệt là trong thời buổi kinh tế thị trường, tiền bạc quấn thân này? Một vài biểu hiện tỏ vẻ trí thức, một vài hành động ra dáng lãng tử, không che khuất nổi thứ nội tâm đầy phiền muộn vì muôn sự thế tục.

Cảm ơn nàng kia đã cho ta mượn sách.

Trì thị Ung Dung

Phim review: Hận quân bất tự giang lâu nguyệt

Phần 1 về phim, xem ở đây

(tiếp tục có spoilers)
Vậy là ta đã xong một chặng đường xem Hận quân bất tự giang lâu nguyệt – một trong những bộ phim hiếm hoi mà ta xem từ đầu đến cuối.

Đúng là, phim này đáng phải tên là “Cuộc đời siêu cấp bi thảm của Giang Nguyệt Lâu,” hoặc là “Giang Nguyệt Lâu và những người bạn sắp chết.” Tóm lại, tất cả mọi người thân thiết với Giang Nguyệt Lâu đều chết sạch, để lại một mình hắn.

Ngẫm đi ngẫm lại, mọi người chết đi, đều vì có liên quan đến Giang Nguyệt Lâu, và ở trong thế giới của Giang Nguyệt Lâu.

Hai thuộc hạ trung thành của Giang Nguyệt Lâu, những người không chỉ tôn trọng mà còn thương yêu, lo lắng cho hắn, chết đi bởi vì đi theo Giang Nguyệt Lâu, đồng nghĩa với việc không đắc tội với giang hồ cấp thấp thì quan chức cấp cao, ngày ngày vào sinh ra tử.

Giang phu nhân, người mẹ thất lạc mười hai năm của Giang Nguyệt Lâu, đáng ra không cần phải quay trở lại Cảnh thành, đáng ra có thể tồn tại như một ký ức tốt đẹp của Giang Nguyệt Lâu về hình ảnh mẹ hiền, và suy rộng ra, đáng ra không cần phải xuất hiện trong phim, giữ lại cho Giang Nguyệt Lâu một chút ảo vọng là ở một chốn xa xôi nào đó, mẹ mình có thể có cuộc sống vui vẻ hơn, hạnh phúc hơn, quên đi mọi quá khứ đau buồn và tủi nhục trước đây. Nhưng chỉ vì mối quan hệ máu mủ, mà Giang phu nhân bị Triển Quân Bạch- nhân vật đứng đầu phe phản diện, lôi ngược trở lại Cảnh thành. Triển Quân Bạch ép Giang phu nhân giết Giang Nguyệt Lâu vì muốn chứng kiến cảnh mẫu tử tương tàn. Đến cuối cùng, Giang phu nhân uống thuốc độc tự sát và chết trước mặt Giang Nguyệt Lâu. Không muốn trở thành gánh nặng của hắn, nhưng để lại cho hắn một sự thật tàn khốc rằng người mẹ đáng thương tội nghiệp của hắn đã trở thành tội nghiệt.

Bạch Sở trưởng, người cưu mang Giang Nguyệt Lâu khi hắn còn là một đứa trẻ tứ cố vô thân, giờ vừa là cấp trên, vừa như một người cha đúng nghĩa, dung túng và che chở Giang Nguyệt Lâu, đến cuối phim cũng chết đi bởi vì mối quan hệ thân thuộc này. Mặc dù địa vị của Bạch Sở trưởng quan trọng – đứng đầu Sở cảnh sát của Cảnh Thành, nhưng Bạch Sở Trưởng bị Triển Quân Bạch bắt và tra tấn, không phải bởi vì quyền lực có trong tay, mà bởi vì Triển Quân Bạch muốn từ Bạch Sở trưởng khai thác thông tin về Giang Nguyệt Lâu. Sự phản bội của Bạch Sở trưởng ở những giây phút cuối cùng khiến người ta có chút ngoài ý muốn, và cảm giác đặc biệt thất vọng. Vì từ đầu đến cuối, Bạch Sở trưởng luôn là người Giang Nguyệt Lâu tin cậy nhất. Vì những ai yêu mến Giang Nguyệt Lâu, xót xa cho tuổi thơ bất hạnh của hắn, chạnh lòng vì những người thân xung quanh hắn lần lượt hy sinh, đều mong hắn giữ lại được người mà hắn gắn bó lâu nhất, tin cậy nhất. Nhưng cuối cùng, Giang Nguyệt Lâu không giữ được Bạch Sở trưởng. Sự phản bội đã khiến Bạch Sở trưởng hổ thẹn và tự sát trước mặt Giang Nguyệt Lâu.

Nhân vật nữ chính, Sở Nhiên, từ cuộc gặp tình cờ ở Hương Cảng khi bị Giang Nguyệt Lâu xông vào nhà lúc hắn trúng đạn chạy trốn, dần dần bị cuốn vào thế giới của hắn. Đáng ra Sở Nhiên học xong, có thể ở lại Hương Cảng tìm một công việc thành đạt ở ngân hàng, như lời bạn gái của nàng gợi ý. Hoặc khi lựa chọn quay lại Cảnh thành để ở gần gia đình, làm công việc ở tòa soạn báo, cũng có thể sống một cuộc sống yên bình hơn. Nhưng Sở Nhiên vì ngầm thích Giang Nguyệt Lâu, đã trở thành bạn của Giang Nguyệt Lâu và Trần Dư Chi, rồi tham gia ngày càng nhiều vào những cuộc phiêu lưu của hắn. Khi nghĩ Giang Nguyệt Lâu đã chết, Sở Nhiên lên kế hoạch cưới Triển Quân Bạch, không gì khác ngoài mục tiêu báo thù. Đến khi biết Giang Nguyệt Lâu còn sống, Sở Nhiên vẫn không từ bỏ kế hoạch, vì chính nghĩa, và vì chính nghĩa đó cũng là mộng tưởng và lý tưởng của Giang Nguyệt Lâu- giữ một Cảnh thành bình yên không ma túy, không trở thành vật trong túi của Triển Quân Bạch. Kết cục, Sở Nhiên bị bắn chết trong đám cưới.

Cuối cùng, nhân vật nam chính, Trần Dư Chi, bạn thân, huynh đệ, hoặc có thể nói là tình yêu khắc cốt ghi tâm của Giang Nguyệt Lâu. Trần Dư Chi cùng Giang Nguyệt Lâu trải qua bao sóng gió, sống sót sau bao kiếp nạn sinh tử, người duy nhất cùng Giang Nguyệt Lâu đi đến phút cuối, chứng kiến một Cảnh Thành trở lại yên bình. Những hy vọng hai người có một cái kết có hậu, nhưng Trần Dư Chi cũng không thoát khỏi kết cục đau lòng. Trần Dư Chi bị Triển Quân Bạch bắn chết, chỉ vì Trần Dư Chi là điểm yếu duy nhất trong lòng của Giang Nguyệt Lâu. Chỉ vì Triển Quân Bạch sau khi thua cuộc đã không còn muốn sống, mà chỉ còn muốn trả thù, và phải trả một cái thù khiến Giang Nguyệt Lâu đau đớn nhất, khiến Giang Nguyệt Lâu thắng nhưng vẫn “thua.” “Giang Nguyệt Lâu, cả hai chúng ta đều thua,” chính là lời Triển Quân Bạch nói trước khi tự sát. Ở cảnh cuối, Trần Dư Chi đẩy Giang Nguyệt Lâu ra và trúng đạn, có thể hiểu là Trần Dư Chi đỡ đạn cho Giang Nguyệt Lâu, ta lại nghĩ, Triển Quân Bạch vốn là nhằm vào Trần Dư Chi.

Mọi người đều chết do ở gần Giang Nguyệt Lâu. Nhưng, họ đều bị lôi cuốn vào thế giới của Giang Nguyệt Lâu và tự nguyện ở trong thế giới của hắn, vì thế giới đó có sức hút mạnh mẽ khó cưỡng. Trong bối cảnh thời loạn, thắng làm vua thua làm giặc, vũ lực và tiền tài có thể khuynh đảo mọi thứ, phù thịnh thì dễ, duy trì đạo lý thì khó, Giang Nguyệt Lâu giống như điểm tựa công lý và chính nghĩa duy nhất. Sự cố chấp của Giang Nguyệt Lâu, sự kiên trì không mệt mỏi của Giang Nguyệt Lâu, sự phân biệt phải trái trắng đen rõ ràng trong lòng Giang Nguyệt Lâu khi đối diện với cái xấu, sự ngạo nghễ không khuất phục trước cường quyền của Giang Nguyệt Lâu, chính là những thứ duy trì cuộc đấu tranh chống thế lực hắc ám đến cuối cùng. Lý tưởng của Giang Nguyệt Lâu là nguồn sáng thu hút mọi người đến với hắn. Con người Giang Nguyệt Lâu không gồng mình giả dối mà tỏa ánh hào quang, khiến mọi người không thể không giúp hắn, không thể không vì hắn mà góp sức. Thuộc hạ của Giang Nguyệt lâu từng khuyên hắn “mắt nhắm mắt mở” đối với báo cáo gian dối, vì lo hắn bị cấp trên gây khó dễ. Bạch Sở trưởng nhiều lần lo đến phát cáu vì Giang Nguyệt Lâu đắc tội những nhân vật không nên đắc tội. Những tình tiết tưởng như chỉ để khắc họa rõ con người Giang Nguyệt Lâu, thực ra cũng cho thấy nếu không phải vì Giang Nguyệt Lâu, những người khác đã có thể ngoảnh mặt làm ngơ trước bất công và sai trái. Nhưng vì có Giang Nguyệt Lâu, mà mọi người đi theo hắn trên cùng một con đường.

Ngay đến cả Triển Quân Bạch cũng bị thu hút bởi Giang Nguyệt Lâu. Triển Quân Bạch là người đam mê quyền lực, nuôi mộng bá chiếm Cảnh thành. Để rộng đường thực hiện kế hoạch, đáng ra Triển Quân Bạch phải giết Giang Nguyệt Lâu từ lâu, và đã có thể giết Giang Nguyệt Lâu từ lâu. Như lời thuộc hạ của Triển Quân Bạch nói, với quan hệ hữu hảo của hai người, với sự tin tưởng mà Giang Nguyệt Lâu dành cho Triển Quân Bạch, việc Triển Quân Bạch giết Giang Nguyệt Lâu là rất dễ dàng. Nhưng Triển Quân Bạch lại không lựa chọn làm như vậy, bởi vì hai chữ nuối tiếc. Triển Quân Bạch nhiều lần nhắc đi nhắc lại rằng nếu như không phải do hai người ở thế đối lập, Giang Nguyệt Lâu là một người bạn, một người huynh đệ không tồi. Triển Quân Bạch không muốn hai tay trực tiếp nhuốm máu Giang Nguyệt Lâu, nên đi những con đường rất vòng vèo để tiêu diệt hắn.

Về sau, nhìn thấy cơ hội lôi kéo Giang Nguyệt Lâu, Triển Quân Bạch đã ngay lập tức nắm lấy. Thực ra, với sự quan sát, thưởng thức và hiểu biết về Giang Nguyệt Lâu của Triển Quân Bạch, với tài trí của Triển Quân Bạch, hắn ta đã có thể dễ dàng suy ra rằng Giang Nguyệt Lâu thuận theo là giả, nằm vùng là thật. Nhưng dường như vọng tưởng khuất phục được Giang Nguyệt Lâu có sức hút ghê gớm, đến mức che lấp cả suy nghĩ duy lý của Triển Quân Bạch. Một người tài trí và ngạo nghễ chưa từng để bất kỳ ai vào trong mắt như Giang Nguyệt Lâu lại chịu đi theo Triển Quân Bạch, đây là thành tựu lớn đến nhường nào, là ve vuốt đối với cái tôi của hắn ta lớn đến nhường nào. Triển Quân Bạch thua không phải là vì hắn ta yếu kém hơn so với Giang Nguyệt Lâu, mà là vì muốn có Giang Nguyệt Lâu trong ảo mộng bá nghiệp của hắn. Tất nhiên, ở đây cũng phải nhắc đến thứ gọi là vô xảo bất thành thư – không khéo không thành sách, nếu để Triển Quân Bạch mau chóng thủ tiêu Giang Nguyệt Lâu, đã không thành chuyện và không có phim cho ai xem.

Tựu chung lại, xem phim chính là sa vào thế giới của Giang Nguyệt Lâu. Trong đó có dữ dội, ấm áp, ngọt ngào, đau thương, cay đắng và tiếc nuối. Cuối cùng sót lại, là sự cô độc của Giang Nguyệt Lâu. Đây là cái kết chính thức.

Tuy nhiên, nếu ai có trái tim mong manh, không chấp nhận nổi và không muốn chấp nhận cái kết buồn, thì nhà sản xuất phim đã làm thêm một cái kết “phiên ngoại” vô cùng ngọt ngào và ý tứ, trong đó Trần Dư Chi còn sống.


Bài viết trong lúc uống nửa chai vang, đêm thứ 7.

Hàn Sinh

Thái Tang Tử: Hận quân bất tự giang lâu nguyệt – Lã Bản Trung

吕本中《采桑子·恨君不似江楼月》
恨君不似江楼月,南北东西,南北东西,只有相随无别离。
恨君却似江楼月,暂满还亏,暂满还亏,待得团圆是几时?

Thái Tang Tử – Hận quân bất tự giang lâu nguyệt
Hận quân bất tự giang lâu nguyệt
Nam bắc đông tây
Nam bắc đông tây
Chỉ hữu tương tùy vô biệt ly.
Hận quân khước tự giang lâu nguyệt
Tạm mãn hoàn khuy
Tạm mãn hoàn khuy
Đãi đắc đoàn viên thị kỷ thì?

Dịch nghĩa:

Hận người không giống như trăng sáng treo cao trên lầu cạnh sông; bất kể là phiêu bạt nam bắc đông tây, đều đi theo mà không phân ly; hận người lại giống như trăng sáng treo cao trên lầu cạnh sông; chỉ mới tròn thôi đã khuyết; đợi đến khi tròn lại là bao giờ (chữ đoàn viên mang 2 ý nghĩa, vừa là hình tròn, vừa là con người đoàn viên, gặp lại nhau)

Bài dịch của YL:

Hận người không giống trăng lầu nước
Nam bắc đông tây
Nam bắc đông tây
Chẳng kể ly xa chỉ tụ vầy
Hận người lại tựa trăng lầu nước
Mãi khuyết không đầy
Mãi khuyết không đầy
Đợi lúc đoàn viên biết đến ngày?

Ta biết đến bài từ này vì đang xem bộ phim Hận quân bất tự giang lâu nguyệt. Bài của tác giả Lã Bản Trung thời Tống, viết theo điệu Thái Tang Tử (tham khảo từ điệu ở đây [https://hoasinhanhca.wordpress.com/2013/01/17/thai-tang-tu-tan-khi-tat/]).

Lại nói về bộ phim, đây là thể loại mà giới xem phim Hoa ngữ gọi là “đam mĩ trá hình.” Ta chưa bao giờ đọc truyện đam mĩ, cũng chưa bao giờ xem phim đam mĩ trá hình, nên đây có thể coi là bộ phim đầu tiên mà ta xem.

Ta chọn xem, chính vì tên phim. Nhìn vào đã thấy thơ từ. Ngoài ra gần như không vì điều gì khác. Phim không có poster bắt mắt, tên phim, theo ấn tượng ban đầu, còn hơi sến, rất gợi ý bi lụy tình trường. Phim lại lấy bối cảnh dân quốc ở Trung Quốc (tương đương giai đoạn Pháp thuộc ở Việt Nam), rất kén người xem.

Bàn một chút về việc phim dân quốc kén người xem. Bởi vì dân quốc là một giai đoạn đầy đau thương và biến động. Nhân vật trong thời đại này, khả năng đoản mạng rất cao. Ngoài cái chết ra, còn một kết cục có tính lối mòn khác là đi theo cách mạng. Nhưng nếu nhân vật chính có may mắn sống sót để đi theo cách mạng, thì người thân xung quanh anh ta- cha mẹ, anh chị em, người yêu, bạn thân, chiến hữu, cũng đã chết gần hết. Không phải ai khi xem phim, cũng có lòng dạ xem những bộ phim buồn bã. Nếu trót đầu tư tình cảm vào nhân vật nào đó, dù chính hay phụ, thì phải xác định tâm trạng bất an, vừa cầu trời khấn phật là đạo diễn đừng dã man quá, để nhân vật chết, vừa tự chuẩn bị tâm lý để khóc ròng.

Nhưng ngược lại, mặc dù phim dân quốc khó leo cao trên các bảng xếp hạng theo lượng người xem, lại thường tụ họp được dàn diễn viên thực lực rất hay. Nếu xem phải quá nhiều phim mỹ nam mỹ nữ nhìn tuy thích mắt, nhưng ngoài trợn mắt để tỏ vẻ ngây thơ, chau mày khi thể hiện u sầu, không còn gì khác, chưa kể đến những tình tiết phim vô lý đến mức khó chịu, thì việc xem được những bộ phim diễn thật đến mức khiến ta nao lòng, là một trải nghiệm đáng kể.

(phần dưới đây có thể chứa spoilers)
Quay lại với Hận quân bất tự giang lâu nguyệt. Tuy ấn tượng ban đầu là tên dài và hơi sến cho một bộ phim, nhưng vì câu thơ đẹp, nhẩm đi nhẩm lại, lại thành không dứt ra được. Phim là Hận quân bất tự giang lâu nguyệt, còn nhân vật nam chính là Giang Nguyệt Lâu. Người là một đình lầu ngóng trăng trên sông,đơn độc và thê mĩ, vậy còn giang lâu nguyệt là ai? Ai là vành trăng treo trên đỉnh lầu đó? Ai là ánh sáng duy nhất trong thế giới đơn độc của Giang Nguyệt Lâu? Ai khiến cho Nguyệt Lâu hận không phải là lâu nguyệt?

Chính vì quẩn quanh không dứt ra được, mà ta đã quyết định xem phim, và không phải hối tiếc vì quyết định này. Mặc dù phim không phải là quá hay theo kiểu từ kịch bản đến nghệ thuật đều hoàn mĩ, cốt truyện tương đối dễ đoán, nếu muốn kể đến tình tiết vô lý hoặc rập khuôn, cũng nhiều. Ví dụ như, nam chính Giang Nguyệt Lâu ngang tàng bá đạo gặp nam chính Trần Dư Chi ôn nhu thấu hiểu lòng người, chàng với chàng từ hiểu lầm đến kết thân, hết lòng hết tình vì nhau; hay lại ví dụ như, ngay từ đầu phim, Giang Nguyệt Lâu có một chuyến phiêu lưu sang Hương Cảng, nơi toàn người nói tiếng phổ thông?, trong lúc bị thương xông vào nhà nhân vật nữ phụ Sở Nhiên, giương súng hăm dọa một hồi, thế nhưng được em Sở Nhiên cứu giúp nhiệt tình, có thể vì nhìn chàng đẹp trai chính khí ngời ngời mà em mất cả tinh thần cảnh giác chăng? Nhân tiện nói đến sự rập khuôn, phim lấy tên tiếng Anh là Killer and Healer, ý là nhằm vào sự đối lập của Giang Nguyệt Lâu – cảnh sát bàn tay sắt và Trần Dư Chi – bác sĩ thiện lương. Cái tên này vừa tầm thường, vừa chẳng giữ được chút ý tứ gì của tên gốc. Thật là uổng cái hàm ý Giang Nguyệt Lâu và giang lâu nguyệt. Chưa kể, nếu dùng chữ killer để chỉ Giang Nguyệt Lâu, quá là hạ thấp nhân vật chính đi.

Nhưng nhìn chung, phim thuộc thể loại hành động-hình sự, cảnh sát đấu tranh với tội phạm, nội dung hấp dẫn, tiết tấu nhanh gọn dứt khoát, tuyến nhân vật chính-phụ, chính-tà thú vị. Tất nhiên, không thể không nhắc đến là diễn viên đẹp, diễn xuất nhập vai, nhìn sáng trưng cả màn hình.

Trung tâm của bộ phim là nhân vật Giang Nguyệt Lâu và mối tình Giang Nguyệt Lâu – Trần Dư Chi. Dạo qua trên mạng, thấy bàn dân thiên hạ hay than vãn là phim đam mĩ thường bị kiểm duyệt chặt chẽ, phải cắt hết những cảnh gây nghi hoặc lòng người, và mối tình giữa hai nhân vật nam chính bị biến thành tình anh em, đồng đội. Thế nên mới có thứ gọi là “đam mĩ trá hình.” Qua bộ phim này, ta lại thấy kiểm duyệt tạo ra cái hay riêng của kiểm duyệt. Do tình cảm không thể biểu hiện lộ liễu, nên nhà làm phim truyền tải ý tứ thông qua việc tập trung vào những cử chỉ nhỏ, từ ánh mắt quan tâm, đến nụ cười ôn nhu, đến động tác chạm tay an ủi dịu dàng. Giữa một rừng các thể loại phim nam nữ yêu đương nồng cháy, ôm hôn cuồng nhiệt, thì ánh mắt quan tâm, nụ cười ôn nhu lại gợi thứ tình thuần khiết mà sâu lắng, tri âm tri kỷ, không đập ngay vào mắt nhưng thấm vào tâm can.

Thứ tình cảm mà Giang Nguyệt Lâu và Trần Dư Chi để lại ấn tượng trong lòng ta, chính là thứ tình cảm này. Xét đến con người Giang Nguyệt Lâu, biểu hiện bên ngoài nửa chính nửa tà, phần lãnh khốc, phần cuồng bạo, thì ánh mắt hàm tiếu, nét mặt hòa nhã mỗi khi ở cạnh Trần Dư Chi, và chỉ dành cho Trần Dư Chi, thật sự khiến con người ta cảm thấy hai người trời sinh một cặp. Cảm tạ trời đất vì Giang Nguyệt Lâu gặp Trần Dư Chi, và mừng cho Giang Nguyệt Lâu vì gặp được Trần Dư Chi. Lại đặt vào trong bối cảnh thời loạn, cuộc chiến tranh khốc liệt giữa thiện và ác, trận chiến này chưa xong trận chiến khác đã tới, sống chết chỉ là ranh giới mong manh, được chứng kiến những giây phút bình yên hiếm hoi, khi Giang Nguyệt Lâu cùng Trần Dư Chi có thể ngồi bên nhau, dặn dò quan tâm, nhàn thoại gia thường, càng khiến lòng người trở nên dịu dàng mà vui thích. Đôi lúc, xem qua đủ các thể loại âm mưu quỷ kế, những trận đấu súng người sống ta chết, chỉ để được nhìn thấy Giang Nguyệt Lâu và Trần Dư Chi tĩnh lặng bên cạnh nhau mà thôi.

Ta mới xem đến tập 24, vì phim chưa ra hết trên Youtube, và đang chuẩn bị tinh thần để khóc đây.

YL

Chuyện Bé Chăm

Đây là một câu chuyện đc học ở cấp 1 mà mình rất nhớ và rất thích, vì nó rất giống bản thân mình hehehe.

    Bé Chăm rất chăm làm nhưng cũng mau chán việc. Làm việc này chưa xong, em lại bỏ dở để làm việc khác.

Mới quét xong nửa cái sân, em lại lấy sách ra đọc. Bài học thuộc lòng mới thuộc nửa chừng, em lại lấy vở ra để tập chép.

Bố em thường khuyên răn em, nhưng bé Chăm vẫn chưa sửa chữa được.

Một hôm, bố dẫn Chăm đến bác thợ may ở trong làng để may một bộ quần áo mới. Chăm thích quá vì sắp có bộ quần áo đẹp để mặc Tết. Một ngày, hai ngày và ngày thứ ba, Chăm đến lấy quần áo mới. Nhưng bác thợ may chỉ may xong nửa cái áo và nửa cái quần. Bác bảo Chăm cứ thế mặc vào xem sao.

Chăm mặc thử bộ quần áo làm cho mọi người bò lăn ra cười. Chăm bực tức nói:

– Thế bác hãy may xong cái áo cho cháu đã có được không? Bác làm thế thành ra chẳng cái nào xong hẳn cả!

Bác thợ nghiêm trang bảo: “Cháu nói đúng, làm việc gì cũng phải làm đến nơi đến chốn mới khỏi phí công vô ích”.

TRÚC MAI kể

Tử đằng thụ – Lý Bạch

Hoa tử đằng

紫藤树

紫藤挂云木,
花蔓宜阳春。
密叶隐歌鸟,
香风留美人。

Hán Việt:
Tử đằng quải vân mộc
Hoa mạn nghi dương xuân
Mật diệp ẩn ca điểu
Hương phong lưu mỹ nhân.

Dịch nghĩa:
Tử đằng quấn quanh cây cao đến mây
Hoa nở lan ra trong ngày xuân ấm vô cùng đẹp
Giữa đám lá dày có chim ca hát
Gió đưa hương làm mỹ nhân lưu luyến.

Hàn

Phim review: Như Ý Truyện

Vốn không có định xem phim cung đấu, nhất là thời Thanh, mà dạo này cũng chan chán phim dài tập lê thê… Nhưng chắc do tính háo thắng nên quyết phải xem (và phải bênh) Như Ý Truyện, vì thấy thiên hạ tung hê Diên hy công lược gì đó quá xá.

(Ngoài lề: Về Diên hy công lược, xem dc đâu tầm chục tập lúc mới chiếu, vừa xem vừa kéo, mới đầu ko thấy ghét gì, nhưng xem 1 lát thì thấy nhàm chán, và đúng kiểu phong cách phim thím Vu: trang phục qua quít, ngày xưa thì màu mè mù mắt người ta, giờ thì giả vờ đơn sơ trang nhã, nhưng nhìn rẻ quá nên ko ưng; lại thêm vụ filter xam xám cho nó nghiêm túc mới ghê; nội dung thì k bàn, vì ko xem, nhưng thấy buff hoàng hậu như thiên thần (các loại slow motion, đặc tả này nọ lung linh cả lên), buff em nô tì như chiến thần (bạ ai cũng đấu, bạ ai cũng cãi nhem nhẽm, ko biết sợ là gì, hỗn hào kinh lên được!!!!)… thấy điêu điêu. Mà nghe nói còn đạo cốt truyện của Như Ý (và cải biên ngược lại) nên càng ko quan tâm; về nhan sắc, trừ mỗi bà hoàng hậu thì thấy còn ok, còn thì xấu cả dàn – nhất là em quý phi, em nữ chính, và chị Xa thi mạn, nhìn như thái hậu…; diễn xuất thì có 1 từ thôi, gọi là over-act, nói chung là phong cách phim hành động, mọi thứ đều mạnh bạo (hehe trừ chị hoàng hậu thiên thần, giơ tay nhấc chân đều như slow motion 😛 )

Nói đến Như Ý Truyện, thú thực là ta cũng tò mò nó từ ngày nó mới lên form, chọn danh sách diễn viên, cũng quan tâm các đợt tung posters này nọ…

Xong là chiếu dc vài tập thì bị anti chê rầm trời, nào là lòe loẹt, nào là Châu Tấn già như bà nội, nào là diễn biến chậm chạp nhàm chán…  Thế nên quyết định xem thử…

Xem tập 1: ok, c Tấn nhìn hơi botox 1 tẹo, nhưng cũng ko già lắm, nét mặt xinh… mấy chị em nữ phụ xinh

Tâp 2 tập 3 gì đó: cảnh đám cưới: lúc này mới thấy nổi trội cái sự già của c Tấn – cái màn váy đỏ động phòng, èo ơi, k biết ai làm phục trang makeup mà xấu điên người + cái giọng trầm như bà cố nội của c Tấn thỏ thẻ trong đêm, tụt mood kinh khủng. Nhất là trong bối cảnh chị Đổng Khiết già nhưng ko quá lộ, vì nét khá xinh, và em họ Cao bản sao Chương Tử Di xinh lung linh, đẹp số 1 số 2 của phim luôn, cái sự già của c Tấn nó lại càng nổi bần bật…

Cố xem thêm một vài tập nữa… hihi lạ lùng là, dần dần mấy tập sau lại thấy c Tấn xinh ra (ko biết là do c ấy xinh hơn thật, hay là do ảo giác tự kỷ ám thị), nhất là những khi chị ấy makeup nhẹ nhàng đơn giản, giọng nói cũng ko chướng tai, nghe bình thường lại. Chị Tấn diễn xuất thì đúng là quá hay luôn, tự nhiên tự tại, diễn mà như không diễn. Thôi nói thế thui, ai hứng thú thì xem để cảm nhận.

Điểm gút mắc nhất của phim là nhan sắc và giọng nói của chị Tấn cuối cùng ta cũng vượt qua được… Cẩn thận xem kỹ cái phim này, quả thực quá nhiều điều để khen luôn, cảm thấy phim này bị thiệt khi Diên Hy chiếu trước, giành 1 lượng fan lớn nên rất nhiều khán giả tự động có cái nhìn không thiện cảm với Như Ý Truyện (chưa kể các techniq anti dìm hàng của thím Vu hehe, làm phim đấu đá hậu cung riết hồi quen luôn mấy tiểu xảo đấu đá nhau). Mặc dù hiện tại ta đã phải ngừng ở tập 20, chỉ xem ảnh và review, để giành nó dài dài rùi xem 1 thể, chứ không lại bị lên cơn nghiện giữa chừng mà k có thuốc thì lại dễ đứt T_T.

Ở đây xin điểm qua một vài điểm tâm đắc của cái phim này:

  • Về nội dung: chưa xem, chưa đọc truyện nên k biết như nào, nhưng với việc tác giả kịch bản/tiểu thuyết chính là của Chân Hoàn đình đám một thời + nội dung rất tốt trong mấy chục tập đầu => ta có lòng tin rất lớn về nội dung của truyện cả về tính hấp dẫn và tính logic.
  • Về trang phục và đạo cụ: phải nói là các anti đã làm quá tốt công tác dìm hàng – chửi phim dành nhiều tiền trả cat-sê và làm công tác đạo cụ sơ sài, dẫn đến 1 loạt các lời chê từ người xem. Hơi buồn một chút, những người chê, thực tình, đều có thể xếp vào loại không xem nhưng cứ chê cho sướng miệng, hoặc có xem nhưng dễ bị dao động, thấy ngta chê thì mình đành tặc lưỡi chê. Ta đã cất công đi mò ảnh ọt, xem lại các phim khác của thời thanh, từ các loại “chính kịch” hoặc được đầu tư xịn như Chân Hoàn, Bộ Bộ, hoặc các phim màu mè của Vu Chính (Cung series), các phim thời cũ đình đám, thậm chí các phim 3 xu, thì thấy quả thực càng ngày người ta làm trang phục phim thời Thanh càng đẹp. Diên Hy làm khá độc đáo (chỉ phải cái hơi đơn sơ nghèo nàn, vài bộ thấy hơi rẻ tiền, fake), Bộ Bộ đẹp trang nhã, Chân Hoàn đẹp sáng sủa (nhưng hơi màu mè). Sang đến Như Ý, quả thực hơi màu mè nhưng ko bằng Chân Hoàn, có nhã nhặn nhưng không bằng Bộ Bộ, có điều hơn cả 2 bộ phim này ở mức độ chỉn chu: áo quần, thêu thùa, các loại trang sức đội đầu, các style ăn mặc… tất cả đều cho thấy sự nghiên cứu công phu và đầu tư nghiêm chỉnh. Tất nhiên là chắc chắn là trang phục của phim sẽ không giống hệt lịch sử rồi, vì thời nay làm thì sure là đẹp hơn, tinh xảo hơn… cho nên cả phim toát lên cái sự giàu có xa xỉ của triều đình 😛 (ko biết có khoa trương quá không, hồi ý có giàu sang ghê gớm như thế ko, mà thôi kệ, đẹp là xem thôi)… Người làm trang phục là 1 sư phụ kêu là Trương Thúc Bình, ông này làm bao phim, bao đẹp, chê ông này nữa thì ko biết là còn khen ai bây giờ!!!
  • Đấy, đạo cụ còn chưa nói đến, mọi thứ đều rất tinh xảo, nhìn là thấy tốn kém!!! . Cảnh trong nhà, cảnh ngoài trời đều tinh vi, chỉn chu, hoặc hoành tráng đúng tầm, hợp cảnh hợp tình. Hix, thấy họ đầu tư thế, mà nếu flop cũng thấy tội, mà flop vì nội dung phim dở thì còn ok, chứ bị chê vì phim thiếu đầu tư thì đúng là nhắm mắt chê bừa. (Trong bối cảnh này, xin có lời chia buồn với phim Hoàng Quyền – định xem mà lười nên chưa xem, xem ảnh và các đoạn trích thì thấy đây cũng là một phim đầu tư chỉn chu đến từng chi tiết, mà nghe nói nội dung cũng rất hóc búa, hix hix thế mà lại bị flop dập mặt… haizzz quả thực thời nay, dân số trẻ trâu chiếm đa số, chắc là khán giả chỉ muốn xem phim ngôn tình yêu đương là chính, mấy cái phim nghiêm túc, khó nhằn này hơi kén ngwoif xem)
  • Về diễn xuất: về cơ bản là ko cảm giác bị sạn, bị khó chịu. Cả dàn diễn viên diễn mượt mà, đều đặn. Đặc biệt không có tình trạng bị overact như một số phim (ví dụ Diên Hy có em nữ chính, em Cao, em Hoàng hậu, và cả ông vua, đóng đôi khi cứ làm quá mọi thứ lên, xem thấy mệt mệt).

Phim này có anh Hoắc bị chê là đơ 😛 hihi anh này hình như phim nào cũng bị chê là đơ thì phải (mặc dù ta ít khi xem ảnh đóng, tại thấy k đẹp ý). Đến nay thì vẫn thấy tạm ổn, chấp nhận dc, thậm chí là khá hợp vai, vì mặt anh này toát lên cái sự gian xảo và bạc tình 😛 rất phù hợp với nhân vật Càn Long ở trong phim này. Đúng kiểu gặp em nào cũng thị tẩm được, ko có kén chọn, mà thực ra lại ko yêu em nào cả 😛Lác mắt với phục trang cầu kỳ của NhÆ° Ý truyện: Những ai chê Châu Tấn - Hoắc Kiến Hoa mặc xấu phải nghÄ© lại!  - Ảnh 5.

  • Chị Chân Hoàn thì đúng là toát lên cái sự cục súc, nhỏ nhen và xấu tính hahaha ko biết trong phim cũ thì như nào nữa, nhưng phim này c ấy xấu tính quá (đúng kiểu xuất thân từ nhà thường dân hay sao ý, tính tình hay so đo nhỏ nhặt kinh khủng). Chị Chân Hoàn hút thuốc phiện 😛

Đừng tìm Chân Hoàn trong Như Ý Truyện nữa, vì Chân Hoàn ngày xưa chết rồi! - Ảnh 1.

Chị Như Ý: xinh (mặc dù đôi khi mặt hơi botox và bị lộ sự già huhuhu, nhất là hai tập đầu lại nhìn già nhất, nên đã đuổi đi một cơ số lớn người xem 😛 ), diễn hay,  tính cách nhân vật ổn (ý là phù hợp với xuất thân và thời đại của chị ấy), trước mắt chưa có gì chê, mà giang hồ cũng chỉ chê dc cái sự già của chị ấy, chứ cũng k chê dc gì hơn. Nói đến đây mới thấy hài – chị Xa Thi mạn thì ko ai chê một chữ, trong khi nhìn chị Xa như lớp thái hậu thái phi trong dàn phi tần!!! Chính ra chị Tấn tuy thấy nếp nhăn nhưng nét mặt lại nhỏ, nhìn ko bị thô như chị Xa.

Ảnh chị Tấn cropped trong phim, đại khái nó hơi bụp bụp thế, trang điểm nhạt thì xinh hơn (lên poster thường là pts nhẵn rùi)

Như Ý - Châu Tấn đụng độ Chân Hoàn: Cặp mẹ chồng - con dâu ghê gớm ai cũng chào thua  - Ảnh 8.

Image result for châu tấn như ý

Chị Xa Thi Mạn trong Diên hy, nhìn như mẹ của các phi tần luôn (lên phim còn filter đi rồi)

Image result for xa thi mạn diên hy

Related image

Image result for xa thi mạn diên hy

  • Một điểm đặc biệt đáng yêu của phim là thế quái nào mà hầu như các nhân vật “ác” đều đáng yêu 😛 (mà chị Tấn sau này cũng “ác” thì phải). Ko nói tới em Hải Lan (“ác” của phe chị Tấn nên tự động được đặc cách là “chính diện”), em Tuệ phi mang danh sủng phi, đẹp hoàn hảo không góc chết (nhìn như Chương tử di lúc trẻ), phong cách xa hoa, tính tình lanh chanh kiêu căng nhưng lại rất cute và ngu ngơ (được chiều quá nên tính tình giản đơn) (ẻm chết làm bao nhiêu fan sùi sụt); em Gia phi đến từ Triều Tiên cũng gần không góc chết (chọn 1 chị nhìn rất Hàn xẻng), vừa đẹp, vừa có cái điệu diễn xuất “điêu” ơi là điêu, nhìn mấy ẻm làm ác mà cứ thấy cute cute, ko thể ghét được. Chị hoàng hậu Đổng Khiết thì đúng kiểu khẩu phật tâm xà, mặt mày tròn trịa đúng bậc mẫu nghi, hành vi thì lơ đãng toát lên sự nhỏ nhen, nhưng đoạn con chết diễn hay 😛 Mấy chị em trong hậu cung mỗi người một vẻ, một tính cách đặc biệt của mình… Dĩ nhiên là có mấy em sẽ khiến ng xem ác cảm, đóng rất đạt, em A Rùa, em Mai tần… em Lệnh phi sau này sẽ do 1 em chuyên trị vai phản diện đóng, cho nên ko thể ko mong đợi.

 

Làm nhiều điều ác, vì sao Cao Quý phi của Như Ý Truyện và Diên Hi Công Lược vẫn được khán giả yêu mến? - Ảnh 4.

Đỏ mặt với màn nhảy múa quyến rũ Hoắc Kiến Hoa của chị gái bán sâm - mỹ nữ đẹp nhất Tử Cấm Thành  - Ảnh 1.

Lệnh Phi Ngụy Yến Uyển à, nàng sống thế nào mà hết Phú Sát Lang Hoa hành hạ rồi đến Gia Phi cho ăn hành như này chứ? - Ảnh 1.

Phim cũng khắc họa cuộc sống khá cute trong phim, hằng ngày đi vấn an cấp trên tiện thể chửi nhau rôm rả, vấn an xong thì chia phe tụm 5 tụm 3 đi về từng hang ổ, cắn hạt dưa hoặc ăn vặt, thanh cao hơn thì vẽ vời thư pháp đồ, vừa ăn/vẽ vừa tính kế âm mưu dương mưu…

Về cái theme của bộ phim, thú thực là cũng chưa đọc truyện nên cũng ko biết như nào, cơ mà đọc tóm tắt thì thấy có vẻ phim cũng như Chân Hoàn, nói về hoàn cảnh và cuộc sống phái nữ thời phong kiến, ko có tình yêu, hoặc có thì cũng sớm muộn bị hiện thực làm cho sáng mắt, chỉ có đấu tranh, quyền lực, tính kế cho đến giây phút cuối cùng, thậm chí lấy cái chết để mà tính kế đối thủ. Phim không có couple, nên anh Hoàng thượng xấu bụng diễn đơ cũng ko ai tiếc, nữ chính không happy ending với nam chính mọi người cũng không hụt hẫng.

Nói chung, đây là một phim tốt xem để luyện trí óc, ngắm nghía các thành tựu văn hóa, ghi nhận thêm 1 vài giả thiết đối với lịch sử lúc đó, hoặc ai trình cao hơn, suy ngẫm này nọ về nữ quyền về nhân quyền thì cũng khá ổn.

Trước mắt thấy ưng, đánh giá 8.5/10 điểm hihihi. Hy vọng ko bị đầu voi đuôi chuột 😛

 

Anh ca

 

Luận ngữ. Thiên 2: Vi chính. Chương 2.11

子曰:“温故而知新(1),可以为师矣。”

Zǐ yuē:  “wēn gù ér zhī xīn, kěyǐ wéi shī yǐ.”

Tử viết: “Ôn cố nhi tri tân (1), khả dĩ vi sư hĩ.”

[Chú thích – Dương Bá Tuấn]

  1. 温故而知新 – wēn gù ér zhī xīn – ôn cố nhi tri tân: cố, đã qua rồi; tân, tri thức vừa mới học được.

[Diễn giải câu – Dương Bá Tuấn]

Khổng tử nói: “lúc ôn tập kiến thức cũ, có thể có lĩnh hội mới, phát hiện mới, thì có thể làm thầy giáo được vậy.”

[Bình giải – Không rõ của ai]

“Ôn cố nhi tri tân” là một trong những cống hiến trọng đại của Khổng tử đối với nền giáo dục học nước ta, ông cho rằng, không ngừng ôn tập kiến thức đã học được, từ đó có thể có được kiến thức mới. Phương pháp học tập này không những trong thời kỳ phong kiến có giá trị, mà hiện nay cũng có tính thích ứng không thể phủ nhận. Kiến thức mới, học vấn mới của con người thường là dựa trên nền tảng kiến thức đã học mà phát triển lên. Vì vậy, ôn cố nhi tri tân là một phương pháp học tập hoàn toàn có thể sử dụng được.

[Luận ngữ tân giải – Tiền Mưu]

温故而知新 – ôn cố nhi tri tân: ôn, nghĩa là hâm (thức ăn) cho nóng lại. Người hâm đồ dựa vào lửa để nấu chín vật. Người sau phân ra lửa mạnh gọi là 煮- chử- nấu, thổi; lửa chậm gọi là 温 – ôn – hâm nóng, ôn (hâm nóng) giống như tập (học đi học lại, tập đi tập lại) vậy. Căn cứ vào chữ có hai cách giải thích: Một là, những gì nghe được biết được trước đây là cố, những gì mới có được, hiểu được hiện nay là tân. Một cách giải thích khác là: cố như cố sự, điển cố. “Lục kinh” đều thuật lại các chuyện trước đây, nhắc đến tiên vương. Tri tân là thông hiểu các đạo nghĩa lớn trong đó, thông qua xem những thứ do hậu thế viết ra, như của các nhà nho thời Hán.

可以为师 – khảdĩ vi sư: theo giải thích ở trên, luôn ôn tập kiến thứ cũ mà đạt được hiểu biết mới, đây là tâm đắc(i) của người học. Có tâm đắc, những gì học được là của ta, có thể học tức là có thể dạy, xưa gọi là khả dĩ vi sư. Nếu chia ôn cố tri tân thành hai việc riêng nhau, cố là thứ đạt được ở bên ngoài, tân vẫn là thứ đạt được ở bên ngoài, tóm lại là kiểu học thuộc lòng để trả lời câu hỏi. Cái học được bên ngoài, dù kiến thức vô cùng, học thuộc tuy phong phú, nhưng không phải tâm đắc, đã không thể học, thì không thể dạy. Chỉ thành mua rẻ bán đắt để có chút lời, sao đủ để làm thầy? Song tâm đắc cũng không phải là không dựa vào cái gì mà tự sáng tạo ra, mà là từ những kiến thức đã có mà ngộ ra thứ mới, đem trong ngoài mới cũ hợp lại thành một, chỉ như vậy mới có thể được gọi là học. Theo lời giải thích thứ hai, sự vật biến hóa vô cùng, cái gọi là tân, đều là ngày trước chưa trải qua, người thầy nếu không truyền lại (kiến thức cũ), hoặc chỉ ôn cố mà không thể tri tân, thì hẳn sẽ ưu lo vì sự học bị kiệt tận mà đạo bị mất đi. Cho nên duy ôn cố mới có khả năng tri tân, mới có thể đủ điều kiện để làm thầy. Hai cách giải thích này, lời khác nhau nhưng nghĩa là một, người học cẩn thận tham khảo.

Chương này tân và cố hợp nhất, dạy và học hợp nhất, ôn cố cần phải có lòng cầu tri tân, có thể học sau đó có thể dạy, nếu chỉ muốn ghi nhớ, thuộc lòng, không thể biết đến cái mới, thì không đủ để đảm đương việc giảng dạy. Ý nghĩa rất sâu xa thâm thúy.

Tiên sinh nói: “có thể từ ôn tập tri thức cũ mà khai mở, ngộ ra kiến thức mới, là có thể làm thầy vậy.”

(i) Nguyên văn: 心得. Từ tâm đắc này khác với nghĩa tâm đắc người VN hay dùng. Tâm đắc có nghĩa là tri thức lĩnh hội được; trong tim lĩnh hội mà có được.

[Luận ngữ biệt tài – Nam Hoài Cẩn]

Câu này, chúng ta đều rất quen thuộc.

Từ văn tự giải thích, mọi người đều biết, ý nghĩa chính là ôn tập quá khứ, hiểu biết hiện tại, thì có thể làm thầy giáo của người khác. Theo giải thích câu chữ bề ngoài, chỉ là như thế thôi, còn trên thực tế chúng ta phải hiểu một bước sâu hơn. “Ôn cố”- nói đến quá khứ chúng ta cần biết, ví dụ như nói về lịch sử TQ, trên dưới năm ngàn năm, 25 bộ sử lớn, rất không dễ dàng, nếu như học lịch sử, mục đích không phải là ở chỗ có được học vị,  thì là vì cái gì? Vì “ôn cố tri tân,” nhận thức được về quá khứ, thì biết được vị lai, như thế, “khả dĩ vi sư hĩ,” quá khứ chính là thầy giáo của ta, “tiền sự bất vong, hậu sự chi sư dã”(i). Ôn cố mà tri tân chính là ý nghĩa này. Đây là đạo lý gì vậy? Bởi vì thành công hay thất bại trước mắt, của một người cũng thế, của một quốc gia cũng thế, như thế nào mà thành công, như thế nào mà thất bại, lịch sử nói cho chúng ta rất nhiều điều. (Tôi) Vừa mới nói chuyện với người khác, có đề cập đến, thế hệ thanh niên hiện đại học hành thật khó, không những phải biết gốc rễ truyền thống văn hóa TQ của bản thân – quá khứ, lại còn phải biết các tri thức mới của xã hội hiện tại, không những là việc trong nước, việc ngoài nước cũng phải nắm rõ, cổ kim trong ngoài đều cần hiểu, do vậy người vi chính, càng phải chú ý đến việc này, vi chính đến cùng là cần có học vấn, do vậy “ôn cố nhi tri tân, khả dĩ vi sư hĩ.” Như thế này mới chân chính có khả năng tiếp thu lịch sử đã qua, phán đoán chiều hướng phát triển của tương lai.

(i) Nguyên văn: 前事不忘,后事之师 – qián shì bú wàng,hòu shì zhī shī – tiền sự bất vong, hậu sự chi sư. Câu để cảnh tỉnh mọi người không được quên các giáo huấn trong quá khứ, lấy đó làm gương về sau. Xuất xứ: Chiến Quốc sách.

%d bloggers like this: